Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 191
Cập nhật lúc: 09/04/2026 19:12
"Sau khi Du Chí An bán bức thư pháp và bức tranh của mình và lấy được tiền, anh ta đã thuê sân ở hiện trường ngày hôm nay. Hôm qua anh ấy đột nhiên biến mất mà không xin phép. Anh tự hỏi liệu có ai đó đang ở trong căn nhà thuê hay không, vì vậy anh đã đi kiểm tra."
Tô Anh biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, thấy cổng khu cho thuê bị khóa, Hàn Cảnh Viễn đi vòng ra sau nhà, thấy cửa sổ mở, anh chui vào nhà qua cửa sổ và thấy Du Chí An đang nằm trong vũng m.á.u.
Tô Anh nói về những gì cô ấy đã biết được.
"Khi Du Chí An ly hôn, ngôi nhà do đơn vị công tác cấp đã được giao cho vợ cũ và con trai anh ta, anh ta sống trong ký túc xá nhỏ của đơn vị làm việc. Vừa thuê nhà, anh ta đã gặp t.a.i n.ạ.n trong phòng thuê, hơn nữa nhà thuê không gần đơn vị công tác của anh ấy, tại sao anh ấy lại chọn ở đó? Còn chủ nhà, anh đã kiểm tra chưa?"
Những câu hỏi mà Tô Anh hỏi đều là những điểm đáng ngờ đang chờ được điều tra, mặc dù cô ấy chưa từng thụ lý một vụ án nào, nhưng những câu hỏi mà cô ấy đặt ra đều chỉ ra những điểm mấu chốt ở khắp mọi nơi.
Nó khiến Hàn Cảnh Viễn và các nhà lãnh đạo khâm phục Tô Anh hơn.
Tô Anh tiếp tục: "Sáng sớm hôm nay, chị dâu của Du Chí An đã đến đồn cảnh sát trong khu vực tài phán để báo án rằng Du Chí An đã mất tích một ngày. Em đã đến căn cứ để hỏi các đồng nghiệp của Du Chí An và nhận được địa chỉ nhà thuê của Du Chí An từ Cố Thành Phong."
Chuyện sau này Hàn Cảnh Viễn đã nói với lãnh đạo, Du Chí An từ cửa sổ chui vào, chứng tỏ hung thủ vừa mới rời đi không lâu, rất có thể đụng phải người thanh niên gầy gò kia ở trong ngõ.
Người đàn ông cố tình cúi đầu, đội mũ và đeo khẩu trang nên không nhìn rõ mặt.
Ngay khi anh cầm m.á.u cho Du Chí An, Tô Anh đã đạp cửa xông vào.
Thời gian trôi qua trong gang tấc.
Tô Anh suy nghĩ một hồi rồi hỏi: "Anh đã kiểm tra Đỗ Nhã Cầm chưa? Cô ấy có thân phận và lai lịch gì?"
Hàn Cảnh Viễn nói: "Anh đang điều tra. Theo thông tin tôi biết cho đến nay, Du Chí An đã liên lạc với Thôi Hưng Đông và chính Đỗ Nhã Cầm là người đã kết nối."
"Vì vậy, Thôi Hưng Đông gặp Đỗ Nhã Cầm trước, sau đó gặp Du Chí An thông qua Đỗ Nhã Cầm?"
Hàn Cảnh Viễn gật đầu: "Đúng vậy."
Sau khi trao đổi thông tin, Hàn Cảnh Viễn bên này đang điều tra vụ án, Tô Anh bên kia cũng muốn phá án. Hiện tại, Du Chí An vẫn chưa tỉnh lại, chỉ có thể điều tra từ Đỗ Nhã Cầm trước.
Hứa Càng Chu nói: "Các đồng chí của chúng tôi không thể trực tiếp tiếp xúc với những người có liên quan đến vụ án. Trước mắt, Tô Anh chỉ có thể đi điều tra tin tức thôi. Còn về phần thông tin tổ tiên ba đời của Đỗ Nhã Cầm, chúng ta sẽ điều tra sớm nhất có thể."
