Thập Niên 70: Góa Phụ Vô Danh Của Thập Niên 1970 - Chương 303
Cập nhật lúc: 26/12/2025 09:38
Lan Huệ bưng một đĩa cá ra, bảo: Đây vẫn là con cá còn lại từ hôm qua, nhìn này, vẫn còn nguyên vẹn nhé. Nói rồi chị đặt đĩa xuống bàn.
Trên bàn ăn, Khương Niệm biết được trong bộ đội có trường học, lại còn có cả lớp xóa mù chữ. Trẻ con trong khu gia đình đều đi học ở trường, còn các bà nội trợ quân đội thì sáng hàng tuần sẽ đến lớp xóa mù để học tập. Lan Huệ hỏi Khương Niệm: Mai là thứ Hai rồi, em có muốn đi lớp xóa mù với chị không?
Khương Niệm: ...
Cô định bảo là không cần, nhưng trong mắt Lục Duật và tất cả mọi người, cô là người mù chữ, không có học vấn, chỉ nhìn nét chữ của Khương Niệm trong giấc mơ là đủ biết. Lục Duật nhìn sang Khương Niệm, thấp giọng bảo: Không muốn đi thì thôi.
Không thể nói thế được. Lan Huệ tiếp lời: Chị đi học được mười ngày, giờ đã thuộc lòng được một bài thơ rồi đấy. Khương Niệm trẻ trung, trí nhớ lại tốt, đi chắc chắn sẽ học nhanh hơn. Khương Niệm này, phụ nữ mình cũng nên học cái chữ, mai em cứ đi cùng bọn chị đi, lúc đi nhớ mang theo cuốn sổ với cái b.út.
Khương Niệm đành bấm bụng trả lời: Vâng ạ.
Lục Duật rủ mắt nhìn Khương Niệm, anh biết người con gái trước mặt đang che giấu một bí mật, bí mật này anh sẽ từ từ khám phá, rồi sẽ có ngày vén màn sự thật.
Anh nói với Lan Huệ: Chị Lan, để thư thư hai hôm nữa ạ, mai bọn em phải qua xưởng thêu một chuyến.
Lan Huệ nghe vậy liền gật đầu: Đúng đúng, xưởng thêu là phải đi rồi. Em xem hôm qua mấy cô bên xưởng thêu đối xử với vợ em tốt thế nào, cứ luôn miệng nhận là người nhà ngoại của vợ em. Có bao nhiêu người chống lưng cho vợ em thế kia, để xem sau này chú có dám bắt nạt Khương Niệm không.
Lục Duật cúi đầu cười: Em không dám.
Trung đoàn trưởng Hạ nhắc lại chuyện cũ: Năm nay chú có về quê không?
Lục Duật đáp: Em về rồi ạ.
Trung đoàn trưởng Hạ quệt mặt: Nghĩ lại hồi đó tôi nhìn chú và Hứa Thành từng bước trưởng thành, cái thằng đó lần ấy mà không gặp chuyện thì giờ cũng như chú rồi. Tiếc thật đấy.
Trung đoàn trưởng Hạ uống cạn một ly rượu, tặc lưỡi hỏi: Định bao giờ đưa vợ về quê gặp cha con nhà Hứa Thành thế? Từ bé mẹ chú đã gửi chú cho bố Hứa Thành, bao nhiêu năm rồi các người chẳng khác gì người một nhà. Vợ mới về nhà, cũng nên đưa người ta về nhận cửa nhận nhà chứ.
Đuôi lông mày Lục Duật khẽ nhíu lại một cách khó nhận ra, anh nâng ly rượu uống cạn: Cuối năm em về.
Khương Niệm cúi đầu, trong lòng thấy hơi chột dạ.
Lúc rời khỏi nhà trung đoàn trưởng Hạ thì trời đã rất khuya. Trên người Lục Duật phảng phất mùi rượu nhạt, bị gió thổi qua cũng tan đi không ít. Khương Niệm lúc này xương cốt vẫn còn rã rời, được Lục Duật nắm tay dắt về.
Nói là dắt, nhưng thực ra toàn bộ sức lực của Khương Niệm đều tựa vào người Lục Duật, còn người đàn ông kia thì vẫn cứ như không có việc gì. Anh đưa cô về đến nhà, cửa vừa đóng lại, Khương Niệm đã bị Lục Duật ép sát vào cánh cửa, cô bị anh ôm c.h.ặ.t lấy bằng một lực rất mạnh.
Khương Niệm.
Người đàn ông vùi đầu vào hõm cổ cô, giọng nói vương hơi men mang theo sự khàn đặc trầm khàn đặc trưng: Chuyện em từng là chị dâu của anh, anh không nói cho bọn anh Hạ biết.
