Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 161

Cập nhật lúc: 09/04/2026 19:08

Cô không còn buồn ngủ một chút, giật mình ngồi dậy một cái, cũng không lo bật đèn: “Từ từ, có chuyện nghiêm túc muốn báo cáo cho anh, em từ chỗ của Thẩm Mỹ Tĩnh hỏi được manh mối chính rồi.”

Sáu năm trước, Thẩm Mỹ Tĩnh sau ba tháng đính hôn, cuối cùng cũng cùng với đối tượng yêu đương tự do chia tay hoàn toàn, Trần Võ Sinh bước lên xe lửa một mình đi Đại Tây Bắc, Thẩm Mỹ Tĩnh không màng người nhà phản đối, kiên trì đến nhà ga tiễn tình yêu đã c.h.ế.t của mình, mà Trần Võ Sinh ngay cả đầu cũng không ngoảnh lại.

Thẩm Mỹ Tĩnh nản lòng thoái chí, ai cũng không nói, một mình đi đến Mân Nam, tìm vị hôn phu Tô Tấn.

“Sao em lại tới đây?” Tô Tấn ở cửa phòng trọ, gặp được vị hôn thê mới đính hôn được ba tháng.

Tuy nói là quen biết từ nhỏ, nhưng tuổi tác kém nhau vài tuổi, từ nhỏ không chơi cùng nhau, khi trưởng thành càng là mỗi người một ngả, còn không quen thuộc như lúc nhỏ nữa.

Đối với hôn sự do gia đình sắp đặt, Tô Tấn cũng không có ý kiến gì, thế hệ trước của bố mẹ cũng như vậy

“Đến thăm anh” Thẩm Mỹ Tĩnh nghĩ không mãi không ra, Tô Tấn đang yên đang lành tại sao lại muốn xuất ngũ, chạy tới Mân Nam làm việc.

“Anh khi nào về Bắc Kinh? Về Bắc Kinh dự định làm công việc gì? Đối với tương lai có tính toán gì không? Không thể cứ mãi ở Mân Nam đi, em không thích nơi này.”

Tô Tấn mở cửa, cho cô ta vào nhà, rót một cốc nước ấm, nhìn thấy biểu cảm ủ rũ của cô ta, liền biết là cô đã lén lút ra đây.

Tô Tấn cũng biết vị hôn thê của mình lúc đính hôn, vẫn chưa chấm dứt triệt để cùng với đối tượng yêu đương tự do trước đây.

Trong lòng anh thở dài, anh ở bên này chấp hành nhiệm vụ, đã giả dạng là một người bình thường làm việc ở tòa soạn gần một năm, moi ra được tin tức quan trọng, vào giờ phút quan trọng này không thể xảy ra sai sót.

Tô Tấn nói: "Đêm nay anh tăng ca không về, em ở lại một đêm, sáng mai đưa em trở về.”

“Em không muốn trở về.” Thẩm Mỹ Tĩnh nổi giận nói.

Tô Tấn nghiêm túc vào nhìn vào mắt của cô ta: "Hoặc là đưa em đến Đại Tây Bắc cũng được, nếu em thật sự hối hận rồi, đợi lúc anh nghỉ phép, chúng ta liền hủy bỏ cuộc hôn nhân này đi.”

Thẩm Mỹ Tĩnh khóc ướt hết áo gối.

Khi buổi chiều, Thẩm Mỹ Tĩnh đã mua một con cá, một miếng đậu hủ, đem cá rán vàng đều hai mặt, hầm một nồi đậu hủ canh cá màu trắng sữa, cho vào bình giữ nhiệt, đưa đến đơn vị của Tô Tấn, làm cơm tối cho anh ấy.

“Ôi, mùi thơm quá, đây là canh hầm gì vậy?”

Thẩm Mỹ Tĩnh ở trước cửa tòa soạn, đã gặp được người lãnh đạo trực tiếp của Tô Tấn, người đàn ông trắng nõn, dáng người không cao không thấp, gương mặt nhã nhặn.

Cô ta gượng cười: "Canh cá, đưa cho Tô Tấn.”

“Em dâu thật là hiền huệ, tiểu t.ử Tô Tấn kia cũng thật may mắn.”

