Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 132
Cập nhật lúc: 09/04/2026 19:05
Xán Xán vui vẻ vô cùng, hôm nay được đến đơn vị của bố Cố, còn nghe được cái các cô các chú bàn luận là sau này nhà cô bé chắc chắn sẽ không ngừng cãi vã, nhưng mà đâu có đâu.
Bố còn nói với cô bé bố là bạn xã giao của bố Cố. Tuy rằng cuối cùng tranh luận không ra được kết quả là bố cao m8 hay đi giày một tám tám, nhưng Cố Xán Xán vẫn thấy rất vui vẻ.
Hàn Kinh Thần ngửi được mùi dấm vẫn chưa tan hết, hỏi: “Hai chú dì tối ăn gì mà mùi dấm nồng thế.”
Tô Anh: “Khoai tây sợi chua cay.”
Dựa vào kinh nghiệm nấu ăn của Hàn Kinh Thần, cậu nói: “Vậy chắc chắn không phải tay nghề của dì hai rồi.”
Tô Anh gật đầu: “Đúng vậy, là chú hai của con nấu cơm đó.”
Hàn Kinh Thần ghét bỏ vẩy vẩy tay, muốn xua đi mùi dấm không quá nồng kia, nói thầm: “Con biết ngay mà, không có thiên phú thì cũng đừng có mà thể hiện.”
Tô Anh buồn cười nhìn gương mặt vẻ thất bại của Hàn Cảnh Viễn, nói thêm: “Kỳ thật là cũng hợp ý dì, dì thích ăn chua.”
Mắt Hàn Cảnh Viễn sáng lên: “Vậy mai anh lại làm cho em ăn.”
Tô Anh:…… “Anh đi tắm rửa trước đi.”
Nói đến tắm rửa, Hàn Cảnh Viễn như nhớ ra cái gì, sắc mặt ửng đỏ, còn nóng lòng quay đầu che giấu.
Trong nhà có sáu miệng ăn, cho dù có che lại phòng tắm, xếp hàng tắm xong cũng phải đến hơn một tiếng sau mới xong.
Cố Xán Xán và chị tắm xong cùng đi ra, nói: “Anh trai và chú nhỏ cùng tắm, bố và mẹ cùng tắm thì không phải sẽ nhanh à? Sao hai người lại không muốn chứ?”
Hàn Kinh Thần giật giật khóe miệng: “Còn lâu nhá.”
Cố Tri Nam cũng cảm thấy ngại ngùng, tuy rằng có thể cùng nhau bơi lội vào mùa hè, có thể cùng nhau ngâm mình nhà tắm, nhưng mà chen chúc tắm rửa trong một phòng tắm thì… Không gian nhỏ hẹp như vậy, sẽ rất kỳ quái á.
Tô Anh đá Hàn Kinh Thần vào phòng tắm trước, rồi giải thích với Tinh Tinh và Xán Xán: “Không được, miệng của mấy đứa có kín kẽ gì đâu. Nếu để nhà người khác biết bố mẹ cùng tắm rửa thì chắc chắn sẽ chê cười cả nhà chúng ta đó.”
Cố Xán Xán tỏ vẻ không hiểu, Hàn Hâm Tinh nói người lớn đều thật thích thẹn thùng, không thoáng chút nào cả: “Khi mà tất cả mọi người đều thẹn thùng, nếu em mà không thẹn thùng theo thì bọn họ sẽ nói em không biết xấu hổ đấy.”
Tô Anh: “Đúng, về cơ bản chính là như vậy.”
Cố Xán Xán nói: “Nhưng bọn con cũng đâu có nói.”
Cố Tri Nam đã cúi thấp đầu đến mức sắp đụng vào cửa bếp. Người nhà viện căn cứ và người nhà viện bên này đều nói chị cậu da mặt dày, đó cũng không phải là không có căn cứ.
Cái nồi to đang đun nước sôi trên bếp, than củi b.ắ.n lửa ‘bùm bùm’, tia lửa b.ắ.n thẳng vào mái tóc đen của Cố Tri Nam. Hàn Cảnh Viễn lấy cái khăn ướt trùm lên đầu cậu mới cứu vớt được cái đầu nhỏ bé của cậu.
