Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 207
Cập nhật lúc: 10/04/2026 17:01
Tuy nhiên, cô sợ ảnh phim sẽ là manh mối quan trọng không thể công khai nên không dám để nhiếp ảnh gia bên ngoài làm, tiểu Châu chỉ có thể sau khi tan làm mỗi tối học cách rửa ảnh từ người thân đang làm việc trong studio ảnh.
Tô Anh đi đến phòng chứng cứ, lấy máy ảnh và đi đến quán chụp ảnh cùng tiểu Châu.
Tiểu Châu đi đến phòng rửa ảnh ở tầng hầm, và Tô Anh chờ ở đó.
Lần trước vào studio, cô và Hàn Cảnh Viễn cùng nhau chụp ảnh cưới. Hiện tại bọn đã trở thành cảnh sát đến để điều tra vụ án.
Tô Anh không khỏi có chút rung động, chẳng lẽ cô ấy đã phạm sai lầm khi lựa chọn công việc sao?
Thứ cô muốn chính là ổn định, nhưng làm cảnh sát tựa hồ quá k.ích thích, người khác mấy năm không gặp vụ án lớn, cô mới đi làm, liền đụng phải.
Tô Anh thở dài, nếu không đợi vụ án này kết thúc rồi thay đổi công việc.
Thay đổi công việc, ít nhất Hàn Cảnh Viễn thực có thể sẽ vui vẻ.
Tiểu Châu ta khỏi phòng rửa ảnh, chụp một bức ảnh và rời khỏi phòng chụp ảnh với Tô Anh.
Chỉ có một bức ảnh được chụp trong một cuộn phim, còn những bức ảnh khác đều trống.
Tiểu Châu đưa cho Tô Anh, tấm ảnh đã được rửa sạch, trong bức ảnh nhóm có bảy người, năm người đàn ông tuổi từ hai mươi đến bốn mươi hơn, tất cả đều tràn đầy năng lượng, có đôi mắt trong veo và khuôn mặt tươi cười.
Ở giữa là hai cô nương có khuôn mặt xinh đẹp hiếm có.
Đặc biệt là cô gái ở giữa trạc ngoài hai mươi, mái tóc dài tung bay trong gió, lúc bấm nút chụp, những ngón tay gầy guộc trắng nõn của cô tình cờ vuốt lại mái tóc lòa xòa bên tai.
Với nụ cười tươi như hoa, tiểu Châu chưa bao giờ nhìn thấy một cô gái xinh đẹp như vậy.
Tiểu Châu đã phân tích từng người trong ảnh chụp cùng thể lực của họ trong bức ảnh và khẳng định: “Hãy nhìn người đàn ông phía trên, cánh tay dưới chiếc áo ngắn rất vạm vỡ, và họ chắc chắn đã được huấn luyện, dù là quân nhân hay học viện cảnh sát. , nếu không làm sao có thể rèn luyện ra được như này."
Nói xong, cô lặng lẽ bóp bắp tay của mình, cô hoàn toàn không có vóc dáng hoàn hảo của những người đàn ông trong ảnh.
"Nhưng trong tầng hầm của Thôi Hưng Đông, làm sao có thể có lưu trữ tấm ảnh như vậy? Em trai của Văn Diễn đã xuống tầng hầm để tìm thông tin liên quan đến bức ảnh này. Chị Tô, chúng ta có nên giữ bí mật bức ảnh này không? Em trai Diễn và băng nhóm của anh ta biết rằng chúng ta vẫn còn có tấm ảnh quan trọng ?"
Tô Anh cũng tỏ vẻ khó hiểu, nói: "Đưa ảnh cho sở trưởng và đừng nói những điều vô nghĩa ra bên ngoài."
Trở lại văn phòng, sở trưởng Hách không có ở đó, các đồng nghiệp trong văn phòng thấy hai người họ quay lại đều lo lắng.
"Bên bờ biển vừa phát hiện ra một t.h.i t.h.ể trôi dạt vào bờ, thời gian t.ử vong xác định đã được hai ba ngày, sơ bộ có thể xác định đớ chính là em trai của Văn Diễn đang tìm, sở trưởng gọi điện thoại đến, t.h.i t.h.ể đã được đem đi, có thể trực tiếp đi đến nhà tang lễ."
