Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 186
Cập nhật lúc: 09/04/2026 19:11
“Cô…… lá gan của cô cũng thật lớn.” Tô Tân Ý cũng bất đắc dĩ.
Cô áp xuống cảm xúc phức tạp trong lòng, thấy ánh mắt như có như của Tô Anh hướng về phía cái bàn phía sau lưng cô, quay đầu nhìn lại, là hai cô gái trẻ, đều rất xinh đẹp.
Trong đó có một cô gái cô quen, hàng xóm ngay sát nhà Tô Anh vợ phó doanh trưởng Quan, người còn lại……
Tô Tân Ý quay đầu lại, làm bộ vô tình nói: "Cô gái kia đi cùng với Thịnh Hồng Tuệ, dung mạo có vài phần giống cô.”
Giống Tô Anh, chính là cô ấy ngày trước, xuất hiện ở gần căn cứ, cũng không biết Cố Thành Phong có gặp được không.
Tô Anh thu hồi ánh mắt, cười nói: "Cô lại đa nghi rồi, tôi đã dùng thân thể của cô, thay thế mặt của cô, Cố Thành Phong đều có thể nhận ra được sự khác biệt, huống chi chỉ là vài phần tương tự, khả năng ở trong mắt của Cố Thành Phong, cô ấy và cô chẳng có chút tương tự nào.”
Tô Tân Ý trong lòng dễ chịu hơn chút, đột nhiên, thần sắc của cô biến đổi lớn, ngốc ngốc nhìn chằm chằm vào cửa của tiệm cơm Quốc Doanh.
……
Lần này đến lượt Tô Anh quay đầu lại, là Cố Thành Phong, cùng với đồng nghiệp trong đơn vị ra ngoài ăn cơm, dường như đã nhận ra bóng dáng của Tô Anh, đang xoay người chuẩn bị rời đi.
Tô Anh cười, cô liền nói, duyên phận giữa hai người này chưa có đứt đâu. Cô dơ tay gọi: "Cố Thành Phong, anh trốn cái gì, chẳng lẽ tháng này không định đưa phí nuôi con sao?”
Cố Thành Phong bật cười, cô thật sự không phải là tính cách của Anh muội, Anh muội chưa bao giờ trêu đùa như vậy.
Cố Thành Phong đành phải đi tới chào hỏi: "Tô Anh, trùng hợp vậy.”
Tô Anh thoải mái hào phóng giới thiệu với Tô Tân Ý: "Đây là hàng xóm, chị gái lúc nhỏ của Hàn Cảnh Viễn, tên là Tô Tân Ý, Xán Xán rất thích cô ấy.”
“Đồng chí Tô xin chào.” Thái độ của Cố Thành Phong không thân thiết cũng không xa cách, cũng không có ý định bắt tay, anh ta cảm thấy tiếp xúc như vậy không hay.
Trong lòng Tô Tân Ý rất hoảng loạn, mí mắt tự cảm thấy rũ xuống, đột nhiên nhìn thấy gừng băm ở trong bát bị cô nhặt ra, vội vàng rút khăn giấy ra che lại, sau khi che lại thì đã hối hận, bất an vặn vặn ngón tay.
Cố Thành Phong kinh ngạc không kém, năm ấy mẹ muốn tái giá, trước khi tái giá nói giúp anh ta tìm vợ, bảo anh ta đi làm con rể ở rể của Tô gia.
Ngày đó là lần đầu tiên anh ta gặp Anh muội, cô cũng như thế này dùng khăn giấy che lại hành gừng nhặt ra trong bát, ngay cả động tác thần thái cúi đầu vặn vặn ngón tay, đều trùng lặp cùng với cô gái ngay giờ phút này……
Cô ấy…… Cô ấy, là do Tô Anh dậy, hay chỉ là một sự trùng hợp đơn thuần, hay là…… Cố Thành Phong lòng dạ rối bời không rõ lý do.
Đồng nghiệp của Cố Thành Phong rất sợ Tô Anh, như là đã làm việc gì đó chột dạ bị Tô Anh bắt tại trận vậy.