Nụ cười trên mặt Thẩm Mỹ Tĩnh còn khó coi hơn so với khóc: "May mắn cái gì chứ, làm quân nhân tốt không làm, chạy tới nơi này làm việc, thật không biết anh ấy nghĩ như thế nào?”

Thôi Hưng Đông sáu năm trước còn chưa bắt đầu phát tướng, tướng mạo rất dễ làm người khác sinh ra cảm giác tín nhiệm như đối với người hiền lành, mấy câu nói liền đem tất cả những gì Thẩm Mỹ Tĩnh biết lộ hết ra.

Anh ta thậm chí từ trong miệng của Thẩm Mỹ Tĩnh nghe được, chiến hữu kiêm bạn tốt Hàn Cảnh Niên của Tô Tấn, người trước người sau xuất ngũ, hai người cùng nhau tới Mân Nam làm việc, Thôi Hưng Đông đó còn chưa gặp qua anh em tốt của Tô Tấn, ở nơi cách toà soạn không xa, làm việc ở đó đã nửa năm.

Thôi Hưng Đông quan tâm nói: "Ôi, hôn nhân sắp đặt hại c.h.ế.t người, nhưng Tiểu Tô vẫn là người đàn ông không tồi, là người đàn ông có trách nhiệm và đảm đương, cô theo cậu ta, cả đời này được bảo đảm.”

Thẩm Mỹ Tĩnh trầm mặc không nói, lại có người đàn ông có trách nhiệm, cũng không có khả năng giúp người đàn ông khác nuôi con.

Thôi Hưng Đông dường như có việc gấp muốn đuổi khéo Thẩm Mỹ Tĩnh đi trước, cười hòa ái: "Tiểu Tô được tôi sắp xếp đi ra ngoài làm việc rồi, canh cá này cô đưa cho tôi, tôi mang tới văn phòng cậu ấy.”

Thẩm Mỹ Tĩnh vẫn không biết, mấy câu nói của cô ta, đã làm hại Tô Tấn bị hoài nghi.

Sau khi cô ta đi, Thôi Hưng Đông mở bình giữ nhiệt ra, nếm một ngụm, cười nhạo một tiếng, ngay cả muối cũng không bỏ vào, đối với vị hôn phu thật là qua quýt.

……

Ban đêm, Thẩm Mỹ Tĩnh ngủ không được, dậy ngồi ở hoa viên nhỏ dưới lầu, dưới ánh trăng, lại nhìn thấy cả người Tô Tấn toàn là m.á.u, sau khi nhìn thấy cô ta, không trụ nổi nữa ngã xuống.

Thẩm Mỹ Tĩnh sợ tới mức hồn phi phách tán, vội vàng chạy tới, Tô Tấn bắt lấy tay cô ta, trong đôi mắt trong veo có rất nhiều cảm xúc cô thấy không hiểu, gắt gao nhìn chằm chằm cô ta, để lại một câu di ngôn.

“Nói cho Từ Nham, nói với nó, đồ vật để ở trong từ đường……, so với mạng của nó còn quan trọng hơn, nhất định đừng quên…… đi lấy.”

Tô Tấn yết hầu bị cắt một đường, phần bụng có mấy vết lỗ m.á.u, mấy chữ này là Thẩm Mỹ Tĩnh ghé vào n.g.ự.c của Tô Tấn, cố sức mới nghe rõ: "Từ Nham…… Đồ vật, từ đường…… So mạng còn quan trọng……”

“Anh!” Một tiếng gào to, Tô Tòng Nham chung quy đã đến chậm một bước.

Từ lúc Thẩm Mỹ Tĩnh lặng lẽ rời nhà trốn đi, hai nhà ở Bắc Kinh sắp nổ tung, Tô Tòng Nham lờ mờ cảm thấy Thẩm Mỹ Tĩnh sẽ không đi Đại Tây Bắc, nói không chừng là đi Mân Nam tìm anh cả.

Tô Tòng Nham chưa bao giờ tin lý do anh cả xuất ngũ đi Mân Nam làm việc, luôn cảm thấy anh cả là đang chấp hành nhiệm vụ gì đó, trực giác Thẩm Mỹ Tĩnh không mời mà tới sẽ làm hỏng việc, suốt đêm đuổi tới đấy.

Chung quy vẫn đến chậm một bước.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.