Tô Anh cùng tiểu Châu nhìn nhau, này cũng quá tàn ác, mới vừa tẩy ra ảnh chụp, có manh mối, liền phát hiện ra t.h.i t.h.ể em trai Văn Diễn.
Tô Anh kêu tiểu Châu đi đến bến tàu: "Đi gọi em gái tôi và Văn Diễn trở về, tôi ở nhà tang lễ chờ mọi người."
Cô gọi điện thoại cho Hàn Cảnh Viễn: "Đã tìm được kẻ khả nghi, nhưng ta đã đã ở trong biển hai ba ngày rồi, anh qua đây nhận dạng đi."
Trong nhà tang lễ, trên t.h.i t.h.ể ngâm trong nước biển, một vết sẹo bên trái kéo dài đến lòng bàn tay.
Chiều cao và các đặc điểm trên khuôn mặt đều phù hợp với lời miêu tả của Ôn Nhan.
Sau khi Du Chí An được đưa đến để xác định danh tính cẩn thận trong hơn mười phút, anh ta đi ra ngoài với khuôn mặt tái nhợt, gật đầu với Tô Anh và xác nhận rằng t.h.i t.h.ể c.h.ế.t đuối chính là người đã đ.â.m anh ta.
Hàn Cảnh Viễn quan sát vết sẹo trên tay của t.h.i t.h.ể, bước ra nói với Hứa Càng Chu rằng anh ta chính là kẻ tình nghi đã đi ngang qua ngày hôm đó.
Đội trưởng Triệu cũng phát hiện ra một chiếc thuyền đ.á.n.h cá lậu bị chìm trên biển trong một cơn bão ba ngày trước, người lái thuyền đã không quay trở lại và không ai dám tố cáo tội ác, cho đến hôm nay, t.h.i t.h.ể của nghi phạm dạt vào bờ biển và được ngư dân tìm thấy.
Ôn Nhan buồn bực không ngừng tự trách mình: "Đều là lỗi của tôi. Nếu tôi tới sớm hơn, có lẽ anh ấy đã không ra biển. Nếu như tôi nói chuyện qua điện thoại cảnh giác hơn chút, ngăn cản anh ấy tới Nam đảo thì anh ấy có thể đã không c.h.ế.t. Tất cả là lỗi của tôi."
Đương nhiên, ai đó đã thuyết phục Tô Anh rằng không cần thiết ở trong nhà xác, vì vậy cô đã theo Sử trưởng Hách ra ngoài để hít thở không khí trong lành.
Đội trưởng Triệu đã chụp một bức ảnh dài ba inch được niêm phong c.h.ặ.t chẽ bằng túi nhựa, vừa đủ lớn để nhét vào cái ví nam.
"Trong quá trình khám nghiệm, tôi thấy nó nằm ở túi ngoài t.h.i t.h.ể. Vì được bọc tốt và chúng được bảo quản nên những bức ảnh không bị ngấm nước."
Trong ảnh là một cô gái trẻ, với một lọn tóc buông xõa phía trước bên trái, tóc mai tung bay trong gió, khung cảnh xung quanh là rừng rậm nhiệt đới, cô ấy đang ngồi bên suối rửa tay, như thể phía sau có động tĩnh nên cô ấy đã cảnh giác quay đầu lại.
Có thể là do nhìn thấy một người bạn quen phía sau chụp ảnh cho mình, cô gái hướng về ống kính nở một nụ cười trấn an và ấm áp.
Nắng chiều xuyên qua kẽ lá hắt lên mặt và người cô ấy một ánh sáng vàng dịu nhẹ, nước suối điểm xuyết những ánh vàng, nửa khuôn mặt cô ấy chìm trong bóng tối, nửa sáng nửa tối vì vậy các đặc điểm trên khuôn mặt trở nên mờ ảo hơn.
Cô ấy mặc một bộ quân phục màu xanh đậm khác hẳn với bất kỳ phong cách hiện tại nào, chân đi đôi bốt quân đội cổ thấp màu đen, cười tươi như hoa khi đối diện với ống kính.
