Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 213

Cập nhật lúc: 10/04/2026 17:02

“Cứ để bọn họ trả tiền cho tôi, dù sao bọn họ cũng không thu được lợi ích gì từ tôi, ngày nào tôi cũng có thể được ăn, nhưng lão Đinh, thật là quá ngu ngốc, tôi đi sớm một chút, kẻo tên ngốc kia bị gia đình tôi chiếm tiện nghi."

Cô vừa đặt điện thoại xuống, Tô Tân Ý cũng gọi điện đến, hỏi khi nào Tô Anh sẽ đến nhà cô ấy.

"Từ Nham nói rằng năm nay anh ấy sẽ không về vào dịp Tết, và cha mẹ tôi đang mong chờ cô đến thăm nè."

Tô Anh nói rằng vào mùng hai, cô sẽ đến nhà của một số anh em họ và chú, và đến mùng ba, cô sẽ đến nhà của Tô Tân Ý.

Sau đó, Đoạn Quân cũng gọi điện thoại, Hàn Kinh Thần nghe điện thoại muốn đưa cho Tô Anh, nhưng Tô Anh vội vàng lắc đầu từ chối: "Chỉ cần nói là dì đang ngủ."

Hàn Kinh Thần nhìn cảnh này không nói nên lời, ba mươi tuổi rồi, ai mà đi ngủ trước bảy giờ chứ.

Hàn Cảnh Viễn đi tới nhận điện thoại từ Hàn Kinh Thần, nói với Đoạn Quân vài câu rồi cúp máy.

Tô Anh hoàn toàn không hỏi xem Đoạn Quân nói cái gì, cầm lấy pháo hoa cùng mấy đứa nhỏ đi ra ngoài đốt pháo, lôi kéo mấy đứa nhỏ nhà bên tham gia, bọn chúng rất đông, Tô Anh phân phát cho những đứa trẻ đến tham gia.

Trong tuyết dày, chỉ có mỗi Tô Anh là người lớn, dẫn đầu một đám trẻ em, đốt pháo hoa trong tiếng cười.

Hàn Hoài Sơn cùng Hàn Cảnh Viễn đứng ở dưới mái hiên, đã nhiều năm nhà ông lão không đón năm mới náo nhiệt như vậy, già trẻ lớn bé đều không nói chuyện, sợ kinh động màn pháo hoa đầy màu sắc.

...

Vẫn còn nhiều món ăn chưa đụng tới vào ngày 30 tết, mùng một không đi thăm người thân Hàn Kinh Thần nấu ăn cho cả ngày.

Những người họ hàng đến nhà Tô Anh, bởi vì có quá nhiều họ hàng nên vào mùng hai đã quyết định đoàn tụ tại nhà của Tô Liền Kiều.

May mắn thay, nhà của Tô Liền Kiều có một cái sân, nếu không nhiều người thân như vậy sẽ không biết đứng đâu.

Bảy cô tám dì, bao gồm cả anh em họ, Tô Anh đều nói cô mất trí nhớ và không thể nhớ được mọi người, nhưng những người thân trong nhà Tô Anh đều chân thành và thẳng thắn, bao quanh Tô Anh ở giữa và giúp cô nhớ lại những gì đã xảy ra, từng chi tiết từ thời thơ ấu đến khi trưởng thành.

Ở thế hệ của Tô Anh, hiện tại cô là người duy nhất đã kết hôn và lập gia đình, những người khác vẫn còn độc thân, vì vậy, với sự xuất hiện của Tô Anh, những người thân của cô đã dồn hết tâm huyết vào các con của cô.

"Nhìn xem, em họ của con kém cháu hai tuổi, đã có bốn đứa con, còn con thì sao, đi tìm mẹ một người con dâu đi."

Đặc biệt là anh họ thứ hai của Tô Anh, chú hai và cha nuôi của Tô Anh vẫn là anh em họ, và họ rất thân thiết, nhìn thấy Hàn Cảnh Viễn tuấn tú lịch sự, trong mắt họ đều là những giọt nước mắt ghen tị.

