Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 203

Cập nhật lúc: 10/04/2026 17:01

Tô Anh lấy tờ giấy phác thảo ra, chụp nó trước mặt Tô Liên Kiều và bảo cô ấy xem: "Có phải người này không?"

"Tô Liên Kiều mở to mắt, không thể nào người chị gái mất trí hoàn hảo của cô lại nhìn thấy Văn Diễn.

Vậy thì bản phác thảo chị ấy vẽ chỉ có thể là Văn Diễn!

Bản phác thảo có thể xuất hiện trong tay cảnh sát, không phải là kẻ tình nghi thì là người bị hại.

Tô Liên Kiều lắp bắp: "Chị, chị, em trai của Văn Diễn đã c.h.ế.t?"

Tô Anh: "Chạy rồi…Cậu ta xông vào nhà người khác thuê và đ.â.m người. Cho đến nay vẫn chưa tìm ra kẻ tình nghi."

Tô Liên Kiều cảm thấy mình năm nay vận khí quá kém, thật dễ dàng gặp phải người khiến tim đập loạn nhịp, lần đầu tiên đặt chân lên đảo, người chị yêu quý của cô đã nói em trai của Văn Diễn là kẻ tình nghi...

Tô Liên Kiều bực bội: "Vậy em nên nói với anh ấy như thế nào?"

"Hãy nói thật."

Tô Anh đứng dậy tiễn khách: "Được rồi, tối nay chúng ta dừng lại ở đây. Sáng mai em dẫn Văn Diễn đến đồn cảnh sát Thành Tây, chị lập biên bản cho anh ta."

Tô Liên Kiều nắm lấy khung cửa không chịu rời đi: "Chị, chúng ta đã lâu không gặp, buổi tối nói chuyện dưới ánh nến đi?"

Tô Anh: "Chị với anh rể em ngủ chung giường, em cho rằng chị sẽ ngủ với em sao?"

Hàn Cảnh Viễn đã dần dần lui ra lại, ai chị em này da mặt rất dày, một lát nữa cái gì cũng sẽ nói ra được, mà vợ anh ta nhất định sẽ thắng.

Bọn trẻ không thể nghe, vì vậy anh ấy đã đưa Tinh Tinh và Xán Xán ra ngoài.

Quả nhiên, Tô Liên Kiều không hề nản lòng: "Em có thể kê giường trên sàn, và em hứa sẽ không đụng vào chiếc giường lớn quý giá trong phòng ngủ của chị."

Tô Anh: "Không được, chị thậm chí còn không cho em vào phòng ngủ. Em là dì nhỏ, phải phòng ngừa. Phòng cháy hơn chữa cháy, em không hiểu sao?"

Liên Kiều: "Gu thẩm mỹ của chúng ta hoàn toàn trái ngược nhau. Em không thích người mà chị thích, người em thích chị cũng không thích. Cho nên chị à, chị nói câu này làm em đau lòng quá."

Tô Anh cười khúc khích, đưa cho cô tờ giấy phác họa:" Đau lòng hơn chính là mẫu người nhu nhược mà em thích, còn em trai của anh ta thì tính tình tàn nhẫn, trên đường trở về khách sạn hãy suy nghĩ. Nên làm thế nào để kể cho người em đã yêu từ cái nhìn đầu tiên về việc em trai của anh ấy."

Tô Liên Kiều vẫn bị Tô Anh đuổi ra khỏi nhà khách một cách không thương tiếc.

Hàn Cảnh Viễn nghĩ đến việc đó là em gái của Tô Anh, liền nhắc nhở: "Tình yêu có thể dễ dàng khiến một cô gái có EQ thấp như cô ấy hoa mắt ch.óng mặt. Vụ án còn chưa kết thúc, Văn Diễn cũng có điểm tình nghi, em không nhắc nhở em em cô sao?"

Tô Anh nói: "Không cần nhắc nhở."

Hàn Cảnh Viễn không còn cách nào khác phải nhờ Cố Tri Nam thuyết phục, nhưng Cố Tri Nam nhìn anh rể của mình, cũng ngại ngùng không dám nói ra.

