Thập Niên 70: Góa Phụ Vô Danh Của Thập Niên 1970 - Chương 351
Cập nhật lúc: 26/12/2025 17:31
"Niệm Niệm."
Lục Duật lùi ra một chút, hơi thở phả ra mang theo men rượu say người: "Trời không còn sớm nữa."
Nhìn đôi gò má đỏ bừng của Giang Niệm, anh hôn nhẹ lên rèm mi cô rồi cúi người bế thốc cô lên. Cánh tay anh đỡ lấy vòng hông mềm mại của cô đi về phía phòng trong. Độ cao bất ngờ khiến Giang Niệm giật mình, hai tay cô theo bản năng choàng lấy vai Lục Duật. Nhìn khuôn mặt hơi ửng đỏ lấm tấm mồ hôi của người đàn ông, tim cô bỗng đập loạn nhịp.
Lục Duật đã uống rượu pín hươu, vậy đêm nay...
Giang Niệm chẳng dám nghĩ liệu mình có chịu nổi không. Ngón tay đặt trên vai Lục Duật nhịn không được mà siết c.h.ặ.t, cho đến khi được anh đặt xuống giường cô vẫn còn thấy lâng lâng. Lục Duật nhìn chiếc cổ hơi ngửa lên để lộ xương quai xanh tinh tế xinh đẹp của cô, yết hầu anh lăn động mấy vòng, rồi giữ lấy sau gáy cô mà hôn tới.
Nụ hôn lần này không còn chút nâng niu nào, mà tràn đầy vẻ hoang dại.
Giang Niệm gần như lún sâu vào lòng Lục Duật, bàn tay vô lực đặt trên chăn bị anh nắm lấy. Những ngón tay anh đan vào kẽ tay cô, siết nhẹ, rồi hôn lên ch.óp mũi, lên hàng mi cô. Giang Niệm thấy đáy mắt Lục Duật đã vằn lên những tia m.á.u đỏ lờ đờ, hơi thở nóng bỏng của anh khiến cô cũng cảm thấy nóng ran.
"Lục Duật..."
Giọng Giang Niệm mềm nhũn, vô thức cũng trở nên khàn đi đôi chút.
Lục Duật vùi đầu vào hõm cổ cô, mút nhẹ một cái trên xương quai xanh. Cảm nhận được sự run rẩy của người trong lòng, anh khàn giọng nói: "Em ngủ sớm đi, đêm nay anh ngủ ở ký túc xá."
Giang Niệm: ???
Cô ngẩn ra, đầu óc nhất thời chưa kịp phản ứng.
Lục Duật nhìn bộ dạng ngơ ngác của cô thì lòng mềm xuống, lại mổ nhẹ lên môi cô một cái: "Đêm nay không được, sẽ làm em bị thương mất."
Loại rượu này hậu nồng, anh sợ một khi đã bắt đầu sẽ khó lòng kiểm soát nổi.
Giang Niệm đỏ mặt, c.ắ.n c.ắ.n môi dưới, khẽ gật đầu: "Vâng."
Lục Duật ở lại một lát rồi đi ngay. Trong phòng vẫn còn vương lại chút mùi rượu, Giang Niệm chạy vào nhà vệ sinh vốc nước rửa mặt, vỗ vỗ đôi má nóng hổi, nằm trên giường hồi lâu mới dần chìm vào giấc ngủ.
Lúc này đã không còn sớm, từ khu tập thể đến ký túc xá trung đoàn cũng có một quãng đường.
Lục Duật mặc chiếc sơ mi mỏng, tay vắt áo khoác quân phục, vừa chạy ra khỏi khu nhà thì gặp Tiểu đoàn trưởng Phương và Tiểu đoàn trưởng Lôi vừa từ trung đoàn về. Hai người thấy Lục Duật liền chào hỏi: "Trung đoàn trưởng Lục đi đâu đấy?"
Lục Duật đáp: "Tôi lên trung đoàn xem thế nào."
Anh Lôi thấy mồ hôi trên trán và chiếc áo mỏng manh của Lục Duật thì ngẩn ra: "Trung đoàn trưởng Lục, anh nóng đến thế cơ à?"
Anh Phương bảo: "Lúc nãy bọn tôi về thấy nhóm Chính ủy Cố rồi, trông họ cũng nóng lắm, các anh làm gì thế?"
Lục Duật hắng giọng một cái, nói: "Có uống chút rượu trắng."
Anh Lôi bảo: "Hèn chi, giữa mùa hè mà uống rượu trắng thì đúng là chịu không thấu."
Đợi Lục Duật đi khuất, anh Phương huých tay anh Lôi: "Tôi có phải chưa uống rượu bao giờ đâu, kể cả uống nhiều cũng không nóng đến mức này. Anh nhìn mấy cậu kia xem, người nào người nấy như vừa vớt dưới nước lên, mồ hôi nhễ nhại."
Lôi Trung cười: "Chúng ta đều là thanh niên trai tráng mà."
