Thập Niên 70: Góa Phụ Vô Danh Của Thập Niên 1970 - Chương 381
Cập nhật lúc: 29/12/2025 16:56
Giang Niệm mím môi, ngước nhìn Lục Duật.
Người đàn ông rủ mắt, hàng mi che khuất những cảm xúc đang cuộn trào nơi đáy mắt. Quen nhau ba năm, cô chưa bao giờ nhìn thấu được Lục Duật, cũng giống như lúc này, cô hoàn toàn không biết anh đang nghĩ gì.
Tuyết dần nặng hạt.
Lục Duật ngước mắt nhìn người đàn ông trung niên, đôi môi mỏng khẽ mở, buông ra hai chữ rất lạnh lùng: Nhớ rõ.
Người đàn ông trung niên lại rũ tuyết trên mũ rồi đội lên đầu. Chứng kiến thái độ cực kỳ thờ ơ của Lục Duật, nụ cười trên mặt ông vẫn không hề giảm bớt, hiện rõ vẻ hiền hòa: Tôi tên Đỗ Giang, là người Tân Cương gốc. Cậu có thể gọi tôi là Đỗ Giang, hoặc gọi một tiếng chú Đỗ. Tôi tới đây chuyến này có hai việc.
Nói rồi ông xách chiếc túi bao tải to tướng bên cạnh đặt xuống chân Lục Duật: Đây là đặc sản tôi mang từ Tân Cương tới cho cậu, bên trong có áo gile lông cáo do Tiểu Ái làm, mỗi người một chiếc cho cậu và vợ cậu. Còn có cả đồ ăn mà bên này không mua được, hai đứa nếm thử đi, nếu thấy ngon thì khi về tôi lại gửi thêm cho.
Đây là việc thứ nhất.
Đỗ Giang chép miệng, có vẻ như cơn thèm t.h.u.ố.c lại tới.
Giang Niệm thật khó hình dung một người đàn ông trung niên có khí chất phóng khoáng từng gặp trên tàu hỏa, lúc này trông lại có vài phần phong trần, già dặn. Không biết nửa năm qua ông đã trải qua những chuyện gì.
Giọng nói của Lục Duật cắt ngang dòng suy nghĩ của Giang Niệm, anh hỏi Đỗ Giang: Việc thứ hai thì sao?
Đỗ Giang nói: Thẩm Ái muốn gặp cậu. Chân tay cô ấy không tốt, sức khỏe cũng yếu, không chịu nổi chuyến tàu dài bốn ngày bốn đêm. Tôi cản không cho cô ấy đến mà tự mình tới đây, chỉ muốn nói với cậu một câu, nếu cậu sẵn lòng gặp cô ấy, thì hãy đưa vợ đến Tân Cương thăm cô ấy một chuyến.
Ông cúi đầu cười khẽ: Đó là việc thứ hai mà tôi nói.
Mẹ cậu đời này cũng khổ lắm. Năm đó cô ấy bỏ cậu lại mà đi là cô ấy sai, tôi thay mặt cô ấy xin lỗi cậu một tiếng, tất nhiên tôi cũng chẳng có tư cách đó.
Đỗ Giang ho khẽ hai tiếng, sau khi cho Lục Duật địa chỉ ở Tân Cương, ông lại cười nói: Hai đứa bận rộn, tôi không làm phiền nữa. Nếu hai đứa có đến thì đ.á.n.h điện báo trước một tiếng để tôi còn chuẩn bị, nếu như... Ông khựng lại một chút, nói tiếp: Không nói nữa, tuyết lớn rồi, hai đứa về đi.
Giang Niệm nhìn theo bóng lưng có chút còng xuống của Đỗ Giang dần đi xa trong màn tuyết trắng xóa. Cô nhìn sang Lục Duật bên cạnh, thấy anh đang rủ mắt nhìn chiếc túi bao tải dưới chân, cô bèn bóp nhẹ ngón tay anh. Lục Duật quay đầu nhìn cô, giọng nói trầm thấp có thêm vài phần khàn đặc: Lạnh rồi à?
Giang Niệm do dự một chút rồi khẽ gật đầu: Có chút lạnh.
Chúng ta về thôi.
Lục Duật xách túi bao tải, dắt tay Giang Niệm đi về. Suốt quãng đường cả hai đều không nói gì. Về đến nhà, Lục Duật đặt chiếc túi vào phòng bên cạnh rồi đi vào bếp nấu cơm. Giang Niệm ngập ngừng một lát nhưng cuối cùng vẫn không bước chân vào căn phòng đó.
Về chuyện của mẹ Lục Duật, cô không biết phải nói thế nào. Trong lòng Lục Duật, mẹ đã bỏ rơi anh từ năm mười tuổi. Nào ngờ mười mấy năm trôi qua, một người đàn ông lạ mặt lại tới bảo mẹ muốn gặp anh. Chuyện này rơi vào tay ai cũng đều chẳng dễ chịu gì.
