Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 112
Cập nhật lúc: 09/04/2026 19:02
Cố Xán Xán ngẩng cái đầu nhỏ, nói: "Bố mẹ, hai người tắm cùng nhau đi, như vậy có thể nhanh hơn đấy."
Một, hai, ba, bốn,... Tất cả mọi người kể cả lớn, bé, không quan tâm mình đang nấu cơm hay chơi cờ mà ngẩng đầu, yên lặng nhìn anh.
Lúc này Hàn Cảnh Viễn mới nhận ra câu nói buột miệng vừa rồi của mình có vấn đề. Anh dừng lại muốn xuống lầu nhưng lại bắt gặp gương mặt tươi cười của Hàn Hoài Sơn.
Ông nội hàn vẫn vui vẻ, Hàn Cảnh Viễn dừng lại, suy nghĩ một chút, mặt bất giác đỏ lên. Sau đó anh vẫn quyết định tiếp tục lên lầu.
Anh vào phòng mình. Tô Anh mất tích 3 ngày, trong phòng không có hơi người nhưng vẫn còn dấu vết của cuộc sống trước đây của cô. Trên giường là bộ đồ ngủ của Tô Anh tùy ý đặt trên đầu giường.
Chiếc đèn bàn bên cạnh cửa sổ đã được thay đổi. Anh thắc mắc, Tô Anh ngồi đây để đọc sách hay viết chữ?
Hàn Cảnh Viễn đưa mắt nhìn về phía giá sách. Trên đó đều là những tác phẩm nổi tiếng, Tô Anh không hề chạm vào. Anh mở ngăn kéo phát hiện chiếc b.út anh hay dùng không còn ở đó mà thay bằng một cái b.út khác.
Hàn Cảnh Viễn mở ngăn kéo khác phát hiện xấp giấy mỏng đi một chút. Hóa ra Tô Anh ngồi đây để viết thư.
Cô viết trước khi bị nhốt trong hang động, viết cho ai được chứ?
Hàn Cảnh Viễn không đoán được. Nhưng khi anh cầm tờ giấy đầu tiên lên bỗng nhiên phát hiện ra điều gì đó. Anh soi tờ giấy dưới chiếc đèn bàn. Mặc dù nó trắng tinh nhưng vẫn hiện lên mấy dòng chữ.
Anh nhìn thấy loáng thoáng vài câu: "Hàn Cảnh Viễn, lúc anh đọc được bức thư này..."
...
Lúc Tô Anh tắm xong đi ra thì thấy Hàn Cảnh Viễn đang ngẩn người cầm tờ giấy viết thư. Lúc quyết định giúp Tô Tân Ý tỉnh lại, Tô Anh định viết cho Hàn Cảnh Viễn một bức thư kể toàn bộ sự thật. Từ việc cô xuyên đến từ dị giới, đến việc nguyên chủ muốn quay về và ly hôn với anh. Có lẽ đọc thư anh sẽ hiểu lý do.
Nhưng khi viết xong cô lại đốt nó đi. Vì lúc ly hôn với Cố Thành Phong, cô không cho anh ta một lý do nào hết.
Vì vậy nếu nguyên chủ lựa chọn trở Về ly hôn với Hàn Cảnh Viễn, có lẽ 'cô ấy' cũng có quyền giữ bí mật này.
Nhưng cô không ngờ Hàn Cảnh Viễn có thể nhìn thấy nét b.út mờ còn sót lại trên tờ giấy viết thư đầu tiên.
Tô Anh làm như không có chuyện gì hỏi: "Anh ăn cơm trước hay tắm trước?"
Hàn Cảnh Viễn ngẩng đầu, c.ắ.n đôi môi mỏng rồi giơ tờ giấy viết thư lên: "Em viết thư cho anh à?"
Tô Anh cười nhạt: "Ừm, viết rồi lại đốt. Không có chuyện gì quan trọng đâu anh đừng quan tâm."
"Anh muốn đọc." Đầu ngón tay cầm tờ giấy viết thư của Hàn Cảnh Viễn khẽ run lên.
"Em đừng nói gì được không? Cho dù bây giờ anh không đọc được nhưng 10, 20 năm sau anh vẫn muốn đọc."
Hàn Cảnh Viễn rất muốn biết.
Lúc trước anh bị bức thư giả lừa gạt, thật sự không hiểu tâm tư của đứa nhỏ.
