Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 147

Cập nhật lúc: 09/04/2026 19:07

Hứa Càng Chu và cùng Hàn Cảnh Viễn cùng nhau rời khỏi quân doanh, anh vội vàng quay đầu chạy đến cửa, Hàn Cảnh Viễn còn chưa có đi xa.

Lão hứa hô lên nói:"Hàn Cảnh Viễn, đón vợ của cậu về, nhân tiện nói với cô ấy về chuyện việc làm.”

Quay đầu lại lão Hứa tươi cười hòa ái:"Tiểu Tô a, về chuyện việc làm tôi đã nói với Hàn Cảnh Viễn, về nhà hai vợ chồng các người thương lượng xem.”

Theo sau sợ Hàn Cảnh Viễn liều mạng với anh, tiễn Tô Anh ra khỏi cổng, đem đóng cổng lại‘ cùm cụp ’.

……

Tô Anh có chút không hiểu gì, trên đường liền hỏi Hàn Cảnh Viễn:"Công việc mà chính ủy Hứa nói, không phải là muốn bảo em cho các anh nhiệm vụ đang tiến hành trước mắt, làm một viên cảnh sát đặc biệt ngoài biên chế đó chứ?”

Hàn Cảnh Viễn:…… Vợ anh thông minh như vậy, vừa đoán đã đoán được.

Lúc trước anh không đồng ý cho Tô Anh tham gia, nhưng hôm nay lại trùng hợp như vậy, gặp nhau ở bờ biển, nếu không phải có Tô Anh ở đó, xuống biển cứu người chính là anh.

Hàn Cảnh Viễn do dự một chút:"Nhưng nhiệm vụ này có nguy hiểm, anh không muốn cho em làm lắm, nếu anh thật sự nói chi tiết cho em nghe, em không muốn tiếp nhận cũng không được, em đã suy nghĩ kỹ chưa.”

Vốn dĩ Tô Anh còn sẽ do dự, nhưng Hàn Cảnh Viễn cũng ở trong nhiệm vụ đó, vậy có cái gì mà nghĩ chứ.

Cô nói: “Có anh ở đây em sẽ không sợ, em nghĩ kỹ rồi, anh nói đi.”

Quyết tâm của Tô Anh khiến trong lòng Hàn Cảnh Viễn nặng trĩu, tuy rằng lo lắng, nhưng niềm vui sướng đó lại không thể kìm lại được.

Anh nhìn Tô Anh một chút cũng không biết sợ hãi, rất bất đắc dĩ:"Về nhà rồi nói sau, đúng rồi, Thẩm Mỹ Tĩnh hôm nay tìm đến chính ủy, đề nghị muốn ly hôn với Tô Tòng Nham, hỏi Tô Tòng Nham khi nào trở về.”

Tô Anh khinh thường nói: “Vấn đề của cô ta, nói cho rõ ràng rồi ly hôn, có điều dù có ly hôn rồi, muốn cùng Trần Vô Sinh gương vỡ lại lành, em thấy Trần Vô Sinh cũng không bằng lòng.”

“Hữu hữu……” Hàn Cảnh Viễn thở dài, không tiếp tục nói tiếp nữa.

Bởi vì lời nói của anh bị Kiều Lan Lan xông tới đ.á.n.h gãy.

Kiều Lan Lan ghét Hàn Cảnh Viễn vướng víu, không chút khách khí đẩy anh ấy ra, sau đó ôm lấy Tô Anh, hưng phấn khó có thể miêu tả:"Anh Anh, tôi đã trở về, mấy ngày nay cô có nhớ tôi không?”

Hàn Cảnh Viễn lập tức tỏ vẻ kháng nghị:"Đồng chí Kiều Lan Lan, ‘ Anh Anh ’ không phải tên cô có thể gọi, phiền cô vẫn là gọi tên của vợ tôi đi.”

Kiều Lan Lan rất bất mãn, căn bản cũng không mặc kệ lời kháng nghị của Hàn Cảnh Viễn:"Dựa vào cái gì?”

Hàn Cảnh Viễn nhìn Quý Xuyên Bách người tới làm khách cùng với Kiều Lan Lan, người đằng sau tràn ngập sự chờ mong lại có bộ dáng đáng thương sợ hãi rụt rè không dám tiến lên, nói: “Nếu cô không thay đổi cách xưng hô, đừng nghĩ tới nhà của tôi ăn trực.”

