Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 137
Cập nhật lúc: 09/04/2026 19:05
“Tên hỗn đản Trần Võ Sinh kia có biết đứa trẻ là con anh ta hay không?”
Hàn Cảnh Viễn lắc đầu: “Không rõ lắm, đây chỉ là tôi căn cứ vào tổng hợp tình huống mà phỏng đoán, nhưng tôi tin tưởng đại ca Tô, mặc kệ đứa trẻ là của ai, đều không thể là của anh ấy.”
Trần Gần Hoành phân tích nói: “Lúc trước chúng ta nhận được tuyến báo, bang phái kia muốn bắt giáo sư Cố ra nước ngoài, có thể là bọn họ truyền tới tin tức giả hay không, mục đích thật sự của bọn họ, thật ra là muốn mẫu manh mối trong tay Thẩm Mỹ Tĩnh không?”
Hứa Càng Chu không dám dễ dàng đưa ra phán đoán: “Không thể bất cẩn được, nếu bọn họ muốn nhất tiễn song điêu, Cố Thành Phong ở bên kia đến cuối cùng một khắc cũng không thể thả lỏng, nhưng mà hiện tại quan sát trọng tâm, trước mắt để ý đến ba người Thẩm Mỹ Tĩnh, Từ Phân Nguyệt, cùng Trần Võ Sinh đi.”
Ba người này đều là người bình thường, hai người vẫn là người nhà viện, thân phận của Hàn Cảnh Viễn muốn tiếp cận thật sự rất bất tiện.
Hứa Càng Chu xoa xoa tay qua lại rồi đi vài bước, sau đó ánh mắt dừng ở trên người Hàn Cảnh Viễn, như thể đang suy xét kế hoạch gì đó, sau đó ánh mắt càng ngày càng sáng, thật giống như trên người Hàn Cảnh Viễn có cái gì có thể phá án đại quan kiện.
Hàn Cảnh Viễn bị nhìn chằm chằm chịu không nổi, trực giác mách bảo là không có chuyện tốt, lui về phía sau một bước: “Chính ủy, có việc gì thì anh nói thẳng đi.”
Hứa Càng Chu cười ha hả: “Là như thế này, chị dâu cậu ý thức cao, chuyện lần này, vốn định để cô ấy tiếp xúc hiệp trợ điều tra nữ quyến, nhưng có điều, tố chất chuyên nghiệp của chị dâu cậu không mạnh, tôi lo cô ấy không giấu được chuyện trong lòng, sẽ biến khéo thành vụng tiết lộ tin tức ra bên ngoài, đang lo không tìm được nữ quyến thích hợp để chọn.”
Hứa Càng Chu cười càng thêm ấm áp, gần như sợ sẽ dọa Hàn Cảnh Viễn, âm thanh đều nhẹ rất nhiều, mang theo giọng điệu thương lượng.
“Vợ cậu có tố chất cũng như tâm lý vượt qua thử thách rất tốt, đối mặt với bọn buôn người mà mặt không đổi sắc, tám đứa trẻ kia có thể được cứu ra, đều phải cảm tạ ơn vợ cậu.”
Sư trưởng Tề nghe hiểu rồi, lão có lẽ là muốn để cho Tô Anh hiệp trợ phá án, nếu một hai phải để một người nhà tiến vào hiệp trợ, Tô Anh kia nhất định là người thích hợp nhất. Sư trưởng Tề cười như sói bà: “Tiểu Hàn nào, vợ cậu rất có duyên với cái nhiệm vụ dây dưa sáu năm này, nếu không nhờ có cô ấy hiệp trợ phá hoại kế hoạch của bọn buôn người, tám đứa trẻ kia không tìm thấy được, tìm không thấy đứa trẻ nào, Đoạn Quân cũng sẽ không cơ duyên cứu được đồng chí Trang ra ngoài, không cứu được đồng chí Trang, chúng ta đến c.h.ế.t có thể cũng không biết, anh cậu và Tô Tấn hy sinh là có ý nghĩa.”
“Hiện tại chỉ còn thiếu một bước, cậu xem, có phải cũng nên để vợ cậu tham gia nhiệm vụ này hay không?”
