Thập Niên 70: Gửi Gắm Vị Hôn Thê Cho Đoàn Trưởng Mặt Sắt - Chương 408
Cập nhật lúc: 23/04/2026 09:21
“Không chỉ ngày mười bảy này, mà cả ngày mười tám tổ chức tiệc cũng phải xin nghỉ.”
Đối với một người ngày ngày luyện múa mà nói thì đây tuyệt đối là chuyện xa xỉ rồi.
Đến chiều, Diệp Anh Đào và Lâm Thu cũng đều mang theo chữ hỷ đã cắt xong qua giúp trang trí phòng tân hôn.
Trên cửa, trên cửa sổ, trên tủ đều được dán chữ hỷ.
Chỉ có chăn nệm là vẫn chưa đâu vào đâu.
Mùa đông ở thành phố Ha bông vải rất hiếm, bên ngoài cũng không dễ mua, một là cần tem bông vải, hai là bông vải khan hiếm, ba là mùa đông bông vải đắt vô cùng.
Triệu Nguyệt Như đi một vòng cũng không mua được loại phù hợp, cuối cùng chỉ biết hướng mắt về phía đội đóng quân này.
Chăn nệm bên phía đội đóng quân đều là loại chăn nhỏ đơn, hơn nữa là loại chăn mỏng ba cân.
Nhưng đến bước này rồi thì chẳng còn gì để kén chọn nữa.
Mạnh Oánh Oánh lại rất dứt khoát:
“Không mua chăn hỷ từ bên ngoài nữa, cứ lấy chăn nệm từ đơn vị thôi."
Triệu Nguyệt Như theo bản năng nói:
“Chăn nệm đó nhỏ quá, các cậu kết hôn thì không thể giống bọn tớ được."
Cô ấy từ khi đến đội đóng quân này luôn ngủ riêng chăn với Chu Kính Tùng.
Chiếc chăn nhỏ ba cân để cho ấm để vượt qua mùa đông ở thành phố Ha nên mặt chăn cũng được bọc rất hẹp, hai người thực sự không che hết được.
Mạnh Oánh Oánh:
“Vậy thì mỗi người một chiếc, cứ ngủ tạm như vậy đi."
Nhưng bọn họ đều biết, làm gì có đôi vợ chồng mới cưới nào lại ngủ riêng chăn chứ.
Triệu Nguyệt Như không cam lòng:
“Chiều nay tớ lại qua bách hóa tổng hợp hỏi thử xem sao, hoặc nếu thực sự không được thì tớ sẽ đi tìm các chị dâu hỏi thử xem chúng ta có thể tự mình bọc hai chiếc chăn thành một chiếc được không."
Chăn nệm đều là do nhà mẹ đẻ chuẩn bị.
Triệu Nguyệt Như với tư cách là người nhà mẹ đẻ của Mạnh Oánh Oánh, dù thế nào cũng muốn chuẩn bị cho cô hai chiếc chăn hỷ.
Nếu không ngày kết hôn mọi người vào náo tân hôn, thấy giường chiếu trống trơn e là sẽ cười nhạo Mạnh Oánh Oánh không có người nhà mẹ đẻ.
Mạnh Oánh Oánh cụp mắt, hàng mi dày để lại một vệt bóng trên hốc mắt, cô nhanh ch.óng đưa ra quyết định:
“Không cần phiền phức như vậy đâu Nguyệt Như, giờ đã là ngày mười bảy rồi, ngày mai đã là ngày mười tám, chưa chắc đã kịp."
“Cứ như vậy đi."
Chốt hạ.
Việc cô không có người nhà mẹ đẻ là chuyện ai cũng biết, cha không còn, mẹ không có mặt.
Duy nhất có một người chú Ba cũng là người ngoại đạo, càng khỏi nói đến chuyện kiếm được bông vải - loại vật tư khan hiếm như thế này.
Mọi người đều là lần đầu kết hôn, cũng không có bậc tiền bối nào giúp đỡ lo liệu quán xuyến, không hiểu những chuyện này cũng là bình thường.
Tuy nhiên, đúng lúc Mạnh Oánh Oánh và bọn họ định cứ thế cho qua chuyện.
Đoàn trưởng Phương, Dương Khiết, huấn luyện viên Triệu, Xử trưởng Hà tổng cộng bốn người.
Mỗi người trên tay đều ôm hai chiếc chăn hỷ thêu hình uyên ương màu xanh đỏ, đặc biệt mang tới phòng tân hôn bên phía Mạnh Oánh Oánh và Kỳ Đông Hãn.
Hơn nữa nhìn những chiếc chăn hỷ đó đều là loại chăn lớn, dài một mét tám, rộng hai mét, nặng tới năm cân bông, tổng cộng có hai chiếc.
Loại bốn cân có hai chiếc, loại ba cân có hai chiếc, loại hai cân cũng có hai chiếc.
Vừa vặn là số chẵn, gộp lại đủ tám chiếc chăn.
Cũng bao hàm cả những chiếc chăn mà Mạnh Oánh Oánh dùng từ thời trẻ cho tới lúc già trong đời này.
