Thập Niên 70: Gửi Gắm Vị Hôn Thê Cho Đoàn Trưởng Mặt Sắt - Chương 416
Cập nhật lúc: 23/04/2026 09:24
“Không biết—— đồng chí Mạnh, cháu có đồng ý không?"
Mạnh Oánh Oánh có chút thắc mắc, cô nhìn Tống lão thái thái chỉ thấy bà có vài phần quen mắt, “Bà là?"
Không đợi Tống lão thái thái trả lời, Diệp Anh Đào chợt phản ứng lại, “Tớ nhớ ra rồi, bà chính là người tốt đã quyên tặng dưa hấu cho chúng ta lần trước đúng không ạ."
Tống lão thái thái không ngờ chuyện đã trôi qua lâu như vậy rồi mà bọn họ vẫn còn nhớ đến mình.
Mạnh Oánh Oánh cũng nhớ ra rồi, cô nhìn sang Hạ Huệ Lan, Hạ Huệ Lan gật đầu với cô.
Mạnh Oánh Oánh lúc này mới đồng ý, “Vậy bà chải đầu cho cháu đi ạ."
Tống lão thái thái nghe thấy lời này hốc mắt nóng lên, nhưng dù sao cũng đã trải qua sóng to gió lớn nên nhanh ch.óng ổn định lại tâm lý.
Tay bà nắm chiếc lược, đặt lên tóc Mạnh Oánh Oánh cẩn thận chải xuống, miệng bà lẩm bẩm, “Một chải chải đến cùng, hai chải bạc đầu răng long, ba chải con cháu đầy đàn!"
Đến cái chải thứ ba Tống lão thái thái lại đổi lời, “Ba chải bình an thuận lợi."
“Con nhiều mẹ khổ."
“Chuyện như vậy quá vất vả rồi."
Mạnh Oánh Oánh soi gương, cô thầm nghĩ cụ bà thập toàn này tư tưởng cũng khá thời thượng đấy chứ.
Trong cái thời đại mà ai ai cũng coi việc đông con nhiều phúc là vinh dự thì bà lại có thể nói ra câu con nhiều mẹ khổ.
Tư tưởng này quả thực tiên tiến thật.
Mạnh Oánh Oánh cảm ơn bà, rất khách sáo.
Điều này khiến Tống lão thái thái trong lòng rất buồn bã nhưng lại không biết phải bắt đầu nói từ đâu.
Sau khi chải đầu xong Tống lão thái thái còn muốn nán lại một lúc, Hạ Huệ Lan lo lắng bà mà nán lại thêm nữa thì e là sẽ bị lộ tẩy mất.
Liền trực tiếp nói, “Thím à, không phải thím bảo còn muốn đến nhà tôi uống trà sao?"
“Đi thôi, đến nhà tôi uống chén trà, lão Trần nhà tôi lần trước còn bảo thím đã giúp ông ấy một việc lớn đấy."
Đương nhiên đây là lời khách sáo.
Tống lão thái thái cũng nhận ra mình đã thất thố rồi, rõ ràng trước khi đến bà đã nghĩ kỹ rồi, nhất định không được để Mạnh Oánh Oánh nhận ra bà.
Để tránh đến cuối cùng ngay cả người lạ cũng không làm được.
Bà gật đầu, “Được, vậy tôi đi trước đây."
Tống lão thái thái mỉm cười với Mạnh Oánh Oánh, ngữ khí hiền từ, “Đứa trẻ, chúc cháu tân hôn vui vẻ, hạnh phúc mỹ mãn."
Mạnh Oánh Oánh có chút thắc mắc nhưng rốt cuộc vẫn không hỏi ra lời, mãi cho đến khi Tống lão thái thái rời đi cô vẫn còn trầm tư.
Diệp Anh Đào tinh ranh ở bên cạnh liền nói một câu, “Tớ thấy bà lão này có chút kỳ lạ."
Ở đây chúng ta có bao nhiêu người thế này mà sao bà ấy lại cứ chỉ nói nhiều với mỗi Mạnh Oánh Oánh như vậy, hơn nữa còn có nhiều cảm xúc thế nữa chứ.
Mạnh Oánh Oánh quay đầu lại, cô ngược lại tâm tư sáng suốt, “Anh Đào, cậu thấy trên người tớ có gì để người ta mưu đồ không?"
Câu hỏi này làm Diệp Anh Đào ngẩn người, cô lắc đầu, “Chắc là không có rồi??"
“Tớ thấy bà lão đó không phải là người bình thường đâu."
Ngược lại Oánh Oánh mới là người bình thường, thực sự có mưu đồ thì cũng phải là Mạnh Oánh Oánh mưu đồ đối phương mới đúng.