"Tô Liền Kiều, hãy noi gương chị họ của con. Cho dù con tìm một cuộc hôn nhân thứ hai, chỉ cần người đó có tư cách đàng hoàng, mẹ sẽ chấp nhận.” “Mẹ, nhưng con vẫn đang tìm mà..."

Cuộc la mắng kéo dài cho đến bữa trưa, và Tô Anh ăn hạt dưa và đậu phộng trong sân đã hơi lưng bụng.

Hàn Cảnh Viễn cảm thấy họ hàng trong gia đình Tô Anh khá tốt, nhìn thì ồn ào nhưng thực chất lại rất đoàn kết.

Sau khi Hàn Cảnh Viễn bị người chú tư và anh họ thứ hai hỏi về hoàn cảnh gia đình, cuối cùng anh lui vào góc và bóc hạt dưa trên băng ghế nhỏ cùng với Tô Anh, và tất cả nhân hạt dưa đều được đưa vào lòng bàn tay của Tô Anh.

“Người thân của em rất tốt.” Hàn Cảnh Viễn trong lời nói có chút hâm mộ.

Tô Anh nói: "Phải, nhưng ồn ào quá. Ăn cơm xong em sẽ lập tức rời đi, nói là đi thăm người quen, không lại phải ở lại ăn tối mất."

"Được, chiều nay em có hẹn sao?"

Tô Anh lắc đầu: "Ngày mai em đi gặp Tô Tân Ý, buổi chiều chúng ta trở về ngủ."

Hàn Cảnh Viễn mặt đỏ lên.

Cầm một chồng bao lì xì, Hàn Kinh Thần chưa từng thấy điều này chạy tới, khuôn mặt hưng phấn còn đỏ hơn cả chú hai cậu: “Dì hai, mấy năm nay người thân của dì không phát bao lì xì, bây giờ con lấy được mười cái luôn."

Cố Tri Nam chạy tới và nói: "Chị ơi, bao lì xì năm nay dù thế nào cũng không được đẩy đi được, em phải làm sao đây?"

Tô Anh thầm nghĩ, tại sao phải đẩy, muốn thì cứ lấy nó thôi.

"Vậy cũng đừng đẩy, cứ lấy đi, dù sao chúng ta về sau cũng phải trả món nợ ân tình này."

Tô Liền Kiều thực sự bị đau đầu bởi sự cằn nhằn của mẹ cô: "Còn gì nữa, chờ khi Tri Nam kết hôn, nếu không con nhất định sẽ không kết hôn."

Vừa nói, cô ấy vừa dùng tiền lương cộng với tiền thưởng Tết Nguyên Đán để làm bốn phong bao lì xì đỏ cho bốn đứa cháu của mình.

Dì hai Tô Anh cầm chổi đuổi Tô Liền Kiều: "Hôm nay là Tết Nguyên đán, con nói thật chứ... Con có để ý đến cảm nhận của mẹ không hả?"

Tiếng ồn ào khiến Tô Anh cảm thấy một bầu không khí rất chân thực ở thế giới này.

...

"Xin lỗi, đây có phải là nhà của Liền Kiều không?"

Mùng hai cũng có người tới thăm, tuy nhiên nhà họ Tô không quen biết thanh niên tuấn tú ngoài cửa, nhưng điều này cũng không cản trở sự nhiệt tình của dì Bưu.

"Chàng trai trẻ, cháu và Liền Kiều nhà chúng ta có quan hệ gì sao? Dì chưa từng gặp qua cháu cùng con bé có quan hệ gì vậy? Cháu gặp nó khi nào? Ở đâu? Tại sao cháu lại xuất hiện ở đây..."

Công việc của Ôn Nhan đã được chuyển đến Bắc Kinh, ngoại trừ những đồng nghiệp mới gặp vài tháng, không có người thân và bạn bè nào ở Bắc Kinh đón giao thừa, vì vậy anh ấy đã mang một món quà đến nhà Tô Liền Kiều để thăm.

Anh ấy muốn đặt món quà xuống và rời đi, nhưng sự nhiệt tình của những người lớn tuổi trong gia đình Tô đã khiến anh ấy choáng ngợp và nhất quyết yêu cầu anh ở lại ăn trưa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 213: Chương 213 | MonkeyD