Hàn Cảnh Viễn:……
Nói như vậy không sai, nhưng Tô Anh đâu có khiêu khích ai, cô đâu có lý do gì phải mạo hiểm, cô từng nói qua, lý tưởng của cô chính là làm việc thật tốt, sống thật nghiêm túc.
Anh bất đắc dĩ cười khổ: “Sư trưởng, chính ủy, về vợ tôi chắc không nên tham gia đâu, cô ấy chỉ là một người bình thường, mọi người buông tha cô ấy đi.”
Sư trưởng Tề sao có thể dễ dàng từ bỏ: “Hàn Cảnh Viễn, sao cậu lại có thể thay vợ cậu ra quyết định được, nhiệm vụ mà kết thúc thành công, người tham dự đều được ghi công, công việc, tiền thưởng đều rất tốt, hỏi một chút, cậu hỏi vợ cậu trước xem như thế nào.”
Hàn Cảnh Viễn mới không bị mắc lừa, loại nhiệm vụ cơ mật như thế này, một khi hỏi, thì sẽ không thể có khả năng cự tuyệt, hoặc là tiếp nhận, hoặc là chờ bị điều đi.
……
Cơm sáng là từ nhà ăn mua trở về, Cố Tri Nam phân chia phần cháo, Cố Xán Xán cầm chiếc đũa, Hàn Kinh Thần làm bánh trứng, cắt thành những miếng tam giác, trên bánh rắc hành lá xắt nhỏ rất đẹp.
Tô Anh gắp một miếng bánh trứng, sau khi nhai được một chút, lại thốt lên một câu kinh hồn: “Hàn Kinh Thần, bánh trứng này độ chín vừa tới, vì sao vậy?”
Hàn Kinh Thần liếc mắt đi phía khác tỏ vẻ xem thường: “Dì hai, dì làm bánh cho nhiều trứng gà như vậy, bánh đương nhiên sẽ thơm nồng mềm xốp, con làm năm chiếc bánh, chỉ bỏ vào hai cái trứng gà, có thể đạt được tiêu chuẩn này, cũng không tồi.”
Tô Anh cảm thán một câu, lại ăn một miếng, hàm hồ nói: “Nhà chúng ta vẫn còn ăn trứng gà thả ga, con đừng keo kiệt như vậy.”
Hàn Kinh Thần buông lời thấm thía: “Quản lý chi tiêu trong nhà mới biết củi gạo mắm muối quý giá, dì hai dì biết nhà chúng ta một tháng tiêu dùng bao nhiêu không, chú hai con hơn nữa còn có chú Cố cho dì tiền tiêu, hẳn một trăm năm mươi tệ, đến cuối tháng thì dì còn lại bao nhiêu?”
Tô Anh buông chiếc đũa, chạy vào trong phòng đem sổ sách đưa lên trước mặt cậu: “Vậy tự con nhìn xem, khoản chi tiêu nào là có thể tiết kiệm lại đây?”
Sau khi Hàn Kinh Thần lật xem được vài trang đầu, tim bắt đầu nhói, cậu bắt đầu phàn nàn.
“Dùng hết phiếu thịt rồi sẽ không ăn thịt heo, có thể ăn thịt cá, dì chạy đến mua thịt quý ở siêu thị, còn có trứng gà này, một tuần ăn hẳn bốn mươi cái trứng, bình quân một ngày ăn luôn năm sáu cái, bảy xu một cái trứng gà, ăn không phải tiền sao.”
Tô Anh tiếp tục c.ắ.n bánh trứng mềm xốp ngon miệng, nói thầm: “Con lớn tiếng cái gì, nhà chúng ta đông người, bình quân mỗi ngày một người còn chưa ăn đủ một phần, như thế này có thể gọi là nhiều sao?”
Hàn Kinh Thần vô cùng đau lòng: “Vậy dì xem trong nhà thuộc viện nhà nào nhân khẩu ít, cũng không nhà ai một tháng ăn hơn một trăm cái trứng gà, quá xa xỉ rồi, bánh trứng này, sáng mai bắt đầu bỏ đi, thật ra bánh bao thêm tương ớt, ăn cũng khá ngon mà.”