Thái độ Du Chí An cực kỳ cung kính: "Tổng công Cố, tiệm cơm này đã kín người hết chỗ, bàn bên kia vừa hay là chị gái tôi, không bằng chúng ta qua đó ghép bàn đi.”
Cố Thành Phong căn bản không muốn ghép bàn cùng với ‘ chị gái ’ của Du Chí An, nói: "Vợ trước của tôi ở đây, tôi sẽ ăn ở bàn này, cậu đi ăn cùng chị gái cậu đi, vấn đề mà cậu thỉnh giáo tôi, buổi tối tôi dành ra một tiếng để nói cho cậu nghe.”
Du Chí An chỉ có thể thất vọng đi tới cái bàn kia của ‘ chị gái ’anh ta, cô gái có vài phần giống Tô Anh kia, nhìn về bàn này đ.á.n.h giá vài lần.
……
Tô Anh lại gọi thêm hai món, hỏi Cố Thành Phong: "Đồng nghiệp của anh là muốn giúp anh giới thiệu đối tượng sao?”
Tay Tô Tân Ý lại run lên một chút, con tôm lớn trên đũa lại rơi xuống đĩa. Trên chiếc đĩa đựng đồ ăn thừa trước mặt cô, có một đống nhỏ vỏ tôm, Cố Thành Phong đột nhiên liền nghĩ đến Anh muội trước kia ăn tôm, chưa bao giờ dùng tay, chỉ dùng răng, đem vỏ tôm của con tôm từ trên chiếc đũa, từng chút c.ắ.n tách ra, sau đó đem đuôi tôm ăn luôn.
Sau khi nhìn qua một lần, tất cả tôm mà Anh muội ăn, đều là anh ta chủ động lột vỏ cho cô ăn.
Trong lòng Cố Thành Phong thật là khó chịu, nếu Tô Anh không phải Anh muội, vậy Anh muội của anh ta đang ở đâu?
Anh ta theo bản năng liền giải thích với Tô Anh: "Không phải, anh không có xem mắt, là đồng nghiệp nói có vấn đề muốn thỉnh giáo, mới chuẩn bị dùng thời gian rảnh lúc ăn cơm giải thích các vấn đề về kỹ thuật cho cậu ta, không hề nghĩ tới lại ở chỗ này gặp được chị gái của cậu ta.”
Tô Anh nói: "Tôi thấy chị gái cậu ta, có vài phần giống tôi, còn tưởng rằng anh sẽ đi qua đó nữa chứ?”
Cố Thành Phong rõ ràng đã ngây ra một lúc, nghiêng đầu nhìn thoáng qua, sau đó lắc đầu nói: "Thần thái khí chất hoàn toàn không giống nhau, một chút cũng không giống, nếu nói là giống, vị đồng chí Tô Tân Ý này, mới giống như chị em họ của em.”
Tô Anh đắc ý nhướng mày với Tô Tân Ý: "Thế nào? Tôi đã nói Cố Thành Phong không mù đi?”
Cố Thành Phong không thể hiểu được.
Tô Tân Ý toàn bộ quá trình không nói chuyện cùng với Cố Thành Phong, Cố Thành Phong tự nhiên cũng không có chủ động mở lời với Tô Tân Ý, trong bữa cơm ngắn ngủi, Tô Anh đều không di chuyển được hai người họ.
Nhưng hai người họ gặp nhau, thật là niềm vui ngoài ý muốn, dù cho lúc đi, tâm tình Tô Tân Ý rõ ràng nhảy nhót, mà Cố Thành Phong, cũng quay đầu lại nhìn hai lần.
……
Buổi tối trong nhà đúng lúc cũng ăn tôm, trước kia Tô Anh ăn tôm ăn cua rất chủ động, chưa bao giờ cần người lột vỏ hộ, bởi vì ở dị giới, đồ ăn mới vừa chín mọi người đã rào trước đón sau, chậm một bước đều phải ăn ít hơn, sao có thể đợi người khác tới lột vỏ hộ.