Lúc này trời đã tối, Tô Anh không cần phải quay về đồn công an, có thể trực tiếp tan làm về nhà.
Cô hỏi Hàn Cảnh Viễn, "Bây giờ anh về nhà chưa đây?"
Hàn Cảnh Viễn nói: " Em về trước đi, anh sẽ về sau."
Sau khi Tô Anh rời đi, Hứa Càng Chu mới hỏi Hàn Cảnh Viễn: "Tại sao cậu có thể xác định rằng người lạ đi ngang qua con hẻm không phải là người trên đảo không?"
Hàn Cảnh Viễn lần nữa nhớ lại và khẳng định: "Tuy không thấy được mặt nhưng ngón tay cầm dây đeo ba lô, nó trắng nõn cực kỳ, móng tay cũng được cắt tỉa gọn gàng, đàn ông trên đảo không thể có đôi tay trắng mịn như anh ta được."
"Dựa vào đâu mà cậu chắc chắn anh ta là đàn ông?"
Hàn Cảnh Viễn nhìn thấy lãnh đạo và một lời khó nói hết: "Anh ta có yết hầu, đi giày cỡ 42, không có n.g.ự.c, mặt áo ba lỗ bên trong áo sơ mi và không có mặt nội y. Đây là những đặt điểm của một người đàn ông."
Hứa Càng Chu: "Chỉ liếc mắt một cái mà cậu có thể quan sát kỹ lưỡng đến như vậy."
Trong khu vực, xuất hiện một vụ án trộm cắp và gây thương tích. Trong vòng chưa đến một ngày, nó đã trở thành chủ đề thảo luận của người dân xung quanh cho đến đêm khuya, ngay cả Tinh Tinh ở trường học mà cũng biết về việc này.
Du Tuấn là con trai của Du Chí An , học cùng lớp với Xán Xán và Tinh Tinh, khi Tô Anh về đến nhà mấy đứa nhỏ vây quanh hỏi.
Hàn Kinh Thần lòng cảm thấy có chút áy náy, dù sao trẻ em thì vẫn là trẻ em gặp phải m.á.u thực sự cũng sẽ rất sợ hãi
"Cô hai, may mắn cô đến sớm, còn kịp để gọi xe cấp cứu."
Tô Anh thầm nghĩ quả thật là nhờ cô đã tính trước một bước nếu không Du Chí An c.h.ế.t ở trước mặt Hàn Cảnh Viễn thì sẽ rất phiền phức cho anh ấy.
Cố Tri Nam cũng không còn tâm trí cùng Quý Xuyên Bách giải bài tập, cậu hỏi: "Chị, công việc của chị hình như có chút nguy hiểm. Nếu kẻ tình nghi không bị bắt vậy thì có thể sẽ xảy ra chuyện nguy hiểm với chị. Chị có muốn đổi công việc không?"
Quý Xuyên Bách gật đầu đồng ý: "Đổi công tác."
Hàn Hâm Tinh suy nghĩ một chút rồi nói: "Mẹ rất lợi hại vì cái gì mà phải bị ảnh hưởng bởi lời nói của người khác rồi phải lo lắng đến nổi mà phải đổi công tác, mẹ muốn làm cái gì thì làm cái đó. Nếu là con, về sau sẽ không vì người khác mà phải buông bỏ những gì mình đang kiên trì theo đuổi."
Tô Anh nở nụ cười: " Tinh Tinh, vì cái gì mà bộ não nhỏ bé của con lại luôn khác biệt so với những người khác thể nhỉ?"
Hàn Hâm Tinh nói: "Mẹ, chúng con sẽ lớn lên và rời xa khỏi sự bảo bọc của mẹ, nhưng hiện tại mẹ kiên trì về điều gì đó sẽ không từ bỏ đúng không? Con hy vọng mẹ có được nhiều thứ hơn chứ không phải vì con mà từ bỏ một thứ gì cả. Mẹ, con yêu mẹ rất nhiều. Con không muốn mẹ từ bỏ."
