Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 259
Cập nhật lúc: 10/04/2026 19:06
“Là tin tức gì?”
“Đào nguyên đã tìm được biện pháp, có thể mở cửa một lần nữa, nhưng lần này chỉ có thể đưa một người qua đây, bọn họ tìm được mẹ nuôi của cô gái trên tấm ảnh, ngày và địa điểm mở cửa đã được định xong, chờ chúng ta có được mẹ nuôi của cô ta trong tay, tôi nghĩ cô ta sẽ chủ động tới tìm chúng ta.”
“Một người mẹ mà thôi, cô ta thật sự chịu xuất hiện?” Tiết Quyền Hải không tin.
Cô Hội nói: “Người Đào nguyên nói cô ta nhất định sẽ xuất hiện, chẳng lẽ các người không tin người đào nguyên?”
Những người có mặt ở đây đối với người đào nguyên sùng bái một cách mù quáng, bên kia nói được vậy chắc chắn là được.
Tiết Quyền Hải gấp không chờ nổi: "Thật muốn biết mẹ nuôi của cô gái trong tấm ảnh trông như thế nào?”
Cô Hội biểu cảm c.h.ế.t lặng: "Mọi người đều có một cái mũi hai con mắt, không có gì đặc biệt.”
Hàn Cảnh Viễn nghe qua miêu tả của Khúc Lương, người đào nguyên rất ít có thân tình, nhưng cô gái trong tấm ảnh lại cứu anh, có thể thấy được mẹ nuôi của cô ấy đã nuôi dạy cô có quan niệm về tình cảm từ nhỏ.
Vậy chắc cũng là một cô gái lương thiện hiền lành thôi?
Trên cánh tay đột nhiên đau, Hàn Cảnh Viễn cúi đầu, Tô Anh vùi đầu vào vai anh, bóp c.h.ặ.t lấy cánh tay anh nhưng dường như cô cũng chưa nhận thức được điều đó.
Hàn Cảnh Viễn yên lặng thở dài, vòng tay ôm lấy cô, đem cô dụi vào trong lòng n.g.ự.c, hôn hôn lên tóc của vợ, Tô Anh chui hoàn toàn vào trong lòng n.g.ự.c anh.
……
Tiết Hoành Đông rất cẩn thận, nói thời gian địa điểm chờ đến ngày xuất phát, sẽ để Cô Hội tự mình dẫn đội đến địa điểm đã được chỉ định đón người.
Tiết Quyền Hải cười đắc ý: "Khúc Lương nhất định không biết, cậu ấy phản hồi trong giấc mơ của chúng ta, đều gắn liền với thông tin mã hóa.”
Tiết Nhã Mai do dự nói: “Chú hai, chúng ta thật sự ngay cả Khúc Lương cũng giấu sao? Cậu ấy dù sao cũng là cháu ngoại ruột của chú.”
Tiết Quyền Hải nóng nảy, trách Tiết Nhã Mai gây thêm chuyện.
“Tiểu t.ử Khúc Lương kia lúc nào cũng có tính chống đối, không tin được, nếu không hội nghị hôm nay cậu cũng sẽ không cho nó tham gia.”
……
Bên ngoài ầm ĩ một hồi, đã dừng lại.
Tô Anh khi đang phát sầu xem phải ra ngoài như thế nào? Thuốc và thịt mà Tiết Hoành Đông đã có tác dụng, trạng thái tinh thần tốt lên rất nhiều, nói buổi tối muốn xuất viện.
Còn đáp ứng trước khi đi đón người đào nguyên tới đây, sẽ chia thịt và t.h.u.ố.c cho bọn họ.
Tiết Hoành Đông muốn xuất viện, có nghĩa là phòng bệnh này sẽ trống, vậy Tô Anh và Hàn Cảnh Viễn sẽ có cơ hội ra ngoài.
Hai người mới vừa thở phào nhẹ nhõm, thì nghe Tiết Kim Vân nói: “Ông ngoại, trong tủ vẫn còn có xiêm y, cháu mở tủ lấy ra nhé?”
Cô ta không dám trực tiếp mở cửa tủ, bắt buộc phải xin chỉ thị của Tiết Hoành Đông.
