Thập Niên 70: Gửi Gắm Vị Hôn Thê Cho Đoàn Trưởng Mặt Sắt - Chương 510
Cập nhật lúc: 23/04/2026 09:57
“Năm đầu tiên bị cước, sau này năm nào cũng sẽ bị cước."
“Cho nên họ có nói thì cứ để họ nói, cùng lắm thì tôi đi viết một bản kiểm điểm là được."
Giữa bản kiểm điểm và việc vợ bị cước chân, rõ ràng vế sau quan trọng hơn nhiều.
Mạnh Oánh Oánh lập tức im bặt, cô áp sát vào l.ồ.ng ng-ực Kỳ Đông Hãn, dù cách lớp quần áo, cũng có thể cảm nhận được hơi nóng từ người anh tỏa ra.
“Kỳ Đông Hãn."
“Hửm?"
“Anh có nhớ em không?"
Giọng nói khe khẽ, như thể giây tiếp theo sẽ biến mất trong làn gió lạnh và tuyết trắng.
Kỳ Đông Hãn không trả lời, Mạnh Oánh Oánh đợi hồi lâu cũng không thấy phản hồi, còn có chút thắc mắc, cô vừa ngẩng đầu lên, liền đ.â.m sầm vào một đôi mắt sâu thẳm đầy ẩn ý.
Anh không nói gì, nhưng dường như lại nói lên tất cả.
Mạnh Oánh Oánh khựng lại, da đầu lập tức tê rần.
Cô không biết mình đã về đến nhà bằng cách nào, vừa về đến nhà, Kỳ Đông Hãn thậm chí không màng tới việc lát nữa khách khứa sẽ đến.
Anh đặt Mạnh Oánh Oánh lên giường, giây tiếp theo, anh liền tháo từng chiếc cúc áo khoác ra, để lộ chiếc áo sơ mi bên trong, cổ áo sơ mi hơi cao, vừa vặn nằm ở vị trí yết hầu.
Gợi cảm và mê người.
Mạnh Oánh Oánh nhìn Kỳ Đông Hãn như vậy, cô có chút sợ hãi, theo phản xạ rụt chân lại phía sau, rụt lại mới phản ứng ra giày của mình vẫn chưa cởi.
Kỳ Đông Hãn nới lỏng cổ áo sơ mi, yết hầu chuyển động, ánh mắt tối tăm.
Trong lúc Mạnh Oánh Oánh tưởng Kỳ Đông Hãn sẽ vồ tới như hổ đói thì không ngờ Kỳ Đông Hãn đột nhiên ngồi xổm xuống, cởi giày cho cô.
Đôi giày thấm tuyết làm tất bị ướt sũng, cả ngón chân đều bị đông cứng đến đỏ bừng mất hết cảm giác.
Kỳ Đông Hãn có chút xót xa, quay người ra ngoài lấy một vốc tuyết vào, trong sự khó hiểu của Mạnh Oánh Oánh, cô trố mắt nhìn Kỳ Đông Hãn dùng vốc tuyết đó, từng chút một xoa cho chân cô nóng lên.
Sau đó mới rót cho cô một chậu nước nóng để ngâm chân:
“Xoa nóng chân rồi thì sẽ không dễ bị cước nữa."
Anh như rất am hiểu cách xử lý này, sắp xếp mọi thứ cho Mạnh Oánh Oánh đâu vào đấy.
Cô bắt đầu thấy hơi lờ đờ muốn ngủ.
Kỳ Đông Hãn thật sự không nhịn được, tiến lên hôn lên trán cô một cái, nụ hôn này vừa chạm vào là không thể dừng lại được, từ trán đến mắt rồi đến mũi.
Cuối cùng dừng lại trên đôi môi hồng đào của cô.
Lúc đầu là hôn nhè nhẹ, mang theo vài phần nâng niu và thương nhớ, về sau liền thêm vài phần t-ình d-ục mà chỉ đàn ông đối với đàn bà mới có.
Anh hôn cực kỳ nhập tâm, mang theo sự hung mãnh công thành chiếm đất, hận không thể ăn tươi nuốt sống cô vào bụng mới thôi.
Mạnh Oánh Oánh bị hôn đến ngứa ngáy, cô mở mắt ra.
Bốn mắt nhìn nhau.
Mặt Kỳ Đông Hãn lập tức đỏ bừng, là kiểu đỏ như nhỏ m-áu, cả người nóng ran lên.
Cứ như thể anh đang làm chuyện xấu, kết quả quay đầu lại bị Mạnh Oánh Oánh bắt quả tang tại trận vậy.
“Trên... trên môi em có con muỗi, anh giúp em ăn nó đi."
Mạnh Oánh Oánh vốn dĩ còn hơi buồn ngủ, nghe thấy lời này cô liền lập tức hết buồn ngủ, ngay cả giọng nói cũng thêm vài phần trêu chọc:
“Kỳ Đông Hãn, anh có muốn nghe xem mình đang nói cái gì không?"
