Thập Niên 70: Góa Phụ Vô Danh Của Thập Niên 1970 - Chương 363
Cập nhật lúc: 29/12/2025 13:57
Lữ Chí Quân đáp: Vâng ạ.
Đợi Lữ Chí Quân đi khỏi, Từ Yến nói với Giang Niệm: Bà cụ tốt bụng lắm, thấy chị ở nhà nuôi hai đứa nhỏ không dễ dàng nên thỉnh thoảng lại bảo Chí Quân mang sang cho chị ít dưa muối bà tự tay làm.
Giang Niệm cảm thấy như vậy cũng tốt, ít ra Từ Yến ở đây còn có người qua lại chăm sóc lẫn nhau.
Trời sập tối thì Giang Niệm mới quay về, vừa hay Chu Tuấn và Lục Duật cũng đã về tới. Mẹ Chu Tuấn hiện đang ở bệnh viện chăm sóc Trương Tiếu nên anh cũng bớt được phần nào bận rộn. Cô vừa vào phòng thì Lục Duật cũng theo sau, anh nói với cô về việc tổ chức tiệc mừng tại nhà Chu Tuấn vào ngày kia.
Giang Niệm mím môi, hỏi khẽ: Anh nói chuyện của chúng mình với Trung đoàn trưởng Đường rồi à? Họ phản ứng thế nào?
Lục Duật đáp: Trung đoàn trưởng Đường bảo anh biết rồi, ngày kia họ sẽ qua.
Mặc dù Lục Duật không nói gì thêm, nhưng Giang Niệm có thể đoán được chắc chắn nhóm Trung đoàn trưởng Đường đã nói gì đó trước mặt anh.
Giang Niệm.
Lục Duật dắt tay Giang Niệm, nắn nhẹ những ngón tay cô: Em đừng suy nghĩ nhiều quá. Đợi ngày kia họ đến, chúng ta cứ đón tiếp chu đáo, xong việc ở đây là chúng ta đi ngay.
Giang Niệm ngước nhìn anh gật đầu: Vâng ạ.
Buổi tối Chu Tuấn vào bếp trổ tài, anh xào hai món thức ăn, hấp bánh ngô và nấu cháo loãng. Thời tiết đang lúc nóng nhất, ba người ngồi quanh chiếc bàn vuông nhỏ dưới gốc cây ăn cơm. Lục Duật và Chu Tuấn sức vóc lớn nên ăn rất khỏe, Giang Niệm không thấy đói lắm, chỉ ăn nửa chiếc bánh ngô là đã no. Cô vừa đặt đũa xuống thì phía sau bức tường ngăn với nhà bên cạnh đã vang lên tiếng cãi vã.
Cái loại tiểu nhân không biết xấu hổ, ăn của con trai tao, uống của con trai tao, giờ còn đòi cả tiền của nó, sao mày trơ trẽn thế hả!
Tao mà biết cái đức hạnh của mày thế này thì có đ.á.n.h c.h.ế.t tao cũng không cho con trai tao cưới mày.
Cái đồ sao chổi, quân khốn nạn, mày ám c.h.ế.t con trai lớn của tao, sao mày không c.h.ế.t đi cho rảnh nợ? Mày có c.h.ế.t thì cái nhà này mới yên ổn được!
Trương Đại Phú, anh có quản mẹ anh không? Anh xem bà ấy c.h.ử.i bới khó nghe đến mức nào? Cái c.h.ế.t của anh trai anh thì liên quan gì đến tôi? Bà ấy mở miệng ra là bảo tôi ám c.h.ế.t, ý bà ấy là sao hả?
Hai người đủ rồi đấy, đừng có cãi nhau nữa, đều vào phòng hết đi!
Bên kia tường truyền đến giọng nói đầy bực bội của Phó trung đoàn trưởng.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân rầm rập, đều là hàng xóm chạy sang xem náo nhiệt. Nhà bên cạnh ba ngày một trận nhẹ, năm ngày một trận nặng, người đi hóng hớt không ít.
Từ Yến cũng chạy ra, định gọi Giang Niệm nhưng thấy Lục Duật và Chu Tuấn đều ở đó nên không dám lên tiếng.
Lục Duật: ... Chu Tuấn: ...
Giang Niệm nghe bên kia vẫn tranh chấp không thôi, lời can ngăn của Phó trung đoàn trưởng xem chừng chẳng có tác dụng gì. Cô tò mò hỏi Chu Tuấn: Chuyện anh trai Phó trung đoàn trưởng qua đời là thế nào vậy anh?
Chu Tuấn có vẻ đã quá quen với tiếng ồn ào nhà hàng xóm, anh vẫn đang mải mê lùa cơm, nghe Giang Niệm hỏi mới ngẩng đầu đáp: Em cũng nghe Phó trung đoàn trưởng kể thôi. Mấy năm trước vợ anh ấy cùng mẹ chồng và anh trai đi chợ phiên, lúc về ngồi xe lừa đi qua một đoạn dốc cao, anh trai anh ấy chẳng hiểu sao lại ngã nhào xuống, sau gáy đập vào tảng đá thế là mất. Từ bấy đến giờ bà cụ cứ lôi vợ anh ấy ra mà c.h.ử.i rủa suốt.
