Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 240

Cập nhật lúc: 10/04/2026 18:07

Tô Anh đợi đứa nhỏ uống hết t.h.u.ố.c rồi mới nói: "Tôi lại không ngu, cũng không muốn c.h.ế.t, Làm sao tôi có thể đầu độc con trai ông trước mặt nhiều người như vậy? Ai phái ông đến đây giải thích và người đó trông như thế nào?"

Quan Trường Phúc là một người hiểu biết, phân tích trong lời nói của Tô Anh cảm thấy vẫn là có thể tin.

Cảm giác tội lỗi khiến cho hai người phải nói ra: "Chúng tôi không biết người đã cử chúng tôi đến Đảo Nam để làm sáng tỏ vụ việc nhưng người đó nói, chỉ cần tôi thú nhận tội ác của mình với cô một cách đàng hoàng, cô sẽ không trả thù chúng ta."

Tô Anh lại hỏi người đó trong như thế nào, c.ắ.n cứ vào miêng tả của Quan Trường Phúc thì người đó trong hơi giống, thế nhưng có điểm giống Đoàn Thần!

Bác của anh ấy. . . . . .

Đoàn Thần đã giúp Tô Anh điều tra vụ bố Tô bị vu cáo, điều tra đôi vợ chồng nhưng này hai người này rất cứng đầu, ngay cả khi trao lại quyền cho cấp dưới cũng không tin tưởng ai. Đoàn Thần khuyên can mãi cũng không thay đổi. điều kiện rất tốt đích địa phương, thay bố Tô Anh tẩy đi oan cơ hội để lại cho Tô Anh.

Tô Anh bị Văn Diễn lừa và còn nghỉ rằng là đây là sự sắp đặt của ông chủ mới của mình, vì vậy lần này thực sự là một sự trùng hợp và không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, đó là Đoàn Thần đã không từ bỏ việc giúp bố Tô làm sáng tỏ sự việc năm xưa.

Tô Anh nói: "Người đó là anh trai của tôi. Ông có bằng chứng gì trong tay hay không? Oan có chủ nợ có đầu, tôi sẽ không tìm các ngươi gây phiền phức."

Với dị năng của Tô Anh, cơn sốt của đứa trẻ đã giảm bớt một chút và tình trạng của con trai ông đã được cải thiện, điều này khiến Quan Trường Phúc phải lên tiếng.

"Thật ra lúc đầu, chúng tôi cũng không nghi ngờ t.h.u.ố.c của ông Tô có vấn đề, bởi vì trong lúc uống t.h.u.ố.c, con gái tôi có lần đến gặp tôi và lén nhét cho tôi 50 tệ, nhưng hai ngày sau lại quay về. Nhà chồng tôi báo cho tôi biết, con gái tôi đột ngột qua đời sau khi uống t.h.u.ố.c của ông Su ."

"Vợ chồng tôi vội vàng chạy đến đó, vợ tôi khóc ngất đi. Tôi tìm đơn t.h.u.ố.c , thấy một gói t.h.u.ố.c bắc còn dở dang. Tôi cũng lén lấy đi cặn t.h.u.ố.c đổ ra ngày hôm đó."

Vì lúc đó vợ chồng ông ấy ở trong hoàn cảnh ai cũng kêu đ.á.n.h c.h.é.m, trong lòng nghi ngờ cũng không dám nói ra, sợ lại bị liên lụy.

Đêm đó, ông và vợ được trao quyền cho cấp dưới rồi rời đi và phải mất vài năm sau Đoàn Thần mới đi tìm thấy ông, hai vợ chồng già có một chút hy vọng tìm ra sự thật cho con gái của họ.

Quan Trường Phúc kêu vợ lấy một chiếc áo khoác bông cũ mở ra áo khoác, mở lớp bọc bên ngoài, bóc lớp bông cũ bên trong ra, bên trong là một gói d.ư.ợ.c liệu khô, có cặn đen không phân biệt được."

