Thập Niên 70: Góa Phụ Vô Danh Của Thập Niên 1970 - Chương 411
Cập nhật lúc: 29/12/2025 17:00
Đây là điều mà từ nhỏ đến lớn Lưu Kiến Nghiệp chưa từng được trải nghiệm khi ở bên cạnh Lưu Cường.
Trước đây cậu bé cứ ngỡ tình phụ t.ử chẳng qua là cho anh em cậu miếng cơm ăn, lúc vui thì nói vài câu t.ử tế, lúc giận thì mắng c.h.ử.i một trận. Sau khi theo chú Lữ, cậu mới biết hóa ra tình cha lại hạnh phúc đến thế.
Giang Niệm và Từ Yến đi phía sau, Từ Yến nhỏ giọng nói: Giang Niệm, chị có rồi.
Giang Niệm đang mải chú ý vào bóng lưng cao lớn vững chãi của Lục Duật nên không nghe rõ Từ Yến nói gì, cô ngơ ngác quay sang: Gì cơ ạ?
Từ Yến: ... Chị cúi đầu lặp lại: Chị có t.h.a.i rồi.
Giang Niệm ngẩn ra, theo bản năng nhìn xuống bụng Từ Yến: Chị mang bầu rồi ạ?
Từ Yến gật đầu: Chị vừa đi khám về.
Giang Niệm cười bảo: Chúc mừng chị nhé.
Từ Yến xoa xoa bụng, trên mặt lộ ra nụ cười viên mãn.
Giang Niệm đem chuyện Lưu Cường ngồi tù kể cho Từ Yến nghe. Nghe xong, nụ cười trên mặt Từ Yến càng thêm nhẹ nhõm: Giờ ông ta ra sao cũng chẳng liên quan gì đến chị nữa rồi.
Về đến khu tập thể, Giang Niệm và Từ Yến lên lầu trước, Lục Duật đạp xe chở Lưu Kiến Nghiệp, Lưu Kiến Vũ và Lữ Chí Quân ra cửa hàng cung ứng. Giang Niệm vào bếp nấu cơm, Từ Yến đứng bên cạnh phụ giúp, hỏi: Năm nay em với Đoàn trưởng Lục đón Tết ở đâu thế?
Giang Niệm bảo: Năm nay tụi em định sang chỗ chị Phùng ăn Tết ạ.
Năm ngoái Phùng Mai có gửi điện báo hỏi cô có sang Đông Thị ăn Tết không, nhưng lúc đó cô và Lục Duật lại đi Tân Cương, năm nay kiểu gì cũng phải sang Đông Thị một chuyến.
Nghe vậy, Từ Yến ngập ngừng một lát rồi nói: Để chị về hỏi anh Quốc Sinh xem cuối năm anh ấy có được nghỉ không, chị cũng muốn sang thăm chị Phùng quá.
Giang Niệm cười: Được chứ ạ, nếu anh Lữ có kỳ nghỉ thì mình cùng đi, chị Phùng thấy chị chắc chắn sẽ vui lắm.
Cơm gần chín thì Lục Duật mới dắt mấy đứa trẻ về. Lưu Kiến Nghiệp chạy xộc vào đưa cho Giang Niệm hai viên kẹo sữa thỏ trắng, cậu bé nhìn cô cười rất tươi: Thím Giang, thím ăn kẹo đi ạ, chú Lục mua đấy.
Ai mà ngờ được cậu bé hoạt bát rạng rỡ trước mắt này chỉ vài tháng trước thôi còn mang tính cách u uất?
Lòng Giang Niệm mềm nhũn, cô nhận lấy viên kẹo: Thím cảm ơn nhé.
Lưu Kiến Vũ và Lữ Chí Quân cũng chạy lại, mỗi đứa nhét cho Giang Niệm hai viên kẹo. Lục Duật bước vào bếp, tranh thủ lúc Từ Yến và mấy đứa trẻ ra ngoài, anh bóc một viên kẹo sữa ngậm vào miệng rồi cúi người ghé sát môi Giang Niệm, mắt đầy ý cười. Giang Niệm đỏ mặt, nhanh ch.óng c.ắ.n lấy nửa viên kẹo từ môi anh ngậm vào miệng, rồi khi Từ Yến bưng chậu nước đi vào, cô vội vàng quay người giả vờ thái rau.
Lục Duật cười khẽ: Trên thớt có rau đâu.
Giang Niệm: ...
Từ Yến vào bưng thức ăn, thấy Giang Niệm cầm d.a.o băm thớt thì ngẩn người: Giang Niệm, em băm cái gì đấy?
Giang Niệm hắng giọng, tùy tiện bịa ra một câu: Em xem con d.a.o còn sắc không ấy mà.
Từ Yến bảo: Không sắc thì lấy đáy bát mà mài.
Lục Duật bưng nốt số thức ăn còn lại ra ngoài, mấy đứa trẻ đang đùa nghịch náo nhiệt cả một góc.