Anh Phương: ... Bỗng nhiên thấy nhói lòng.
Cố Thời Châu, Trần Nghiêu và Dư Lương về đến ký túc xá, mấy người họ đều tắm nước lạnh. Cố Thời Châu vừa từ nhà tắm ra thì thấy Lục Duật đẩy cửa đi vào, chân mày khẽ nhướn: "Sao lại qua đây?"
Lục Duật bảo: "Ngủ không được, sợ làm phiền Giang Niệm nên ra ngoài chạy bộ chút."
Cố Thời Châu cầm khăn lau đầu, liếc nhìn mồ hôi trên trán Lục Duật: "Lát nữa cùng chạy bộ nhé."
Lục Duật cười: "Được."
Anh cũng dội nước lạnh, lúc cùng Cố Thời Châu ra ngoài thì gặp ngay Trần Nghiêu và Dư Lương cũng đang chạy bộ bên ngoài.
Trần Nghiêu: ... Dư Lương: ...
Bữa rượu tối nay ở nhà Trung đoàn trưởng Lục đúng là hành hạ mấy người họ t.h.ả.m hại. Mấy gã đàn ông hừng hực sức sống, mỗi người bốn ly rượu pín hươu, gần như chạy bộ ngoài kia suốt cả đêm. Tưởng Chu và Lâu Trị trong ký túc xá nửa đêm bò dậy nhìn qua cửa sổ sân tập, Tưởng Chu hỏi: "Bốn người họ đêm nay bị chạm dây thần kinh à?"
Lâu Trị đáp: "Chịu."
Chuyện nhóm Trung đoàn trưởng Lục tập luyện suốt đêm lan truyền khắp cả Trung đoàn 3. Anh em trong trung đoàn chẳng ai dám ho he, Trung đoàn trưởng Lục bình thường huấn luyện người khác đã ác, với bản thân còn ác hơn, họ chỉ sợ ngày hôm sau anh lại lôi họ ra luyện tiếp.
Giang Niệm ngủ đến lúc trời mờ sáng. Cô mơ màng mở mắt, loáng thoáng nghe thấy tiếng mở cửa. Vừa mới nghĩ có phải Lục Duật về không thì thấy cửa phòng bị đẩy ra, trong căn phòng lờ mờ, người đàn ông che khuất ánh sáng hắt vào từ cửa.
Giang Niệm mỉm cười, ngồi dậy trên giường: "Anh về rồi à."
Lục Duật cởi áo khoác treo lên tường, mở hai cúc áo cổ, "ừm" một tiếng. Khi Giang Niệm định tung chăn đứng dậy, anh bước tới ôm lấy cô rồi cùng nằm xuống giường. Người Lục Duật mang theo hơi lạnh, Giang Niệm thấy mát lạnh cũng khá dễ chịu, ngửa khuôn mặt nhỏ lên hỏi: "Sao người anh lạnh thế?"
Lục Duật cúi xuống ôm cô: "Anh vừa tắm nước lạnh xong."
Khi Giang Niệm định nói thêm, người đàn ông đã chặn đứng đôi môi cô. Sau một đêm tập luyện, mùi rượu đã bay đi phần nào nhưng vẫn còn sót lại chút ít.
Giang Niệm choàng tay qua vai Lục Duật, đôi má ửng hồng. Cô nghiêng đầu nhìn tấm rèm cửa đang hắt lên ánh hồng của bình minh. Cổ chân bị tay Lục Duật nắm lấy nhấc lên, cô theo bản năng mím c.h.ặ.t môi, rồi khẽ rên một tiếng khi anh cúi người áp xuống.
Cuộc "chiến sự" này di chuyển từ trên giường vào đến nhà tắm, đến cuối cùng Giang Niệm rã rời treo trên người Lục Duật, đến cả ngón tay cũng mỏi nhừ. Cô tựa vào lòng anh, sau khi được rửa sạch sẽ lại được anh bế về nằm trong chiếc chăn trúc mát mẻ. Người đàn ông hôn lên ch.óp mũi cô: "Em ngủ thêm lát nữa đi, anh đi nấu cơm."
Giang Niệm không buồn ngủ nhưng toàn thân rệu rã, cô nằm lười trên giường thêm một lúc, đợi Lục Duật nấu xong cơm mới ra ngoài vệ sinh cá nhân. Sau bữa sáng Lục Duật lên trung đoàn, Giang Niệm ra phòng cảnh vụ gọi điện cho Thư Tuyết. Tô Na bắt máy, cô trò chuyện với Tô Na vài câu rồi mới nối máy được với Thư Tuyết.
Thư Tuyết hỏi: "Chị Giang, chị tìm em có việc gì thế?"
Giang Niệm cười, nhỏ giọng nói: "Chị nhớ là em chưa có đối tượng, đúng không?"
Thư Tuyết đáp: "Vâng ạ." Sau đó mới phản ứng lại, mặt hơi đỏ lên: "Chị Giang, sao tự dưng chị lại hỏi chuyện này?"