Lúc trước, vì các đơn t.h.u.ố.c và hồ sơ bắt mạch được lưu trữ trong hiệu t.h.u.ố.c đã bị mất, nên bị Hạ Kim Hoa đã c.ắ.n ngược lại nói y quán chột dạ nên tiêu hủy.

Dựa theo bố Tô đơn kê t.h.u.ố.c, chính là là uống cả năm cũng không c.h.ế.t được người.

Bởi vì ban đầu con dâu của Hạ Kim Hoa không có bệnh, chỉ là vì lo lắng bố mẹ nổi giận mà ngã bệnh, cho nên chỉ cần thả lỏng một chút là ổn rồi.

Nhưng là cô ấyc.h.ế.t, cũng rất kỳ lạ.

Tô Anh bảo mọi người đến đồn cảnh sát ở phía tây thành phố, gọi tiểu Châu đến, cùng nhau ghi lại một bản tường trình, và yêu cầu hai vợ chồng già ký tên.

Cô cùng Quan Trường Phúc nói ở Nam đảo tốt lắm, và những người trong trang trại cũng rất tốt, Hách Xuân Anh người trông hung dữ nhưng thật ra rất tốt, và có thể yên tâm uống t.h.u.ố.c mà cô ấy gửi đến và đứa nhỏ nên mang đến bệnh viện để khám.

Hách Xuân Anh: . . . . . .

Tô Anh lặng lẽ nói ở tai Hách Xuân Anh: "Quan Trường Phúc là giáo viên chủ nhiệm của Trần Võ Sinh."

Hách Xuân Anh: . . . . . . Lập tức sắp xếp mấy người anh em họ là công nhân chế tạo máy đưa đứa nhỏ đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe.

Tô Anh cùng sở trưởng Hách nói chuyện về vụ án bố Tô có tiến triển, cô nghĩ muốn chờ Hàn Cảnh Viễn sau khi trở về, xin phép trở lại một chuyến nữa.

Tiểu Châu đang khao khát quay trở về Bắc Kinh, chủ động đề nghị đi cùng Tô Anh: "Chị Tô, đưa em đi, em có thể chạy việc vặt cho chị."

Tô Anh cười nói: "Chuyến đi khứ hồi đắt nha, chị có thể tự làm."

Sở trưởng Hách kỳ thật không yên tâm để Tô Anh một mình trở về phá án, dù sao đây cũng không giống thăm người thân nên cũng cần người giúp đỡ.

Ông ấy thuyết phục: "Nhân chứng và vật chứng đều là từ Nam đảo lấy được, để Tiểu Châu cùng đi với cô, coi như là đi công tác, sẽ được chi trả tiền."

Nhìn thấy Tiểu Châu với ánh mắt chờ mong, Tô Anh nghĩ thầm cô ấy đi cũng không sao, vừa vặn có thêm một ngườ, mặc khác còn có thể giúp mình che dấu một việc khác, một mũi tên trúng hai đích.

Sau khi về đến nhà, Tô Anh cùng mấy đứa nhỏ thảo luận, "Bố Tô bị vu oan, hiện tại mẹ có manh mối mới, mẹ chờ chú của các con trở về, sau đó trở lại Bắc Kinh làm."

Cố Chi Nam thể đợi thêm được nữa, bảo Tô Anh hiện tại phải đi ngay: "Chị, chúng ta đều lớn như vậy , còn có bố nuôi, chị hiện tại đi bây giờ, giải quyết xong quay lại càng sớm càng tốt."

"Lo lắng cho bốn người ở nhà thôi."

Hàn Kinh Thần nói: “Bố nuôi và mẹ nuôi ở bên cạnh, dì hai không sao cả, con sẽ không ngu ngốc như trước nữa, con sẽ chăm sóc tốt cho các em của mình.”

Kiều Lan Lan biết được Tô Anh ngoài chuyện của bố Tô, còn một vấn đề nghiêm trọng hơn, cô ấy cam đoan nói với Tô Anh: "Tôi sẽ sống ở nhà của cô, yên tâm đi."

Tô Anhnghĩ nghĩ, tốt hơn là giải quyết nó sớm hơn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.