Từ Yến và các con ăn xong bữa trưa, nán lại chơi một lát rồi về. Lục Duật và Giang Niệm tiễn họ ra xe lên huyện. Trước khi lên xe, Từ Yến bảo về bàn với Lữ Quốc Sinh xong, nếu chắc chắn đi được Đông Thị sẽ gọi điện cho cô. Giang Niệm cứ ngỡ phải đến ngày mai Từ Yến mới gọi, không ngờ trời vừa sập tối điện thoại đã tới. Giọng nói vui vẻ của Từ Yến truyền qua ống nghe: Giang Niệm ơi, anh Lữ được nghỉ mười ngày, anh ấy bảo sẽ đi Đông Thị thăm Đoàn trưởng Tống và chị Phùng cùng vợ chồng em đấy.
Giang Niệm cười: Vâng, tốt quá rồi ạ.
Cúp điện thoại, Giang Niệm đi bộ vào trong đơn vị, cảm thấy trên mặt có chút hơi lạnh, cô ngẩng đầu nhìn thì thấy những bông tuyết đang lả tả rơi. Đây là trận tuyết đầu mùa của mùa đông năm nay. Tính ra thì cô đã xuyên không về thời đại này được bốn năm rồi. Năm nay cô đã sáu lần mơ thấy mình trở về thế kỷ mới, mỗi lần bước chân vào nhà cô đều trốn biệt trong phòng ngủ của mẹ, khắc ghi lời Lục Duật dặn trong lòng, tuyệt đối tránh mặt "Giang Niệm" bản gốc.
Nếu là trước đây, cô sẽ tìm cách nói chuyện với "Giang Niệm" để tìm đường quay về, nhưng giờ cô chỉ muốn yên ổn ở lại thời đại này, mãi mãi bên cạnh Lục Duật.
Giang Niệm về nhà kể cho Lục Duật chuyện vợ chồng anh Lữ cũng đi Đông Thị. Hôm sau Lục Duật gửi điện báo cho Đoàn trưởng Tống, bảy ngày sau nhận được hồi âm dặn họ trước khi khởi hành thì gửi điện báo lần nữa để anh sắp xếp thời gian ra đón.
Lúc Từ Yến sang đơn vị tìm, Giang Niệm đã đem chuyện này nói cho chị biết.
Đến giữa tháng chạp, anh lính gác mang đến nhà Lục Duật một bức thư. Lục Duật đã đến trung đoàn từ sáng sớm, Giang Niệm tò mò nhận lấy phong thư xem thử.
Địa chỉ người gửi là từ Tân Cương, người đầu tiên cô nghĩ đến chính là Đỗ Giang và Thẩm Ái.
Sau khi lính gác đi khuất, Giang Niệm đóng cửa, ngồi xuống ghế ở phòng ngoài. Cô chần chừ một lát rồi mới xé phong bì. Hai chữ đầu tiên trong thư là "Tiểu Duật", không cần đọc tiếp cũng biết là Thẩm Ái nhờ người viết hộ rồi.
Ngoài cửa vang lên tiếng trẻ con khóc, là Quan Lộ bế con sang chơi. Tiểu đoàn trưởng Lôi dạo này có nhiệm vụ phải đi công tác, Nhạc Xảo thì dắt con về nhà ngoại ở rồi, Quan Lộ ở nhà một mình với con cũng buồn nên thường sang nói chuyện với cô.
"Nhà có thư à em?" Quan Lộ bế đứa con đang ngái ngủ, nhìn lướt qua bức thư trên bàn rồi quay sang Giang Niệm: "Có cần chị đọc giúp không?"
Trước đây chị vẫn thường dạy Giang Niệm nhận mặt chữ, dù cô đã học được kha khá nhưng vẫn còn nhiều chữ không biết, chị sợ cô không đọc hết được nội dung bức thư.
Giang Niệm cười bảo: Thôi không cần đâu chị, để đợi anh Lục về xem, thư này là viết cho anh ấy mà.
Nghe vậy, Quan Lộ dời tầm mắt khỏi bức thư, bắt đầu tán gẫu chuyện gia đình với Giang Niệm. Nghe Quan Lộ kể, hai hôm trước chị có nhận được thư của bố mẹ gửi lên. Giang Niệm chợt nhớ tới Giáo sư Lăng, một năm không gặp, chẳng biết ông cụ thế nào rồi?
"Giang Niệm này, Tết này chị định theo anh La về quê ăn Tết." Quan Lộ vỗ về đứa con trai đang ngủ không sâu giấc, gương mặt thoáng chút ưu phiền: "Mẹ anh La không thích chị, cứ chê chị làm khổ anh ấy. Chuyến này về chắc chị lại bị bà ấy lườm nguýt cho xem." Nói đoạn chị thở dài một tiếng: "Mà chị làm khổ anh La cũng là sự thật."
Giang Niệm hỏi: Thế Phó đoàn trưởng La nói sao ạ?
Quan Lộ bảo: Anh ấy bảo chị đừng để tâm mẹ anh ấy nghĩ gì nói gì, về nhà chỉ ở ba ngày thôi, c.ắ.n răng nhịn chút là qua ấy mà.