Tô Anh: “Cố Tri Nam, em thì thẹn thùng cái gì, thêm tí nữa là bị đốt trọc rồi có biết không hả?”
Cố Tri Nam mặt mũi đỏ bừng: “Chúng ta làm thêm một phòng tắm nữa đi.”
Tô Anh không muốn mệt, hơn nữa mùa hè đêm dài, tắm xong cũng không thể ngủ ngay được, mà làm thêm một phòng tắm nữa lại tốn thêm không ít tiền.
Cô nói: “Tạm chấp nhận một chút đi, chờ sau khi anh trai em áp dụng năng lượng mặt trời vào gia đình rồi nói sau, lúc ấy tắm sẽ tiện hơn.”
Cố Tri Nam khi nhắc tới anh trai vẫn thấy rất tự hào: “Vậy tuần sau em lại tới thúc giục anh em.”
“Đừng giục, công việc của anh em quan trọng hơn nghiên cứu phát minh năng lượng mặt trời nhiều, đừng quấy rầy anh em làm việc.”
“Vậy được rồi.”
Ngay từ đầu Hàn Cảnh Viễn còn rất vui khi nghe thấy Tô Anh nói về việc nhà với mấy đứa trẻ, nhưng khi đề tài chuyển dời lên người Cố Thành Phong thì anh bắt đầu gia nhập cuộc trò chuyện, sau đó không dấu vết chuyển đề tài khỏi Cố Thành Phong.
…
Hàn Cảnh Viễn là người tắm rửa cuối cùng, tắm xong đi ra, nhìn thấy một lớn bốn nhỏ đang tám chuyện với mấy cô bé đến thăm nhà.
Cố Xán Xán hỏi: “Chị Tuy Thảo, đã sắp đến 10 giờ rồi, tại sao chị vẫn không về nhà vậy, bố chị không vội à?”
Đường Tuy Thảo mặt mày ưu sầu: “Anh rể không có nhà, mẹ nuôi và chị của chị tâm trạng không tốt, cho nên chị tới đây ở với họ.”
Hữu Hữu ở bên cạnh Hàn Hâm Tinh, rầm rì không muốn về nhà. Hàn Hâm Tinh sờ sờ cậu bé, nói: “Được rồi mà Hữu Hữu, vậy tuần sau chị sẽ hỏi bố Cố xem có thể đưa em đi chơi cùng không, nhưng mà tuần sau không có chiếu phim ngoài trời, em cũng muốn đi à?”
“Đi.” Hữu Hữu đã là tuỳ tùng nhỏ của Hàn Hâm Tinh, bí mật nhỏ của cậu bé Hàn Hâm Tinh đều biết.
Hàn Cảnh Viễn vừa đến cửa, Đường Tuy Thảo nói ngay lập tức: “Chú Hàn ơi, chú có biết bao giờ anh rể cháu về nhà không?”
Hàn Cảnh Viễn mỉm cười, anh rể anh rể, Tô Tòng Nham sao có thể tính là anh rể của con bé được, Thẩm Mỹ Tĩnh quá hồ nháo.
Anh dịu dàng nói: “Chú cũng không biết, ngày mai còn phải đi học nữa đó, Tinh Tinh và Xán Xán cần phải đi ngủ, Hữu Hữu cũng đang buồn ngủ sắp không đứng được nữa rồi kìa. Cháu mau đưa Hữu Hữu về nhà đi.”
Đường Tuy Thảo có hơi thất vọng, cô bé nắm tay Hữu Hữu đi về.
Hàn Cảnh Viễn đóng cửa sân lại, hạ thấp giọng nhưng đủ để hai đứa trẻ lớn nghe được: “Cô bé kia thật không được mà.”
Tô Anh dẫn hai cô bé con về phòng, đi ra hỏi: “Tại sao lại nói vậy?”
“Từ Phân nguyệt bị tra ra không phải là lần đầu tiên trộm đồ, là tặng hay là bán đến c.h.ế.t cũng không khai ra. Sau đó là Đường Tùng chủ động tìm hiệu trưởng Tạ nói là trong nhà có thêm vài thứ, là mẹ nuôi của Tuy Thảo lén mang về, anh ta cũng không biết. Khi xảy ra chuyện mới nghĩ đến có khả năng là lấy đồ của bộ đội để trợ cấp cho nhà anh ta.”
