Thập Niên 70: Gửi Gắm Vị Hôn Thê Cho Đoàn Trưởng Mặt Sắt - Chương 269
Cập nhật lúc: 23/04/2026 08:16
Lưu Mãng gật đầu với Cao Xuân Dương, thật thà nói:
“Tớ tìm đoàn trưởng Kỳ.”
Cao Xuân Dương thắc mắc:
“Cậu tìm đoàn trưởng Kỳ làm gì?”
Lưu Mãng vì xuất thân từ nông thôn nên ngày thường rất tự ti, huấn luyện là huấn luyện, cũng không biết nịnh nọt lấy lòng.
Nói một câu trước mặt lãnh đạo cấp trên thôi cũng đã căng thẳng không thôi, cho nên càng khỏi nói đến chuyện tới tìm Kỳ Đông Hãn.
Chuyện này đúng là mặt trời mọc đằng Tây rồi.
Lưu Mãng kiễng chân nhìn quanh, thấy Kỳ Đông Hãn đang huấn thị liền thở phào nhẹ nhõm, nói với Cao Xuân Dương:
“Tớ không thể nói cho cậu biết được.”
“Tớ là được người ta ủy thác, giúp người ta làm việc.”
Cao Xuân Dương xì một tiếng, nói:
“Cái bộ dạng gấu của cậu thì ai còn tìm cậu làm việc được chứ?”
Lưu Mãng bị chế giễu cũng không tức giận.
Tất nhiên, anh ta cũng đã quen rồi.
Đúng lúc Kỳ Đông Hãn huấn luyện xong, cho người bên dưới giải tán, anh ta liền nới lỏng cổ áo, sải bước đi về phía này.
Dáng người anh ta cao ráo, lại mặc bộ quân phục, chân dài sải bước, khí thế đúng là ngút trời.
Thấy anh ta đi tới.
Lưu Mãng lập tức xông đến trước mặt anh ta, hùng dũng oai vệ:
“Báo cáo lãnh đạo.”
Âm thanh này lớn đến mức tất cả mọi người đều nghe thấy.
Kỳ Đông Hãn nới rộng cổ áo, để lộ yết hầu nhô ra, những giọt mồ hôi từ trên trán nhỏ xuống, thấm vào xương quai xanh rồi biến mất.
“Nói đi.”
Giọng nói cũng rất lạnh lùng.
Lưu Mãng chào theo điều lệnh, đem lời của Diệp Anh Đào và Mạnh Oánh Oánh gộp lại thành một báo cáo, giọng vừa cao vừa lớn, khí thế hào hùng:
“Đồng chí Mạnh ở đoàn văn công nhờ tôi mang tin cho anh, cô ấy đi công tác rồi, nhất thời chưa về ngay được, bảo anh ở nhà giữ kẽ một chút, đừng có làm loạn, đợi cô ấy về kiểm tra anh!”
Kỳ Đông Hãn:
“……”
Hiện trường lập tức im phăng phắc.
Mọi người đều nhìn Lưu Mãng, lỗ tai dường như có chút không dám tin, cứ ngỡ như mình vừa nghe nhầm vậy.
Vẫn là Kỳ Đông Hãn phản ứng nhanh, sắc mặt anh ta hơi đổi:
“Cô ấy nói với cậu khi nào?”
Lưu Mãng tuy chữ nghĩa không biết bao nhiêu nhưng được cái thời gian cực kỳ chuẩn xác, anh ta nghĩ ra một cách diễn đạt:
“Nhiều nhất là khoảng thời gian hút một điếu thu-ốc thôi.”
“Sau khi nhận được lời nhắn, tôi liền dùng tốc độ chạy nước rút chạy tới đây.”
Kỳ Đông Hãn trong lòng đã rõ, anh ta giơ tay vỗ vỗ vai Lưu Mãng, giọng trầm xuống:
“Cảm ơn nhé, người anh em.”
Dứt lời, Kỳ Đông Hãn liền như một cơn gió lao đi mất hút.
Anh ta vừa đi, hiện trường lập tức nổ tung.
“Lưu Mãng, lời cậu vừa nói là thật chứ?”
“Đồng chí Mạnh Oánh Oánh thực sự nhờ cậu nhắn lời như thế cho đoàn trưởng Kỳ sao?”
“Đúng thế, tớ nghe cái giọng điệu đó sao đồng chí Mạnh Oánh Oánh lại thân thiết với sếp của chúng ta như vậy nhỉ?”
“Còn bảo sẽ về kiểm tra sếp, cô ấy kiểm tra sếp cái gì?”
“Cái này thì các cậu không hiểu rồi chứ gì?
Nếu không phải đang yêu nhau thì có thể nói những lời thân mật như vậy được không?”
“Vậy trọng điểm tới rồi đây, sếp đang yêu đương với Mạnh Oánh Oánh sao?”