Không phải anh không muốn nói, mà sâu thẳm trong lòng anh vẫn sợ Khương Niệm không chịu nổi những lời dị nghị của mọi người rồi cuối cùng sẽ bỏ mặc anh mà đi. So với việc mất cô, anh thà chôn giấu bí mật này mãi mãi trong lòng. Anh có thể đặt cược vào bất cứ chuyện gì, có thể chịu đựng mọi lời đàm tiếu, nhưng riêng chuyện của Khương Niệm thì anh không có đủ mười phần nắm chắc.
Khương Niệm ôm lấy Lục Duật, khẽ nói trong lòng anh: Không sao đâu anh.
Có lẽ vì hôm nay đã hành hạ Khương Niệm đủ rồi nên tối nay hiếm khi Lục Duật chịu buông tha cho cô. Hai người yên lặng nằm trên giường, Khương Niệm gối đầu lên cánh tay Lục Duật, ngón tay vẽ vòng tròn trên cơ bụng anh, trong lòng còn thầm đếm.
Một múi. Hai múi.
Đến múi thứ sáu, tay cô bỗng bị Lục Duật tóm lấy, đôi mắt đen của anh trầm xuống nhìn cô chăm chú: Ngủ hay là vận động, chọn một trong hai.
Khương Niệm: !!!
Cô giật phắt tay lại, quay người đưa lưng về phía Lục Duật, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng: Đi ngủ.
Đùa à, cứ tiếp tục quần quật thế này cô sợ mình chẳng thấy nổi mặt trời ngày mai mất.
Lục Duật ôm cô từ phía sau, bàn tay xoa nhẹ lên vùng bụng mềm mại của Khương Niệm. Khương Niệm lập tức thấy sống lưng tê rần, vừa định nhích về phía trước một chút, nhích thêm chút nữa, thì cánh tay nơi thắt lưng đã khẽ dùng lực kéo cô trở lại. Lưng áp c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc của Lục Duật, Khương Niệm phát hoảng, nắm lấy bàn tay với những đốt xương thon dài kia bảo: Em buồn ngủ rồi.
Lục Duật: ... Ngoan ngoãn ngủ đi.
Người đàn ông nhắm mắt lại, cả đêm ngủ đều ôm c.h.ặ.t Khương Niệm. Khương Niệm có trở mình hay khua chân múa tay đều bị anh khống chế đâu vào đấy, cả đêm không hề lọt ra ngoài chăn, ngủ một giấc thật ngon lành. Lúc trời tờ mờ sáng, Lục Duật hôn nhẹ lên môi Khương Niệm một cái rồi trở mình mặc quần áo đi ra ngoài.
Chỗ này hơi xa đơn vị nên buổi sáng không nghe thấy tiếng kèn hiệu, Khương Niệm là do Lục Duật gọi dậy. Cô mơ màng mở mắt, nhìn Lục Duật đang ở sát ngay trước mặt: Mấy giờ rồi anh?
Chín giờ rồi, ăn cơm xong chúng ta đi lên thành phố.
Vâng.
Khương Niệm khó khăn bò dậy từ trên giường, hai chân đến giờ vẫn còn đang run rẩy. Cô đuổi Lục Duật đi chỗ khác, nhanh ch.óng mặc quần áo rồi ra ngoài rửa mặt. Sau khi ăn sáng xong, Lục Duật rửa sạch nồi bát rồi đưa Khương Niệm ra ngoài.
Lần này là đi bằng ô tô, Lục Duật đã lái xe từ đơn vị ra từ sớm. Nếu đi nhanh thì chưa đầy một tiếng là đến thành phố. Mọi người ở xưởng thêu đều đang ở đó, Cát Mai năm nay hiếm khi không đi ra ngoài mà ở lại bàn chuyện bản thêu với bọn Dư Hà. Lúc hai người bước vào, mấy người họ lập tức bật cười thành tiếng. Giả Viên trêu chọc: Ô kìa, ai đến thế này?
Tô Na phối hợp nhịp nhàng: Thì cô dâu mới chứ ai.
Phạm San cũng nói: Cô dâu mới về lại nhà ngoại đấy à?
Khương Niệm cười đáp: Vâng ạ, em về ngoại đây.
Trong xưởng thêu ngập tràn tiếng cười. Lục Duật mang đồ từ trên xe vào đặt lên bàn. Tô Na vẫn còn nhớ cái điệu bộ như thổ phỉ của mấy người họ ngày đi đón dâu, bèn hậm hực nói với Lục Duật: Anh xem các anh kìa, đi đón dâu mà cứ như muốn dỡ luôn cái cửa nhà chúng tôi ra ấy. Cửa mà hỏng, tối bọn tôi ngủ lạnh c.h.ế.t thì tính sao?
Thư Tuyết bồi thêm: Kể cả không lạnh c.h.ế.t, ngộ nhỡ gặp trộm thì làm thế nào?
Lục Duật cười bảo: Các cậu ấy đều biết chừng mực cả mà.
Nói rồi anh đặt đồ gọn gàng lại: Có mua chút quà cho mỗi người, coi như là lời xin lỗi về chuyện đón dâu hôm ấy.