“Vậy thì đúng rồi còn gì."
Mạnh Oánh Oánh nhìn mình trong gương, mái tóc được chải rất đẹp, cô bình tĩnh nói, “Vì không có ác ý gì nên cứ coi như bán cho Hạ tẩu t.ử một cái ân tình là được rồi."
Hạ Huệ Lan đã dẫn Tống lão thái thái rời đi.
Diệp Anh Đào có chút kinh ngạc vì sự thông thấu của Mạnh Oánh Oánh, cô nghe ra được Mạnh Oánh Oánh đối với bà lão đó không phải là đặc biệt yêu thích nhưng cũng không đến mức ghét bỏ.
“Vậy tại sao cậu lại đồng ý?"
Mạnh Oánh Oánh cười cười không nói gì.
Chuyện không có gì bất lợi cho cô thì đồng ý cũng có thể bán cho Hạ Huệ Lan một cái mặt mũi, thế là đủ rồi.
Thấy cô nhìn nhận thông thấu như vậy Diệp Anh Đào cũng yên tâm hẳn.
“Tớ còn sợ vừa nãy bà lão đó nói vài câu đã dụ được cậu đi rồi chứ."
Thật là khó hiểu.
Mạnh Oánh Oánh vuốt vuốt tóc, cô cười nói, “Không đến mức đó đâu."
Tám giờ.
Kỳ Đông Hãn dẫn người đến đón dâu, hơn nữa còn đến nhà họ Chu đón dâu, từ một phương diện nào đó mà nói thì nhà họ Chu coi như là nhà ngoại của Mạnh Oánh Oánh rồi.
Dù sao cô cũng xuất giá từ nhà họ Chu mà.
Bọn Kỳ Đông Hãn đến đón dâu, vừa vào khu tập thể đã bị truyền tai nhau rồi.
Kỳ Đông Hãn vốn dĩ lạnh lùng hôm nay hiếm khi trên mặt mang theo nụ cười, gặp các chị, các cháu trên đường là anh đều phát kẹo mừng.
Từng nắm từng nắm kẹo mừng ném ra.
Có thể thấy tâm trạng Kỳ Đông Hãn tốt đến mức nào, anh đi phía trước, đám trẻ con phía sau vừa đuổi theo vừa chạy.
“Chú rể, chú rể đến rồi kìa."
Tiếng hô hoán này nhanh ch.óng truyền vào trong căn phòng nhà họ Chu.
Mạnh Oánh Oánh đang ngồi trên giường, Diệp Anh Đào “vèo" một cái xông ra cửa, lập tức đóng sập cửa lại, “Nhanh nhanh nhanh, chú rể đến rồi."
“Giấu kỹ giày của cô dâu đi, không được để anh ta tìm thấy."
Triệu Nguyệt Như đi theo để giấu, cô là người nhanh nhẹn, liếc mắt nhìn quanh bốn phía, cảm thấy theo đôi mắt sắc sảo của Kỳ Đông Hãn kia thì chắc chắn bất kể giấu ở đâu cũng đều bị anh tìm thấy.
Cô cúi đầu nhìn cái bụng bầu của mình, quả thực là nơi giấu đồ tốt.
Thế là trước mặt mấy cô gái trong phòng, Triệu Nguyệt Như cứ thế đem chiếc giày giấu vào dưới bụng bầu một cách tự nhiên.
“Bảo bảo, lát nữa phải dựa vào con đấy nhé."
“Nhất định không được làm mẹ thất vọng đâu."
Mạnh Oánh Oánh nhìn thấy cảnh này cô khóe miệng giật giật, “Nguyệt Như, cậu giấu giày dưới bụng bầu thì có là người cũng không nghĩ ra được đâu."
“Hơn nữa cho dù có nghĩ ra được thì cũng không dám lại gần sờ bụng cậu mà."
Đây là sự thật.
Triệu Nguyệt Như nhướng mày, “Cậu đây là chưa gả đi mà đã bắt đầu xót anh ta rồi à?"
“Oánh Oánh, mình nói cho cậu biết, tư tưởng này là không được đâu đấy."
Còn chưa đợi cô nói hết thì bên ngoài đã truyền đến một hồi tiếng bước chân hỗn loạn, không biết là ai hô lên một tiếng, “Chú rể đến rồi."
Chu Kính Tùng với tư cách là người nhà ngoại lập tức ở trong sân đốt pháo.
Tiếng pháo nổ đì đùng truyền vào bên trong, Triệu Nguyệt Như đi đầu giấu kỹ chiếc giày, ngay sau đó lại liếc nhìn lớp trang điểm của Mạnh Oánh Oánh một cái.
Xác định không có vấn đề gì rồi.