Phải nói là khi từng chiếc chăn bông dày dặn này được mang tới, thực sự đã làm tất cả mọi người có mặt đều phải giật mình.
Chuyện này quá sức xa xỉ rồi.
Đến nỗi không ít chị dâu ở khu tập thể bên cạnh cũng đều kéo qua xem chuyện lạ.
Lúc trước mọi người còn hiếu kỳ không biết sao Mạnh Oánh Oánh và Đoàn trưởng Kỳ kết hôn mà chẳng thấy cô nhờ mọi người khâu giúp chiếc chăn hỷ nào.
Hóa ra là đều ở đây cả.
Mạnh Oánh Oánh nhìn đoàn người dài dằng dặc, mỗi người đều ôm chiếc chăn hỷ màu đỏ rực, điều này làm cổ họng cô có chút nghẹn lại.
Đoàn trưởng Phương và mấy người bọn họ mỉm cười với Mạnh Oánh Oánh.
Xử trưởng Hà lên tiếng trước nhất:
“Oánh Oánh, dì Hà chúc con tân hôn vui vẻ nhé."
Bà vừa mở lời, Đoàn trưởng Phương và huấn luyện viên Triệu cũng theo đó mà nói:
“Tân hôn vui vẻ, Oánh Oánh."
Mạnh Oánh Oánh không nói nên lời.
Xử trưởng Hà lại an ủi cô:
“Ngày đại hỷ đừng có khóc."
Dứt lời bèn đẩy Dương Khiết đi lên phía trước nhất, một ngày làm thầy cả đời làm thầy.
Cô ấy đi làm đại diện tặng chăn hỷ là thích hợp nhất.
Dương Khiết có chút dè dặt, không tự nhiên ôm hai chiếc chăn bông, đi thẳng đến trước mặt Mạnh Oánh Oánh, nhìn đôi mắt đỏ hoe của học trò.
Cô ấy khựng lại một chút, giọng nói dịu dàng:
“Oánh Oánh, tôi thay mặt người nhà mẹ đẻ của em tới tặng chăn hỷ."
“Đừng sợ, những thứ người khác có em cũng sẽ có."
Lời này của Dương Khiết vừa dứt, nước mắt Mạnh Oánh Oánh lập tức tuôn rơi, từng hạt từng hạt như chuỗi ngọc đứt dây mà rơi xuống.
Mấy ngày nay vì chuyện lo chăn nệm mà cô và Triệu Nguyệt Như đều cuống quýt đến phát hỏa, lúc khó khăn nhất cô đã từng nghĩ hay là mang chăn nệm ở ký túc xá qua để kết hôn luôn cho rồi.
Nhưng không hợp lẽ.
Nếu cô dọn ra khỏi ký túc xá thì cả chăn nệm, drap giường, vỏ gối, tủ đồ mượn của bộ phận hậu cần trước đó đều phải trả lại cho họ.
Nhưng dù khó khăn đến thế Mạnh Oánh Oánh cũng chưa từng nghĩ đến chuyện khóc lóc gì, bởi vì cùng lắm thì lại lên bộ phận hậu cần lĩnh là xong.
Một chiếc không được thì hai chiếc, mỗi người đắp một chiếc vẫn có thể kết hôn được.
Nhưng giờ đây nhìn thấy Dương Khiết và bọn họ, mỗi người tặng cho mình hai chiếc chăn hỷ, sự cảm động đó chỉ có bản thân cô mới thấu hiểu.
“Được rồi, ngày đại hỷ không khóc."
Dương Khiết giơ tay lau nước mắt cho cô:
“Chăn nệm này——" không phải của bọn tôi, chỉ là lời cô ấy chưa dứt đã bị Xử trưởng Hà ho khan một tiếng cắt ngang:
“Oánh Oánh, chăn nệm này để ở đâu?"
Mạnh Oánh Oánh lau nước mắt, mở cửa cho bọn họ:
“Mọi người mang vào trong giúp con trước với ạ."
Xử trưởng Hà dẫn đầu, Đoàn trưởng Phương theo sát phía sau, huấn luyện viên Triệu lững thững theo đuôi, còn về phần Dương Khiết, mấy lần Xử trưởng Hà đều muốn gọi cô ấy vào trong.
Nhưng Dương Khiết đang nói chuyện với Mạnh Oánh Oánh nên Xử trưởng Hà mới thôi, chỉ là bà là người nhìn thấu sáu nẻo nghe thấu tám phương.
Luôn nhắc nhở Dương Khiết đừng có nói hớ.
Đợi mãi cho đến khi vào trong, thấy Dương Khiết cũng ổn, chỉ quan tâm đến Mạnh Oánh Oánh thôi, lúc này Xử trưởng Hà mới thấy yên tâm.
Bà vào phòng xong bèn đưa mắt quan sát bốn phía.
“Căn nhà này dọn dẹp cũng khá đấy."
Trên cửa sổ, trên tủ đều được dán chữ hỷ, hơn nữa vệ sinh bốn phía cũng được dọn dẹp sạch sẽ.
