Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 234
Cập nhật lúc: 10/04/2026 18:06
"Chị, chị đúng thật là chẳng làm được cái tích sự gì.”
Thịnh Hồng Tuệ nổi giận: " Cô Có bản lĩnh thì tới đây đi.”
Người đối diện không biết nên nói cái gì, Thịnh Hồng Tuệ yên lặng nghe.
Sau đó, cô ta vẫn không đồng ý: "Hôm nay tôi nhờ Tô Anh giúp tôi xem bệnh phụ khoa, nhưng cô ta còn nói không xem được, cha nuôi của cô ta chữa bệnh bằng t.h.u.ố.c g.i.ế.c người, sao anh lại nhất quyết nhờ cô ta làm? Ông nội anh đi khám bệnh tôi cũng không mở miệng được, tôi nói như vậy cô ta cũng sẽ không đồng ý.”
Triệu Hương bước vào cơ quan dịch vụ và chỉ nghe thấy hai từ 'ông nội' và 'khám bác sĩ', vì vậy cô ấy đã hỏi: "Tiểu Thịnh, cô đang gọi ai vậy? Ông của cô không phải đã sớm qua đời lâu rồi sao?”
Thịnh Hồng Tuệ cúp điện thoại và giải thích: "Đó là ông nội của em gái tôi, em gái cùng cha khác mẹ.”
...
Ở phía bên kia, Tiết Kim Vân, em gái cùng cha khác mẹ của Thịnh Hồng Tuệ, cũng đặt điện thoại xuống, cô ta ở độ tuổi đôi mươi và bề ngoài trông rất ngây thơ hồn nhiên.
Bảo mẫu đi tới, nói có khách tới thăm: " Người đàn ông họ Hàn, anh ta còn rất trẻ, nói là tìm cô.”
Tiết Kim Vân mỉm cười nghĩ cuối cùng cũng đến.
“Mời anh ấy vào phòng làm việc, pha một ấm trà Bích Loa Xuân. Tôi sẽ thay quần áo rồi kiền tới gặp khách.”
Mười phút sau, Hàn Cảnh Viễn ở trong phòng khách, ngơ ngác nhìn người phụ nữ ngồi trên sô pha đối diện, anh không đi vào phòng làm việc mà nói với bảo mẫu: "Trai đơn gái chiếc ở trong phòng nói không rõ, ở phòng khách nói chuyện, nếu không tôi sẽ đi.”
Chính đối phương khăng khăng muốn gặp anh nói chuyện, anh đến xem cô ta định làm gì.
Tiết Kim Vân ngưỡng mộ sự tập trung của Hàn Cảnh Viễn nói: "Tôi cùng chị gái lớn lên rất giống nhau, anh không ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi sao?”
Hàn Cảnh Viễn nói: "Điều đó chỉ có nghĩa là cô và Thịnh Hồng Tuệ đều giống cha cô, loại chuyện này có gì lạ.”
Tiết Kim Vân khăng khăng lại tiếp tục chủ đề này.
“Nếu anh nhìn thấy ngoại hình của mẹ tôi, khẳng định anh cũng sẽ cảm thấy thấy may mắn vì tôi giống cha. Cha tôi bị mẹ tôi thu hút vì vẻ ngoài ưa nhìn. Đáng tiếc là mẹ tôi mất sớm. Điều đó không có nghĩa, cha tôi lại tái hôn. Lại nói, tôi nhưng là có lòng tốt để cho cha cùng bà ba ở nhà, anh nói tôi như vậy thật rộng lượng, không thường thấy những người như vậy đi.”
Hàn Cảnh Viễn tựa hồ không có nghe đến nửa sau, nói: "Ai lại không thích mẫu thân? Tôi cảm thấy gia đình cô giáo d.ụ.c cũng không tốt lắm.”
Tiết Kim Vân có chút tức giận, "Vậy còn anh, mừng đại thọ lần thứ 50 của mẹ anh, anh cư nhiên đi sớm trước một ngày, trong buổi tiệc đó bà ấy chẳng phải cũng cảm thấy xấu hổ sao.”
Hàn Cảnh Viễn cảm thấy bị người khác theo dõi, ghê tởm nói: "Cô cũng đi dự tiệc mừng thọ sao? Tại sao tôi không nhớ tới trong nhà tôi cũng có người như này là thân nhân, bạn bè vậy."
