Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 143

Cập nhật lúc: 09/04/2026 19:06

Anh hạ giọng nói: “Nhiệm vụ a, em cũng biết đấy, không thể nói.”

Tô Anh hiểu, tạm thời buông tha cho anh.

Bên tai của hai người đều là câu những câu hỏi chất vấn tiếng của câu sau lớn hơn hơn câu trước của Thẩm Mỹ Tĩnh, ngay cả tiếng sóng biển đều không thể che lấp được đề-xi-ben siêu cao của cô ta.

“Anh không muốn tới gặp tôi, có phải trong lòng đã có người khác, Trần Vô Sinh, đêm hôm đó anh ngủ với tôi, đã nói cả đời này chỉ yêu một mình tôi.”

Tô Anh trong lòng phi một tiếng, ngủ với nhau vốn chính là ngươi tình ta nguyện, Thẩm Mỹ Tĩnh trước đã vứt bỏ người yêu, tại sao lại muốn người yêu chỉ yêu một mình cô ta, làm như mấy năm nay cô ta không từng ngủ với Tô Tòng Nham vậy, mặt thật lớn.

Từ từ.. Từ từ!!

Tô Tòng Nham cái kẻ xui xẻo này, cưới vị hôn thê của anh trai, không thể mấy năm nay cũng chưa chưa từng ngủ cùng với cô ta chứ……

Cũng không phải không có khả năng a, Hàn Cảnh Viễn cùng với vợ trước thỏa thuận kết hôn 6 năm, hai người ngay cả cái góc áo cũng chưa từng chạm qua.

Mà tại sao lại có thể có người đàn ông cấm d.ụ.c đến trình độ đáng sợ như vậy nhỷ, sức kiềm chế thật là b.iến thái.

Trần Vô Sinh trầm mặc, càng khơi dậy lên sự điên khùng của Thẩm Mỹ Tĩnh, cô ta càng nghi ngờ loạn lên.

“Anh di tình biệt luyến rồi đúng không, là người phụ nữ tên ‘ Anh Anh ’ đó phải không?”

“Cô nói bậy gì đó?” Trần Vô Sinh cuối cùng cũng mở miệng quát lớn.

“Sao lại là tôi nói bậy, bạn cùng phòng của anh, nói anh ban đêm nằm mơ, đều gọi ‘ Anh Anh, Anh Anh ’, dám yêu thầm không dám nhận a, anh nói, anh đã gặp Tô Anh khi nào?”

Hàn Cảnh Viễn không thể tin được nhìn chăm chăm vào đôi mắt Tô Anh, trong mắt toàn là sự bị thương.

“Anh Anh, không phải em đã từng nói, trước kia không có ai khác gọi em là Anh Anh sao.”

Tô Anh:…… Cái này khả năng chỉ là sự trùng hợp a.

“Dấm tinh, hãy dùng dùng bộ não của anh mà nghĩ, em chỉ lúc ở lần hội chợ lần đó, ngẫu nhiên gặp anh ta một lần, ngay cả mặt của anh ta còn chưa thấy rõ, Trần Vô Sinh càng không thể gặp qua em, vậy khẳng định là anh ta ở Đại Tây Bắc gặp được người con gái đó, vừa trùng hợp tên cùng một chữ mà thôi, anh sao lại có thể cảm thấy anh ta nằm mơ, người ở trong trong giấc mơ lại là vợ của anh chứ?”

Hàn Cảnh Viễn…… Bình tĩnh lại suy nghĩ, quả thực là như vậy.

Chính ủy Hứa đã điều tra qua tổ tiên ba đời của Trần Vô Sinh, anh ta chưa từng gặp mặt Tô Anh, nếu không trong báo cáo khẳng định có ghi chép.

Nhưng Trần Vô Sinh ở đại Tây Bắc cũng không có người bạn gái nào có tên mang chữ ‘ Anh ’ a……

Hàn Cảnh Viễn áp nghi hoặc trong lòng xuống, không biết Trần Vô Sinh sẽ giải thích như thế nào?

……

Thẩm Mỹ Tĩnh liên tục cười lạnh:"Hữu Hữu sao không có khả năng là con trai anh a, tôi và Tô Tấn ngay cả tay cũng chưa từng cầm qua, à không, ở lần anh ta sắp c.h.ế.t đó, anh ta nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi đến phát đau.”

