Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 154

Cập nhật lúc: 09/04/2026 19:07

Hàn Cảnh Viễn nhanh ch.óng chạy tới doanh trại, sư trưởng Tề cùng chính ủy Hứa đều có mặt ở đây, ngay cả Trần Đoàn cũng bị gọi tới.

Thần sắc của ba người ngưng trọng, nói với Hàn Cảnh Viễn, nội tuyến lại truyền ra một tình báo quan trọng.

“Tình báo gì?” Thấy biểu cảm của chính ủy bọn họ muốn nói lại thôi, trực giác của Hàn Cảnh Viễn không tốt lắm, cái tình báo này nói không chừng có liên quan đến anh hoặc là người bên cạnh anh.

Trực giác của Hàn Cảnh Viễn không sai.

Trần Gần Hoành gian nan mở miệng: "Căn cứ vào tin tức đáng tin cậy của người truyền tin truyền ra, Trần Võ Sinh đã đáp ứng điều kiện của Thôi Hưng Đông, sẽ cố hết sức từ chỗ Thẩm Mỹ Tĩnh, đem át chủ bài trong tay cô ta lôi ra, nhưng anh ta cũng có điều kiện.”

Sọ não của Hàn Cảnh Viễn một tiếng ầm ầm ‘oanh’ vang lên, máy móc hỏi: "Điều kiện là gì vậy?”

Trần Gần Hoành nói không nên lời, vẫn là chính ủy Hứa tiếp tục nói tiếp: "Trần Võ Sinh yêu cầu Thôi Hưng Đông, sau khi sự việc thành công giúp anh ấy nhập cư trái phép ra nước ngoài, còn yêu cầu trói đồng chí Tô Anh lại dẫn đi cùng.”

Quả nhiên liên lụy đến vợ của anh, Hàn Cảnh Viễn cưỡng bách bản thân bình tĩnh lại: "Anh ta tại sao đưa ra loại điều kiện này, động cơ là gì?”

Hàn Cảnh Viễn nghi ngờ động cơ gây án, chính các nhà lãnh đạo cũng muốn biết.

“Chúng ta nên xem xét lại cuộc đời của Trần Võ Sinh một lần nữa. Trước khi xuống nông thôn, tôi chưa từng gặp vợ anh, lúc đến Tây Bắc càng không có cơ hội tiếp xúc. Sau khi đến đảo Nam, ngoại trừ một lần vô tình gặp ở chợ thì lần trước cô ta đã xuống biển bảo vệ giúp anh không bị phát hiện.”

Trần Đoàn nghĩ thế nào cũng không hiểu: “Chỗ này có điểm đáng ngờ, Thẩm Mỹ Tĩnh lén lút ra ngoài gặp đối tượng nguy hiểm, còn đến đồn công an tố cáo Tô Anh có ý định g.i.ế.c người. Nếu những gì cô ta nói là thật thì sau khi Tô Anh cứu Trần Võ Sinh, điều gì khiến cô thay đổi ý định ngay lập tức, kéo Trần Võ Sinh ra rồi đẩy xuống biển để anh ta c.h.ế.t đuối?”

Anh ta dừng lại một chút, giải thích những nghi ngờ của mình.

“Nếu có thể tìm được động cơ khác thường của Tô Anh thì có lẽ sẽ biết được hành vi bất thường của Trần Võ Sinh.”

Trần Võ Sinh không có chút ký ức nào về việc bị nhấn chìm trong nước, Thẩm Mỹ Tĩnh cũng không nói dối. Rất có thể lúc đó Trần Võ Sinh đã nói gì đó khiêu khích Tô Anh khiến cô ấy tức giận đến mức muốn g.i.ế.c anh ta ngay lập tức.

Có lẽ lúc dìm anh ta xuống nước, Tô Anh dần bình tĩnh lại. Bởi vì khẩu cung của Thẩm Mỹ Tĩnh khiến Tô Anh bình tĩnh lại nên kéo Trần Võ Sinh lên bờ.

Cuối cùng anh ta cũng không c.h.ế.t.