Tiết Kim Vân mỉm cười: "Mẹ tôi, ý tôi là mẹ kế của tôi và mẹ ruột của anh đều là bạn tốt, và họ mỗi ngày đều cùng nhau nói xấu con trai của mình. Đương nhiên, đứa con riêng bị mẹ kế chỉ trích cũng là anh trai của tôi.”
“Cô còn có anh trai?”
Trước khi Hàn Cảnh Viễn đến, anh đã có được thông tin cơ bản về Tiết gia, và nó không đề cập đến việc Tiết Kim Vân còn có một người anh trai.
Tiết Kim Vân nói: "Anh trai tôi đã cắt đứt quan hệ với gia đình từ lâu và anh ấy đã bị xóa tên khỏi gia phả.”
Cô gái này tên là Tiết Kim Vân, mẹ cô ta đang muốn kết thông gia, thông tin chỉ đề cập đến đứa con gái duy nhất, không nhắc đến anh trai cô ta, ông nội cô ta có quan hệ ở nước ngoài, nhưng đã hiến tặng phần lớn tài sản của gia đình, số lượng rất lớn, lớn đến mức chính quyền cấp trên ra lệnh đặc biệt, không được phép động đến người yêu nước này.
Tiết Kim Vân mang họ mẹ, cha cô ta kết hôn lần thứ hai, cô ta hiện là một lãnh đạo nhỏ trong ủy ban, năm ngoái đã tái hôn.
Nghe thì có vẻ rất rộng lượng, nhưng nghĩ lại thì không bình thường chút nào.
Khi cuộc trò chuyện càng lúc càng đi chệch hướng, Hàn Cảnh Viễn lạnh nhạt nói: "Tôi không phải tới đây để nghe chuyện quan hệ gia đình của các người. Bức ảnh kia là chuyện như thế nào?”
Nếu không phải mọi người tò mò về bức ảnh, tại sao Hàn Cảnh Viễn lại ở cùng khung hình với cô gái trong ảnh, Hàn Cảnh Viễn có lẽ sẽ không đồng ý đích thân tới đây.
Tiết Kim Vân rất không tin, bức ảnh này chính là quân át chủ bài của cô ta, hiện tại cô ta cũng chỉ có thể lấy nó ra để nói.
Cô ta nói: "Bố tôi làm việc trong ủy ban. Mấy năm qua, ủy ban đã tịch thu rất nhiều máy ảnh và chất đống trong nhà kho. Ngày đó, tôi ngẫu nhiên lấy một chiếc thì thấy vẫn còn cuộn phim trong đó, liền chụp vài tấm rồi gửi cho studio chụp ảnh, sau khi chỉnh sửa, khi lấy về, tôi phát hiện một tấm không phải do tôi chụp, lập tức nhận ra anh, anh có muốn biết tôi làm thế nào để nhận ra anh không?”
Hàn Cảnh Viễn vừa nghe liền biết đó là chuyện bịa đặt.
Cô gái nhỏ này nói dối trắng trợn, cả nhà cô ta phải trả giá, hơn nữa cô ta còn trêu chọc lừa gạt với người và vật liên quan đến quân đội, vậy gia đình cô ta chẳng phải cũng có vấn đề sao?
Hàn Cảnh Viễn không kiên nhẫn nữa: "Những cái máy ảnh còn lại đâu, các người muốn chủ động giao ra, hay là sau khi tôi làm báo cáo, người của chúng tôi trực tiếp đi lấy?”
Tiết Kim Vân một chút cũng không sợ hãi, cô ta sớm đã có sự chuẩn bị.
“Anh muốn lấy đi thì lấy, có điều những chiếc máy ảnh đó tôi đều kiểm tra qua rồi, không hề có bức ảnh nào khác có liên quan đến anh và người con gái đó.”
“Mục đích hôm nay muốn anh tới, tôi cũng nói thật với anh, chị gái tôi lúc xem mắt, quả thật đã nhìn trúng anh, nhưng anh cũng không nhìn chị ấy lấy một lần, đã lựa chọn người phụ nữ từng ly hôn còn có hai đứa con riêng kia, chị của tôi là một người con gái tốt chưa lập gia đình, tại sao anh không chọn chị ấy, chị ấy có chỗ nào không tốt?”