Kỳ Đông Hãn có một cảm giác bối rối khi lời nói dối bị vạch trần.
“Không phải hôn như vậy đâu."
Mạnh Oánh Oánh giơ tay, quàng qua cổ anh, lập tức kéo người lại gần:
“Là hôn như thế này này."
Đôi môi hồng của cô hơi hé mở, c.ắ.n nhẹ vào môi anh một cái.
Như chuồn chuồn lướt nước vậy.
Một luồng ngứa ngáy tê rần lập tức từ xương cụt của Kỳ Đông Hãn bò lên tận đại não, cả người anh đờ ra.
Tiếp đó, Mạnh Oánh Oánh thề, đôi mắt kia của Kỳ Đông Hãn thay đổi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Trở nên tối tăm lạ thường, sâu trong đáy mắt dường như còn mang theo vài phần t-ình d-ục bị kìm nén, áp bức.
Mạnh Oánh Oánh nghĩ hỏng rồi.
Cô dường như đã thả con dã thú sâu thẳm trong lòng Kỳ Đông Hãn ra mất rồi.
Đúng lúc Kỳ Đông Hãn muốn công thành chiếm đất thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa:
“Oánh Oánh, Oánh Oánh cậu về rồi hả?"
Là giọng của Triệu Nguyệt Như.
Trời ở khu gia đình đã tối mịt, ngay cả trên mặt đất cũng phủ một lớp tuyết cao một thước.
Triệu Nguyệt Như nghe bên ngoài đồn Mạnh Oánh Oánh đã về, liền lần mò trong bóng tối, vác cái bụng bầu lớn chạy tới.
Chu Kính Tùng không yên tâm về cô ấy, cho nên đi cùng cô ấy tới đây, lúc này đang đứng trước cửa hóng gió bắc.
Tay anh cầm một chiếc ô đen lớn, nhưng có thể thấy, phần lớn chiếc ô đều che cho Triệu Nguyệt Như.
Che chắn cho cô ấy phần lớn gió tuyết.
Nghe thấy động động tĩnh bên ngoài, Mạnh Oánh Oánh đang nồng nhiệt trong phòng lập tức tỉnh táo lại, cô giơ tay đẩy đẩy thân hình Kỳ Đông Hãn.
Người này sinh ra cao to vạm vỡ, đè lên người cũng nặng trịch.
Sắc d.ụ.c trong mắt Kỳ Đông Hãn vẫn chưa hoàn toàn tan hết, anh đứng dậy bình tĩnh lại một hồi lâu, cúi đầu nhìn “chiếc lều" dựng lên giữa mùa đông đại hàn.
Cái này căn bản không ra ngoài được, anh dứt khoát mặc lại chiếc áo khoác quân nhu lên người, che đi cảnh tượng đáng sợ bên trong.
Mạnh Oánh Oánh cũng đứng dậy, có chút “giấu đầu hở đuôi" mở cửa sổ ra, khoảnh khắc gió lạnh thổi vào, bầu không khí mập mờ nào đó trong phòng dường như cũng tan biến đi vài phần.
Mạnh Oánh Oánh cũng bình tĩnh lại một lúc, lúc này mới đi đôi giày vải bông dày đi ra ngoài, vừa mới ra khỏi cửa, Triệu Nguyệt Như người chưa tới nhưng tiếng đã truyền vào trước.
“Mạnh Oánh Oánh."
Gọi cả tên lẫn họ, thêm vài phần bực bội:
“Cậu về chuyện lớn như vậy mà cũng không nói với tớ một tiếng à."
Đã m.a.n.g t.h.a.i hơn bảy tháng rồi, giờ nghe giọng vẫn còn rất sung sức.
Mạnh Oánh Oánh nghe thấy tiếng Triệu Nguyệt Như, liền thở phào một cái:
“Không phải không tìm cậu."
Cô có chút chột dạ nói:
“Mấy ngày nay đi xe mệt quá, tớ ngủ quên mất."
Triệu Nguyệt Như nhìn cô một cái, rồi lại nhìn thêm một cái nữa.
Mạnh Oánh Oánh vô thức sờ sờ mặt mình:
“Sao vậy?"
Triệu Nguyệt Như:
“Lúc cậu nói dối, mắt sẽ cứ chớp chớp liên tục, ít nhất là chớp trên ba lần."
Mạnh Oánh Oánh lập tức im bặt, giơ tay nắm lấy cánh tay Triệu Nguyệt Như lắc lắc, mưu đồ lấp l-iếm cho qua chuyện:
“Nguyệt Như à."
Triệu Nguyệt Như không thèm để ý đến sự nũng nịu của cô, mà bảo Chu Kính Tùng đặt đồ xuống:
“Mấy ngày trước Chu Kính Tùng lên núi đặt bẫy tuyết, săn được hai con thỏ, một con bọn tớ ăn rồi, còn con này tớ mang qua cho cậu, bảo Kỳ Đông Hãn làm thịt con thỏ này đi, làm một bữa thịt thỏ cay tê bảo đảm cậu ăn cơm rất ngon đấy."