Lục Duật ăn xong liền lên đơn vị. Buổi trưa Giang Niệm nhận được một bức điện báo do Phùng Mai gửi tới, chỉ có vài chữ ngắn ngủi: Tết này sang chơi nhé.
Buổi chiều Giang Niệm đi ra ngoài, cũng gửi lại cho Phùng Mai một bức điện: Có thời gian sẽ đi.
Tối muộn Lục Duật mới về. Giang Niệm đang ngủ lơ mơ, cảm thấy giường hơi lún xuống, ngay sau đó eo thắt lại, khoảnh khắc tiếp theo đã rơi vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm sực của Lục Duật. Cô chọc chọc vào bắp tay săn chắc của anh, dụi đầu vào hõm cổ anh: Sao người anh nóng thế?
Lẽ ra đi từ ngoài về người phải lạnh buốt mới đúng.
Lục Duật nhìn gò má đỏ bừng vì ngủ của Giang Niệm, nắm lấy bàn tay đang không yên phận của cô, hôn nhẹ lên môi cô: Anh dùng khăn nóng lau người rồi, sợ làm em lạnh.
Giang Niệm mím môi cười, đầu óc vốn còn hơi mơ màng, kết quả giây tiếp theo đã bị Lục Duật bế thốc lên, ngồi vững vàng trên người anh.
Giang Niệm: ...
Yết hầu Lục Duật lăn nhẹ, đáy mắt hiện lên vẻ khao khát: Niệm Niệm.
Tim Giang Niệm run lên, nghe giọng nói trầm ấm đầy nam tính đó, cô thấy cả người như mềm nhũn ra. Cô cũng không biết tối nay Lục Duật bị làm sao, trận chiến này kéo dài rất lâu. Giang Niệm dùng sức bám lấy cánh tay anh, để lại trên lưng anh vài vết cào.
Cuối cùng dưới sự cầu xin của Giang Niệm, anh mới chịu buông tha cho cô. Lục Duật giúp cô tắm rửa sạch sẽ rồi chui vào chăn ôm c.h.ặ.t lấy cô, hôn lên vành tai cô. Giang Niệm mệt đến mức không muốn mở mắt, lầm bầm: Chị Phùng gửi điện báo, bảo chúng mình sang thành phố Đông ăn Tết, em chưa trả lời chắc chắn.
Lục Duật dùng cằm cọ nhẹ lên đỉnh đầu Giang Niệm, nhìn ánh sáng lờ mờ xuyên qua cửa sổ mà không nói gì.
Trận tuyết này rơi suốt hai ngày, bức thêu của Giang Niệm cũng đã gần hoàn thành. Đợi tuyết ngừng, cô mang tranh thêu lên thành phố, nói với Cát Mai là năm nay tạm thời không nhận thêm tranh nữa. Cô lờ mờ cảm nhận được, Lục Duật có lẽ sẽ đi Tân Cương.
Nhanh ch.óng đã đến mùng 8 tháng Chạp, là ngày cưới của Trần Nghiêu và Thư Tuyết. Trần Nghiêu đã nộp đơn xin kết hôn từ hai tháng trước, cũng đã xin được nhà công vụ, ở cùng tòa nhà với nhóm chị Điền. Ngày mùng 8 tháng Chạp thời tiết khá ấm áp. Đi rước dâu cùng Trần Nghiêu có Phó đoàn trưởng Quảng, Doanh trưởng Nhiệm, Doanh trưởng Phương và Doanh trưởng Lôi.
Lục Duật và Cố Thời Châu ở lại đơn vị giúp Trần Nghiêu quán xuyến. Trần Nghiêu là trẻ mồ côi, ngày cưới chỉ có mình bà cô ruột tới, mọi việc lớn nhỏ đều do Đoàn trưởng Hạ và chị Lan giúp đỡ.
Thư Tuyết kết hôn, Nhạc Xảo không đi, cũng giữ Quan Lộ không cho đi. Quan Lộ không biết chuyện nhưng Nhạc Xảo khá kiêng kị, nói phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i không nên gặp cô dâu vì sẽ xung khắc. Giờ cơm trưa, Hà Nguyệt bưng ba món ăn từ bữa tiệc sang nhà Quan Lộ và Nhạc Xảo cho hai người ăn trước.
Khi trời sẩm tối, tòa nhà của Trần Nghiêu vô cùng náo nhiệt, đặc biệt là màn náo động phòng buổi tối, đám đông đã hành Trần Nghiêu không ít.
Giang Niệm về nhà nghỉ ngơi trước. Cô tắm rửa xong rồi nằm lên giường, ngủ đến khoảng một giờ sáng thì bên ngoài có tiếng mở cửa. Một lúc sau Lục Duật bước vào, tuy đã tắm rửa qua nhưng Giang Niệm vẫn ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt trên người anh.