Giờ thì anh hiểu rồi. Lúc đó anh không nên trách móc Hàn Khinh Thần nặng nề như vậy. Có lẽ lúc đó bọn nhỏ cũng muốn nhìn. Suy nghĩ của Hàn Cảnh Viễn vô cùng hỗn loạn.
Tô Anh nhìn tờ giấy viết thư trong tay anh, may mà dấu vết trên đó rất hỗn loạn, chỉ mơ hồ nhìn thấy mấy chữ.
Cô mở tủ quần áo đấy giúp anh một bộ rồi bảo anh đi tắm.
"Lúc nãy anh nói sẽ tắm cùng em nhưng bây giờ không còn cơ hội rồi. Anh tự tắm một mình đi, em xuống dưới trước."
Hàn Cảnh Viễn khoá cửa lại, nhốt Tô Anh trong vòng tay, ánh mắt hừng hực nhìn cô.
"Vậy thì tắm một lần nữa, dù sao cũng không vội. Anh khóa cửa rồi, không sợ ai vào đâu."
Tô Anh:...
Cô cảm thấy Hàn Cảnh Viễn không giống như đang nói đùa. Hơn nữa, cô nhìn màu sắc khí tràng xung quanh người anh đang bốc khói. Nếu cô đồng ý, giây tiếp theo chắc chắn sẽ bị người đàn ông này cõng lên vai.
Hàn Cảnh Viễn rất ít khi chủ động nhưng anh lại chọn sai thời điểm.
Lúc cô định từ chối một cách uyển chuyển thì Hàn Cảnh Viễn đột nhiên cúi đầu xuống. Hai người mặt đối mặt, khoảng cách vô cùng gần, hơi thở của họ hòa quyện khiến nhiệt độ đột nhiên tăng lên.
Trực giác của Tô Anh mách bảo một giây nữa Hàn Cảnh Viễn sẽ hôn mình. Vì vậy cô đẩy anh ra sợ làm tổn thương anh. Sau này, lúc cô bỏ đi, anh sẽ đau hơn.
Đúng lúc này Tô Anh theo bản năng quay đầu lại, ra hiệu cho Hàn Cảnh Viễn nhìn ra cửa sổ: "Anh nhìn kìa, Hàn Hâm Tinh đang dẫm lên vai ai nhìn lén chúng ta?"
Hàn Cảnh Viễn căn bản không nghe thấy, văn sư tư thế đó thì thầm bên tai Tô Anh: "Tô Anh, tại sao em không ích kỷ một chút?"
"Dạ?"
Tô Anh ngửa đầu nhìn Hàn Cảnh Viễn. Cô cảm thấy mình bây giờ đã vô cùng ích kỷ, sao có thể đối xử với họ như vậy?
Hàn Cảnh Viễn lùi vài bước rồi đi đến bên cửa sổ. Hàn Hâm Tinh đang vội vàng leo xuống thang, Xán Xán thì đang giúp con bé giữ thang.
Hàn Cảnh Viễn vội nói: "Chú sẽ không đ.á.n.h con, con xuống từ từ thôi."
...
Lúc ăn tối, Hàn Cảnh Viễn không nói lời nào. Tô Anh nghe thấy bọn nhỏíu rít bàn tán. Trong đầu cô bây giờ toàn là chuyện của Tô Tân Ý nên quên mất việc khen khích lệ tài nấu ăn của Hàn Kinh Thần đã tiến bộ.
Hàn Kinh Thần đẩy đĩa tôm chiên đến trước mặt Tô Anh, hỏi: "Dì cãi nhau với chú hai à?"
Tô Anh nghĩ lại, cảm thấy vừa rồi giữa cô và Hàn Cảnh Viễn có một chút xa cách, cũng coi như là cãi nhau. Vì vậy cô gật đầu nói: "Ừm."
Nhưng Hàn Cảnh Viễn gần như cùng lúc đặt đôi đũa xuống, ngẩng đầu lên nói: "Không phải."
Tô Anh nhìn Hàn Cảnh Viễn, Hàn Cảnh Viễn cũng nhìn Tô Anh. Hai người cùng thay đổi lời nói.
Tô Anh: "Không phải cãi nhau."
Hàn Cảnh Viễn: "Là lỗi của chú."
Nụ cười trên mặt Hàn Hoài Sơn trầm xuống, buông đũa nói: "Hàn Cảnh Viễn, vào thư phòng với bố."