Chiêu này có tác dụng, Kiều Lan Lan tức nghiến răng nghiến lợi:"Doanh trưởng Hàn, ngay cả dấm của tôi anh cũng ăn, anh thật đúng là đồ dấm tinh.”

Nhưng đồng chí Kiều Lan Lan vẫn rất không chịu khuất phục đổi giọng:"Tô Anh, cô nói có hiếm lạ hay không, chị gái sinh đôi của Tô Tòng Nham đã tỉnh, sau khi tỉnh chỉ số thông minh còn trở nên bình thường.”

Tô gia đều vui đến phát điên, gặp người nào cũng nói lúc trước may mắn nghe theo ý kiến của Tô Anh, kiên quyết không có từ bỏ, Tô Tân Ý sau khi tỉnh táo lại muốn đến thăm em trai, vừa lúc Kiều Lan Lan cũng muốn trở về, mẹ Tô nhờ Kiều Lan Lan đi cùng tô Tân Ý, mọi người vừa mới về đến nhà.

Kiều Lan Lan hưng phấn nói: “Cô cũng tới làm quen chút, cô khẳng định cũng sẽ thích cô ấy.”

Tô Tân Ý đã đứng cổng của Tô gia, khoảng cách xa xa nhìn nhau giữa Tô Anh và cô ấy chỉ cách hơn mười mét.

Tô Tân Ý nhân đạm như cúc, Tô Anh nhiệt liệt như hoa hồng, hai cô gái xinh đẹp ngang nhau, ăn ý nhìn nhau cười, cho nhau cái gật gật đầu.

“Cảm ơn cô.”

Cả hai cô gái đều nói lời cảm ơn với đối phương ở trong lòng của họ.

Hàn Kinh Thần đứa trẻ keo kiệt này, buổi tối khi cậu để thức ăn cho chú hai, gần một nửa số cá mặn, vịt muối và đậu nành, tất cả như không đối với gia đình Kiều Lan Lan.

Kiều Lan Lan và Đinh Sùng đưa theo Quý Bách Xuyên tới làm khách, không về nhà mà ở lại bếp nhà Tô Anh hâm nóng thức ăn trên bàn ăn và ăn một miếng nóng hổi.

Mấy ngày không gặp, tay nghề nấu ăn của Hàn Kinh Thần đã ổn định hơn, Kiều Lan Lan tự hào: "Dì nói này, tay nghề nấu ăn của con có thể tự kinh doanh được rồi đấy."

Hàn Kinh Thần chịu đựng ánh mắt dì hai, sự ghét bỏ của các em gái nhìn khẩu phần ăn nhỏ mà mình đã tốn bao công sức liền trở thành hư không.

Cậu yếu ớt tiếc nuối nói: "Dì, dì cũng phải trả phí sinh hoạt."

"Đúng nhỉ, dì sẽ trả mà, chú của con thậm chí còn lo tất cả từ việc rửa bát."

Bốn người bọn họ sợ nhất chính là rửa bát, có người rửa bát cũng là một chuyện tốt. Hàn Kinh Thần suy nghĩ một chút, bất đắc dĩ nói: "Cũng được, nhưng con làm cái gì thì mọi người ăn cái đó, không được kén chọn."

Ai dám bắt bẻ cậu đâu?Những cậu bé như Hàn Kinh Thần và Cố Tri Nam trong khu nhà này dành cả ngày trèo cây để bắt trứng chim, xuống sông bắt cá hoặc chỉ nô đùa trong sân cho đến khi đến giờ ăn thì chạy về nhà.

Đâu giống như hai cậu con trai nhà Tô Anh chứ. Tan học đi đón em gái, về nhà nấu cơm giặt giũ, đã làm người trong viện ghen tị đến nỗi họ nói Tô Anh rằng chúng không phải con ruột của cô nên cô bắt chúng làm việc như người hầu.

Sự đố kị và ghen ghét khiến trái tim chua chát.

Kiều Lan Lan cảm thấy khá tốt, ít nhất Hàn Kinh Thần có khái niệm về tiền bạc và sẽ không mua những quả trứng đắt tiền.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.