Giang Niệm: ... Xem ra vợ của Phó trung đoàn trưởng đúng là bị oan thật.
Cuộc cãi vã kéo dài mãi đến lúc Giang Niệm tắm rửa xong mới chấm dứt. Bà cụ kia c.h.ử.i bới rất thô tục, nghe mà Giang Niệm cứ phải nhíu mày. Cô nằm trên giường, một lát sau Lục Duật cũng vào. Anh vệ sinh xong liền lật chăn nằm xuống, sải tay dài kéo ngay Giang Niệm vào lòng.
Giang Niệm nhìn đăm đăm lên xà nhà tối đen, nhớ lại từng chút kỷ niệm hồi còn ở đây, rồi xoay người ngước mặt nhìn Lục Duật: Chính tại căn nhà nhỏ này, đây là lần đầu tiên chúng mình ngủ chung một phòng.
Lục Duật cười: Đúng là lần đầu tiên.
Dứt lời, anh lại bồi thêm một câu: Em còn nhớ năm đó cũng trong căn phòng này, anh đã bóp chân cho em không?
Giang Niệm khẽ gật đầu: Em nhớ.
Ánh mắt Lục Duật thâm trầm: Đêm đó những lời anh nói đều là thật lòng.
Cái... cái gì cơ?
Giang Niệm chớp mắt nhìn anh. Lục Duật rủ mắt nhìn vào đôi mắt sáng ngời của cô: Hãy quên anh cả đi.
Giang Niệm nhìn Lục Duật ở ngay sát cạnh, chớp chớp mắt, lúc này mới nhớ lại chuyện đêm hôm đó. Lục Duật bóp chân cho cô, mới được một nửa thì anh ôm lấy chân cô vào lòng, bảo cô hãy quên Hứa Thành đi.
Cô vẫn luôn biết Lục Duật là người thâm trầm, giấu kín tâm tư, nhưng không ngờ lại sâu sắc đến mức ấy.
Niệm Niệm.
Lục Duật gọi để kéo dòng suy nghĩ của cô quay về, các ngón tay anh luồn vào kẽ tay cô, mười ngón đan c.h.ặ.t lấy nhau. Căn nhà nhỏ này đã chứa đựng tâm tư anh dành cho cô, cũng là nơi chứng kiến hành trình từ quen biết đến yêu thương của hai người.
Lục Duật ôm Giang Niệm nhích vào phía trong một chút, hôn nhẹ lên hàng mi cô: Ngủ đi em.
Giang Niệm ngủ rất say, ngay cả việc Lục Duật nằm cạnh cô cũng chẳng hay biết. Lục Duật kéo cô hẳn vào lòng, véo nhẹ vành tai cô. Đến nửa đêm, người phụ nữ trong lòng khẽ rên một tiếng, giọng mềm nhũn: Em muốn uống nước.
Lục Duật bảo: Để anh đi rót.
Anh định ngồi dậy nhưng Giang Niệm cứ ôm c.h.ặ.t lấy không buông, đầu gối lên vai anh, miệng vẫn kêu khát. Lục Duật bật cười, trực tiếp bế bổng cô dậy đi đến bên bàn, rót chút nước ấm đưa lên môi cô: Uống nước đi nào.
Giang Niệm lười biếng hé môi uống vài hớp rồi lại lăn ra ngủ tiếp. Giấc ngủ này thật ngon, cô ngủ một mạch đến lúc tiếng kèn hiệu vang lên vào sáng hôm sau mới tỉnh. Chu Tuấn đã lên trung đoàn, Lục Duật nấu xong bữa sáng và ủ ấm trong nồi. Người của Trung đoàn 2 biết Lục Duật về nên đều đến tìm anh lên đơn vị, xem chừng hôm nay anh phải ở lại đó cả ngày không về được.
Cả ngày hôm nay Giang Niệm đều ở nhà Từ Yến. Buổi chiều, Trần Phương dẫn theo con gái nhỏ sang chơi. Con trai lớn của chị là Đường Dũng năm nay mười một tuổi, sáng sớm đã đi học rồi, giờ đi bên cạnh chị là bé gái Đường Phấn, năm nay bảy tuổi, đến nửa cuối năm là có thể đi học được rồi.
Trần Phương dắt con thẳng tiến vào nhà Từ Yến, thấy Giang Niệm ngồi trong sân, bước chân chị khựng lại một nhịp, nụ cười trên mặt cũng hơi cứng lại. Giang Niệm nhìn thấy rõ nhưng mặt vẫn thản nhiên, chào hỏi như bình thường: Chị Trần ạ.
Cô đứng dậy mỉm cười nói tiếp: Chị Bình gửi đồ cho chị, anh Lục đã đưa cho chị chưa ạ?