Tiết Hoành Đông đã uống t.h.u.ố.c, đối với phân biệt màu sắc đã khôi phục một chút, trầm mặc không nói, sau khi thấy rõ là tủ quần áo là màu trắng, không đồng ý cũng không phản đối.
Tiết Kim Vân đi về phía tủ quần áo.
Tô Anh căng thẳng, trong lòng đã quyết định, nếu như bị phát hiện, vậy chỉ có thể cho người Tiết gia trong phòng này, tóm gọn một mẻ.
Sau đó dùng dị năng đào ra địa điểm và thời gian đón người từ trong đầu Tiết Hoành Đông!
Lúc này Cô Hội mặt không biểu cảm kia đột nhiên mở miệng nói: “Quần áo ở trong tủ là thay thế áo liệm, là thứ không may không cần mang về nhà.”
Nói xong, cũng không đợi phản ứng của Tiết Kim Vân, trực tiếp đẩy xe Tiết Hoành Đông đi ra ngoài.
Tiết Kim Vân không rảnh lo bộ ‘ áo liệm ’ kia trong tủ, vội vàng đuổi theo.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại cháu ngoại và cháu gái của Tiết Hoành Đông, hai người nhìn nhau, đều thấy đối phương không vừa mắt.
Tiết Quyền Hải cậy mình là đàn ông luôn cảm thấy cao hơn Tiết Nhã Mai một cái đầu, mà Tiết Nhã Mai đã từng nghe bố nói thân thế của Tiết Quyền Hải, xem thường anh ta đứa con hoang được nhặt về này.
Đặc biệt bây giờ Tiết Quyền Hải còn nghi ngờ cô: "Cô vừa rồi sao lại cố ý làm tôi mất mặt, một người phụ nữ như cô, chẳng lẽ còn muốn tiếp quản kinh doanh của gia tộc sao?”
Quả thật Tiết Quyền Hải cũng không muốn đến đào nguyên, thứ mà anh ta muốn là chờ sau khi Tiết Hoành Đông và những người này đều đã đến đào nguyên định cư, vậy nhà và tài sản của Tiết gia đều là của anh ta.
Dự định trong lòng của Tiết Nhã Mai cũng giống với mục đích của Tiết Quyền Hải: "Anh đừng lầm, tôi mới là người họ Tiết, anh là người khác họ, cho dù đã sửa lại họ, thì vẫn như cũ là người ngoài.”
“Chó má, tôi chính là người mà một tay cậu nuôi lớn, gia nghiệp của cậu đương nhiên muốn truyền lại cho tôi.”
Tiết Nhã Mai châm chọc nói: “Khúc Lương còn chưa có c.h.ế.t đâu, cậu ta mới là cháu ngoại ruột của chú hai.”
Tiết Quyền Hải cười lạnh: "Cậu ta cũng không phải họ Tiết, tôi khuyên cô vẫn nên đừng đặt cược đúng người, bây giờ ủng hộ tôi, sau này còn được chia chút canh mà uống.”
……
Hai tên ngốc bên ngoài , ồn ào nhốn nháo cuối cùng cũng đã đi, Tô Anh và Hàn Cảnh Viễn từ tủ quần áo đi ra, sợ một lát nữa lại có người tới, Tô Anh kêu Hàn Cảnh Viễn rút nhanh.
“Anh vẫn đi từ cửa sổ?”
Hàn Cảnh Viễn gật đầu: "Vậy còn em?”
Tô Anh chỉ chỉ bộ quần áo y tá của mình, nói: “Em đương nhiên là đi cửa lớn, anh nhanh lên, em còn phải đóng cửa sổ, Khúc Lương kia chỉ quản c.h.ế.t không quản chôn cất, sẽ không quay lại để giải quyết hậu quả.”
Hàn Cảnh Viễn: “Không phải chứ?”
Tô Anh: “Anh ta nếu là người thận trọng, có thể để em gái soát ra tấm ảnh ở trong phòng sao? Có thể để Văn Diễn trộm được tấm ảnh từ phòng kiểm lâm sao? Có thể để người đào nguyên và người Tiết gia, dùng tin tức mã hóa lừa đến bây giờ? Anh sẽ không còn ôm ảo tưởng đối với cái tên ngốc đó chứ?”