Lúc ấy, không ai thắc mắc chuyện này. Mọi người đều cho rằng đồng chí Tô Anh sợ gặp rắc rối, không muốn bị buộc tội g.i.ế.c người, cũng không muốn bị thẩm vấn nên mới làm vậy. Hơn nữa Trần Võ Sinh cũng không nhớ chuyện lúc ấy, còn muốn bảo vệ ân nhân cứu mạng nên mọi người không đi sâu vào vấn đề này.

Nhưng không tìm hiểu rõ ràng không có nghĩa là nó không xảy ra. Hiện tại xuất hiện nhiều phản ứng dây chuyền có điểm đáng ngờ, nhất định phải điều tra ra nó thì mới tạo ra bước đột phá.

Bốn người ở đây đều biết rõ nhưng ba vị lãnh đạo ở đây đều không nói gì khi đối mặt với Hàn Cảnh Viễn đang căng thẳng.

Thấy Sử trưởng Tề và Trần Đoàn không có ý định mở miệng, Hứa Càng Chu c.h.ử.i thầm trong lòng, tại sao lúc nào anh cũng là người đắc tội với người khác.

Không còn cách nào khác, anh ta đành phải hỏi. Chỉ cần anh nói ra, Hàn Cảnh Viễn là người có trách nhiệm, nhất định sẽ nói thật.

“Hôm đó cậu cũng ở trên bãi biển, Tô Anh có cứu Trần Võ Sinh lên không?”

Trần Đoàn cảm thấy này vấn đề quá nhạy cảm, anh ta không nên nghi ngờ.

Chỉ cần không đề cập thì sự nghi ngờ này cũng sẽ trở thành một cái mụn mủ trong lòng mỗi người. Dù sao cũng phải có người chọc thủng nó.

……

Hàn Cảnh Viễn nhớ lại ngày hôm đó, gió biển mạnh kéo theo sóng lớn. Không ai biết sóng biển cuốn anh ta xuống chỗ nào, ngay cả anh cũng không chắc mình có thể cứu được Trần Võ Sinh hay không.

Với tầm nhìn cực ngắn này, có thể tìm thấy Trần Võ Sinh có lẽ là lúc anh ta chỉ còn là một x.á.c c.h.ế.t.

Nhưng Tô Anh phản ứng nhanh hơn anh rất nhiều. Cô có thể mô tả vị trí vô cùng chính xác. Lúc Trần Võ Sinh được cứu thì vẫn còn duy trì một phần ý thức.

Vì vậy lúc xảy ra cãi vã trên bãi biển, Hàn Cảnh Viễn nhắm hai làm ngơ, lùi về sau và bịt tai lại.

Anh không nghe thấy, cũng không nhìn thấy gì cả.

Hàn Cảnh Viễn nghiêm túc nói: “Khi mặc trên người bộ quân phục này, tôi thề, lúc ấy sợ bại lộ nên không mạo hiểm quan sát, do đó không nhìn thấy cảnh tượng lúc đó nên không thể làm chứng cho lời khai của Thẩm Mỹ Tĩnh.”

Cục đá trong lòng các vị lãnh đạo đều được bỏ xuống, Hàn Cảnh Viễn sẽ không nói dối. Nếu anh nói không nhìn thấy thì chính là không nhìn thấy thật.

Cục diện hiện tại lại lâm vào bế tắc, chỉ có người trong cuộc mới có thể trả lời cho câu hỏi này.

Họ chỉ có thể hỏi trực tiếp Trần Võ Sinh hoặc Tô Anh để được giải đáp.

Hứa Càng Chu nói: “Người của chúng ta đang điều động cơ của Trần Võ Sinh, nhưng chúng ta cũng không thể bình chân như vại được. Tôi có ý này. Hàn Cảnh Viễn, cậu về nhà hỏi vợ mình đi, nói không chừng bên phía cô ấy có manh mối.”

Hàn Cảnh Viễn lạnh nhạt nói: “Các vị lãnh đạo có ý gì? Các người đang nghi ngờ vợ tôi và Trần Võ Sinh có liên quan đến nhau?”

Hứa Càng Chu không hề nề hà mà vỗ vai Hàn Cảnh Viễn: “Nhìn kia, cậu lại kích động rồi. Chúng tôi cảm thấy vợ cậu rất thông minh, nắm bắt tin tức nhanh nhạy, nói không chừng cô ấy có thể đưa ra cho chúng tôi một vài ý kiến?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.