Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 106
Cập nhật lúc: 09/04/2026 19:01
“Hy vọng đi.”
Tạ Phỉ Thúy vừa rồi nghe được Kiều Cửu Hương cùng Quý Bình Lương thương lượng, muốn kêu Tô Anh mang bọn trẻ ở Kinh Thị ở lại một khoảng thời gian dài, để bốn đứa trẻ nhà cô chơi cùng với Quý Xuyên Bách, bị Quý Bình Lương bác bỏ đi trở về.
Tình huống của Quý Xuyên Bách không đến trường học trong một khoảng thời gian, nhưng bốn đứa trẻ nhà Tô Anh, đã chậm trễ khóa học được vài ngày rồi.
Con cái đã tìm lại được rồi, không thể lại yêu cầu gì nhiều, căn bản nói không nên lời.
……
Trên lầu phòng bệnh một người, Quý Xuyên Bách cứ như vậy lạnh như băng ‘ba mẹ’ trước mặt mình, anh ta một chút cũng không nhớ bọn họ, nếu anh ta không có ba mẹ, có phải là có thể cùng chị bọn họ, cả nhà cùng nhau về đảo Nam hay không? Quý Xuyên Bách nghĩ đến những chuyện mà Tinh Tinh nói, lập tức bỏ đi những suy nghĩ nguy hiểm này, như vậy là không đúng, sẽ làm chị vĩnh viễn ghét bỏ anh ta.
Anh ta đứng ở phía trước cửa sổ, nhìn Tô Anh cùng Hàn Cảnh Viễn sóng vai ở khu nằm viện đại lâu phía dưới, hướng bãi đỗ xe đi, bọn họ thật không mang theo anh ta đi rồi.
Quý Xuyên Bách như cũ không để ý tới ‘ba mẹ’, cứ như vậy nhìn ngoài cửa sổ.
Lúc này Hàn Cảnh Viễn quay đầu lại nhìn về phía anh ta nơi cửa sổ, Quý Xuyên Bách lập tức phất phất tay, trên gương mặt là nụ cười ngoan ngoãn.
Anh ta vẫn luôn biết anh rể vẫn dễ nói chuyện hơn so với chị, cũng như dễ mềm lòng hơn.
Thị lực của Hàn Cảnh Viễn, cũng đủ để anh thấy rõ nét mặt của Quý Xuyên Bách, đứa trẻ kia trông tràn đầy lấy lòng, ước chừng là hy vọng anh giúp đỡ nói vài câu lời hay.
Anh trong lòng lại lần nữa thở dài, hỏi Tô Anh: “Xuyên bách đứng ở trước cửa sổ, đã lâu cũng chưa động đậy gì, em thật sẽ không quay đầu lại nhìn một cái sao?”
Tô Anh cũng ở chịu đựng, Quý Xuyên Bách có ba mẹ, bất luận như thế nào đều không tới phiên cô quan tâm đến, lại nói cô cũng không có ý định đó.
Cô cũng không biết sau một hồi đi thăm Tô Tân Ý, còn có thể lại ngắm bình minh vài lần trong vài ngày nữa.
Bước chân của cô cũng chưa dừng lại: “Không nhìn, em ấy tổng muốn thói quen.”
Hàn Cảnh Viễn hung hăng tâm, chờ Tô Anh cài dây an toàn, dẫm chân ga lái xe ra bệnh viện.
“Bây giờ về nhà họ Tô?”
Tô Tân Ý đã được tiếp trở về nhà, sắp xếp một gian phòng làm phòng y tế, thỉnh hộ công chuyên trách chiếu cố.
Tô Anh gật gật đầu, không thể câu kéo nữa, hôm nay cô phải dùng dị năng để trị liệu cho Tô Tân Ý.
“Ân, đi thăm Tô Tân Ý, sau đó ngày mai liền về nhà đi.”
……
Quý Xuyên Bách giống như chú sói con nhỏ bị bỏ rơi, hàm răng c.ắ.n đến vang lên kẽo kẹt, môi hạ cong, hàn ý trên mặt làm Kiều Cửu Hương rùng mình.