Liên Kiều trung bình ba tháng lại yêu từ cái nhìn đầu tiên một lần, bản thân cô ấy nói rằng cô ấy yêu đàn ông đẹp trai, giống như cô ấy yêu quần áo đẹp vậy, thích không cần phải mua về, yêu từ cái nhìn đầu tiên cũng không cần yêu đương, cái đẹp hơn mãi mãi là cái tiếp theo."

Hàn Cảnh Viễn: ...

Anh không nhịn được hỏi: "Anh em họ nhà chị cậu, đều gây sốc toàn cầu như vậy sao?"

Cố Tri Nam khó khăn gật đầu: "Chị gái tôi là người bình thường nhất rồi. Vì cả một đời của chị tôi, những người lớn tuổi trong gia đình đã đặc biệt di chuyển phần mộ, hy vọng có thể thay đổi phong thuỷ."

"Có tác dụng không?" Nhìn biểu hiện của Tô Liên Kiều, Hàn Cảnh Viễn cảm thấy không hiệu quả.

Cố Tri Nam nói: "Càng vô vọng hơn, anh chị em của chị tôi, ngoại trừ việc kết hôn, ly hôn và tái hôn của chị gái tôi, những đối tượng khác đều không tránh khỏi bị bỏ rơi, hoặc là vận mệnh đứt đoạn, lời chưa choáng ngợp c.h.ế.t còn đau đó."

Hàn Cảnh Viễn cũng xem như biết tại sao người thân của Tô Anh không rời đi vào ngày quốc khánh lần trước.

"Vì vậy chị gái cậu không muốn qua lại với họ hàng à?"

"Đúng vậy." Cố Tri Nam nói: "Chị tôi nói, tất cả đều không bình thường, trốn cũng không kịp và cũng lười đi thăm người thân."

Trước khi đi ngủ, Tô Anh bảo Hàn Cảnh Viễn ngày mai đến đồn cảnh sát: "Anh từng điều tra qua em trai của Văn Diễn, ngày mai đến nhận diện anh trai của anh ta."

Sáng sớm, Tô Liên Kiều đưa Văn Diễn đang tìm kiếm người thân đến đồn cảnh sát Thành Tây.

Nhìn thấy khuôn mặt giống với nghi phạm trong bản phác thảo, sử trưởng Hách đã bị sốc và nghĩ rằng nghi kẻ trước mặt chính là nghi phạm.

Ông ta ngày hôm qua chỉ là đùa với Tô Anh, ai ngờ sẽ có manh mối.

Ngô Vân Châu vừa nhìn thấy Văn Diễn liền phun ra một ngụm sữa đậu nành, Tô Liên Kiều thu hồi thăm dò ánh mắt, nhìn về phía có chút đề phòng với Văn Diễn, liếc mắt nhìn Ngô Vân Châu: "Có gì đáng kinh ngạc, tập trung xem nào?"

Tiểu Châu đã rất xấu hổ trước việc Tô Liền Kiều mắng cô, cô liên tục xin lỗi giải thích, thậm chỉ bỏ cả việc ăn sáng.

Tô Anh đưa Văn Diễn đến phòng phỏng vấn, kêu tiểu Châu chuẩn bị giấy tờ, sau đó bắt đầu vấn đề.

"Xin chào đồng chí Diễn, xin hãy kể cho tôi mọi thứ về người em trai của cậu cho tôi nghe."

"Cần phải nói về những gì đã xảy ra rất lâu trước đây?"

"Cần."

"Vậy được rồi."

"Tôi nhớ được, tôi cùng em trai ở cô nhi viện, sau đó bố mẹ nuôi của tôi tới cô nhi viện, muốn nhận một đứa trẻ làm con nuôi, bọn họ lập tức yêu thích tôi, tôi muốn bố mẹ nuôi mang em trai tôi cùng đi. bố mẹ nuôi cũng đặc biệt tốt, đáp ứng yêu cầu của tôi. Nhưng em trai tôi ngày hôm đó chạy ra ngoài chơi và không thấy trở về."

"Bố mẹ nuôi của tôi đã đợi hai ngày, họ phải quay lại làm việc, thực sự không có cách nào để chờ đợi. Họ hứa rằng chỉ cần em trai tôi trở về, họ nhất định sẽ quay lại nhận nuôi em ấy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.