“Ngoài anh ra, anh cảm thấy tôi còn có thể đã ngủ với ai, Trần Vô Sinh, anh có phải đàn ông hay không, chẳng lẽ ngay cả con trai của chính mình cũng đều không nhận sao?”

“Chỉ cần anh nguyện ý gánh vác trách nhiệm, trong tay tôi vẫn còn có một quân át chủ bài, giao nó ra tuyệt đối có thể giúp anh đổi được tiền đồ của cả một đời, trở về thành phố phân công công việc đều không phải là vấn đề, chỉ cần anh bằng lòng, anh trả lời tôi, rốt cuộc có muốn gánh vác trách nhiệm làm bố hay không!”

Cánh tay Tô Anh chợt đau xót, Hàn Cảnh Viễn c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cách qua lớp quần áo, móng tay dường như cắm vào trong da thịt mềm mại trên cánh tay của Tô Anh.

Tô Anh cũng không có giãy giụa, trở tay ôm lấy người đàn ông, nhẹ nhàng ở phía sau lưng anh khẽ vuốt vài cái, trấn an cảm xúc mất khống chế của anh.

Thẩm Mỹ Tĩnh chính miệng thừa nhận bố của Tô Chân Hữu là Trần Vô Sinh.

Thẩm Mỹ Tĩnh lấy con át chủ bài từ đâu để có thể đảm bảo tiền đồ vô ưu cho Trần Vô Sinh? Nghĩ trong lòng Hàn Cảnh Viễn cũng đã có đáp án.

Trần Vô Sinh dường như không thể thừa nhận được hiện thực tàn khốc, không biết là trượt chân, hay là bị Thẩm Mỹ Tĩnh hùng hổ doạ người làm cho bức bách rơi xuống biển.

Thẩm Mỹ Tĩnh từ phẫn nộ chuyển biến thành kinh hoảng:"Vô Sinh, Vô Sinh, Anh bắt lấy tay của em, a anh đừng sợ, em đây liền tới cứu anh.”

Hàn Cảnh Viễn bỗng nhiên nghĩ đến:"Thẩm Mỹ Tĩnh không biết bơi, Trần Vô Sinh cũng không biết.”

Tô Anh:…… “Vậy cô ta còn còn chuẩn bị nhảy xuống biển? Đây là muốn c.h.ế.t vì tình?”

Hàn Cảnh Viễn hận như thế nào cũng đều cần khắc chế lại, xuống biển cứu người nhất định sẽ bị bại lộ, ngay sau đó dẫn đến phát sinh ra một loạt phản ứng dây chuyền, khả năng còn sẽ kinh động đến Thôi Hưng Đông, rút dây động rừng.

Nhưng Thẩm Mỹ Tĩnh hiện tại vẫn không thể c.h.ế.t được, anh nhanh ch.óng đưa ra phán quyết, chuẩn bị lao xuống biển cứu người:"Thẩm Mỹ Tĩnh cùng Trần Vô Sinh vẫn chưa thể c.h.ế.t được.”

Tô Anh sao lại không biết được chứ, nhưng đi cứu người không thể là Hàn Cảnh Viễn, nếu không động cơ mà anh ấy xuất hiện ở chỗ này sẽ dẫn đến sự hoài nghi.

Cô đẩy Hàn Cảnh Viễn trở về:"Bất luận phát sinh ra chuyện gì, anh cũng không được phép ra đây.”

Đuổi theo, trước khi Thẩm Mỹ Tĩnh nhảy xuống biển, Tô Anh đã lặn xuống nước chui vào bên trong bọt sóng, linh hoạt như con cá đã chạy thoát từ trong tay cô lúc trước.

……

Dùng dị năng ở trong biển cũng có thể dễ dàng định vị được Trần Vô Sinh, cứu anh ta cũng không phí nhiều sức lực.

Tô Anh kéo Trần Vô Sinh sặc không ít nước biển, từng bước đi vào bờ, ném anh ta ở trên tảng đá ngầm, ánh mắt đảo qua chỗ ẩn nấp trước đó, Hàn Cảnh Viễn rất nghe lời, góc áo cũng không bị lộ ra.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.