“Chắc chắn rồi, nếu không người ta là con gái có thể nói ra những lời khiến người ta suy nghĩ m-ông lung như vậy không?”
Sau khi rút ra kết luận này, hiện trường lập tức yên tĩnh lại:
“Không phải chứ, sếp yêu đương từ bao giờ thế?”
Đám người bọn họ ngày nào cũng ở cùng với sếp, ngoài lúc ngủ ra hầu như chưa bao giờ rời nhau quá nửa bước.
Mọi người đều nhìn về phía chính trị viên Từ Văn Quân, Từ Văn Quân ưỡn thẳng lưng:
“Đừng nhìn tôi, tôi cũng không biết.”
“Chính trị viên, chẳng phải anh ở cùng một phòng với sếp sao?”
Từ Văn Quân mặt đỏ gay:
“Tôi đúng là ở cùng phòng với cậu ta, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi buộc cậu ta vào thắt lưng mình, Kỳ Đông Hãn có người yêu chẳng lẽ còn phải báo cáo với tôi à?”
“Tôi không biết chẳng phải là chuyện bình thường sao?”
Anh ta đây là đang ghen tị.
Ghen tị đến đỏ cả mắt.
Phải biết rằng anh ta và Diệp Anh Đào đã quen biết được ba bốn năm rồi, chỉ là họ còn chưa nói với nhau được mấy câu, mà Kỳ Đông Hãn và Mạnh Oánh Oánh mới quen nhau bao lâu?
Thế mà đã yêu nhau rồi?
Đúng là người so với người thì tức ch-ết mà.
Cao Xuân Dương đứng bên cạnh nói một câu đầy ẩn ý:
“Chắc là lén lút liên lạc với nhau rồi nên mới thành đôi đấy.”
Lời này không hề dễ nghe, ánh mắt Từ Văn Quân lập tức đanh lại vài phần:
“Cao Xuân Dương, cơm có thể ăn bừa nhưng lời thì không thể nói bừa đâu nhé.”
“Cái gì gọi là lén lút thành đôi?”
“Kỳ Đông Hãn và Mạnh Oánh Oánh là do sư đoàn trưởng Trần làm mai, có sự đồng ý của tổ chức, loại lời này nếu cậu còn dám nói bậy nữa, xem lão Kỳ có tìm cậu tính sổ không!”
Cao Xuân Dương cũng chỉ là không qua não, buột miệng nói một câu, đâu có ngờ Từ Văn Quân lại làm quá lên như vậy?
Sắc mặt anh ta ngay lập tức không được tốt, nhưng rốt cuộc vì nể mặt đông người và mình cũng đuối lý, anh ta nghiến răng:
“Là em không tốt, lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử rồi.”
Từ Văn Quân lạnh lùng nhìn anh ta:
“Cao Xuân Dương, cái mồm loa phường này của cậu nếu còn không quản cho tốt, cẩn thận sau này gây ra họa lớn thì ngay cả anh rể cậu cũng không bảo vệ được cậu đâu.”
Chức vụ của Cao Xuân Dương theo lý mà nói thì không đủ để chơi cùng đám người Từ Văn Quân, nhưng khổ nỗi Cao Xuân Dương này mồm mép tép nhảy, cộng thêm anh ta lại là em vợ của chính ủy Tiêu.
Khi chính ủy Tiêu ngày thường tới tìm Kỳ Đông Hãn và Từ Văn Quân cũng cố ý dắt theo Cao Xuân Dương.
Sự tồn tại của anh ta coi như vừa khéo lấp vào chỗ trống trước đây của Tề Trường Minh.
Tuy không phải là quá quan trọng nhưng ít ra cũng là một phần t.ử.
Chỉ là, hiện tại Cao Xuân Dương trước mặt bao nhiêu người mà nói những lời khó nghe, lại còn bôi nhọ danh dự người khác như vậy.
Điều này cũng khiến Từ Văn Quân vốn tính tình tốt cũng phải nổi khùng lên.
Cao Xuân Dương bị cảnh cáo lần thứ hai, sắc mặt anh ta có chút khó coi, bao nhiêu người vẫn đang nhìn, anh ta hít sâu một hơi, thấp giọng xin lỗi:
“Chính trị viên, vừa rồi em chỉ đùa thôi, không ngờ đùa quá trớn, là lỗi của em.”
“Mọi người, em vừa mới đ.á.n.h một cái rắm thối thôi, lát nữa là tan ngay, mọi người đừng nhớ kỹ làm gì.”
Mọi người đều cười xòa cho qua chuyện.
Từ Văn Quân lúc này mới quay người rời đi:
“Cao Xuân Dương, cậu nhớ cho kỹ, lão Kỳ và Mạnh Oánh Oánh là do sư đoàn trưởng Trần đích thân làm mai, có tổ chức chứng kiến, sau này còn để tôi nghe thấy những lời say xỉn kiểu này của cậu thì đừng trách tôi không nể tình.”