Quý Bình Lương không dám lại kích động con trai lớn, để anh ta một mình ở phòng bệnh một người, anh cùng con trai nhỏ không dám đi xa, đi ra ngoài ăn cơm, sau đó liền quay lại.
“Ba ở trong điện thoại nghe con nói qua, tình trạng của anh con cũng đã ổn định, cũng có thể nói chuyện giao lưu, khi nào bắt đầu không nói lời nào.”
Quý Lệ Văn nói: “Chị Tô nói không mang theo anh ấy cùng nhau về đảo Nam, sau đó anh liền không nói chuyện nữa.”
Điểm này Quý Bình Lương lý giải, con trai bị nhốt ở trong sơn động đến mười năm, cái thứ nhất nhìn thấy cứu tinh là Tô Anh, ba ngày kia là Tô Anh ở chiếu cố thằng bé, dạy thằng bé, làm bạn với thằng bé, con trai đối với Tô Anh sinh ra tình tiết chim non, đối với cô sinh ra cao hơn đối với ỷ lại ba mẹ anh em, này đều bình thường.
Nhưng là anh thật sự không có cách nào với người vợ như vậy, sinh ra muốn thỉnh cầu Tô Anh ở lại sống thêm một thời gian nữa.
Tô Anh đã cứu con trai anh, hôm nay đại ân tình còn không có còn, không có cách lại mở miệng đề bất luận thỉnh cầu gì.
Anh nói: “Tình trạng của anh con vẫn chưa ổn định, con ráng nhẫn nhịn chút, bao dung với anh con nhiều hơn một chút.”
Quý Lệ Văn trước kia là có chút hành vi phản nghịch với bố mẹ, nhưng anh ấy phân rõ tình thế nặng nhẹ, đối với anh trai, trong lòng anh ấy có áy náy, nếu ngày đó không phải anh ấy phi nháo muốn ăn kẹo hồ lô, anh trai đuổi theo xe đạp bán kẹo hồ lô, thì sẽ không bị bắt đi không trở về.
Sau khi anh trai bị bắt đi mất, đều suy đoán nguyên nhân thực sự là Lưu Xảo Chân, Quý Lệ Văn cùng ba anh thẳng thắn, nếu không phải anh ấy muốn ăn kẹo hồ lô, anh trai sẽ bị bắt cóc.
Quý Bình Lương nhìn ra con trai hối hận, nói: “Con cũng đừng lại rối rắm chuyện kẹo hồ lô, trên người anh trai con có vết bớt, bị Hạ Liên Phương theo dõi, bà ta muốn trả thù nhà của chúng ta, lại muốn tìm nuôi một đứa trẻ có vết bớt, cho nên tuyệt đối sẽ không bắt cóc sai, con cùng với anh trai con, không tồn tại khả năng xác suất bị bắt cóc là năm mươi năm mươi.”
Lời nói ra là như vậy, Quý Lệ Văn vẫn cảm thấy áy náy đối với anh trai mình, anh ấy nói: “Lúc trước anh còn có thể nói với con được mấy câu, con đi vào thử lại.”
“Cũng được.”
Hai người đi đến cửa phòng bệnh, nhìn thấy Quý Xuyên Bách ngồi ở ghế trên yên tĩnh xem ‘hình pháp’, Kiều Cửu Hương không có ở đây.
Hai ba con đi tìm một vòng, hết cả bệnh viện cũng chưa tìm được người.
Quý Bình Lương không nghĩ ra: “Mẹ con hận không thể hai mươi bốn giờ chăm sóc anh trai con, bà ấy có thể bỏ đi đâu sao?”
Cũng mang cơm cho cô ta, không có chuyện cô ta một mình đi ra ngoài ăn cơm.
Quý Lệ Văn đột nhiên trắng mặt: “Mẹ con sẽ không chạy tới nhà họ Hàn, xin chị Tô ở lại thêm một thời gian không?”
Cái này cực kỳ có khả năng, Quý Bình Lương thúc giục con trai đuổi theo: “Sao còn có mặt mũi cầu xin, ông Hàn mới ra viện, cũng không thể lại khiến ông ấy vào bệnh viện, đến tìm mẹ con về đi, ba gọi điện thoại đến nhà họ Hàn.”
