Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 288

Cập nhật lúc: 10/04/2026 19:09

Đi xem xem đã, mua nhiều một chút đem về.

Lão Lục vẫn đang mong đợi: "Căn cứ liên minh không biết lấy ở đâu ra loại hạt giống này, nếu như có thể lấy một ít hạt giống này đem đi, A Anh có thể thưởng thức loại này một chút."

Chị Ngô liền cảnh tỉnh anh ta: "Không được, năng lực của a Anh không thể để người khác biết được, nếu không thì sẽ gây ra tai hoạ lớn."

Lão Lục liền xoá đi cái ý nghĩ sẽ đem hạt giống này về để tự trồng.

……

Lúc bọn Tô Anh đến, trước mặt đã có người mua được lương thực và rau củ, số lượng có hạn, muốn mua nhiều cũng không có.

Có một nam một nữ mua được gạo và cà chua, người nữ c.ắ.n một miếng cà chua vừa mua được, người nam lập tức hỏi: "Chất lượng so với đồ mua ở Vân Thành lần trước như thế nào?"

Người nữ nói: "Cà chua mua ở Vân Thành ngọt hơn một chút."

Vừa nói lại đưa quả cà chua về phía miệng người nam, người nam tiện thể c.ắ.n một miếng.

Cà chua lần trước mua ở Vân Thành, anh ta cũng chỉ nỡ c.ắ.n một miếng nhỏ.

Người nam cười, nói: "Một cân cà chua ở Vân Thành, bên này một có thể đổi mười, tôi cảm thấy đã quá hời rồi."

Người nữ cũng nói: "Đúng vậy, căn cứ Vân Thành bây giờ chỉ có lương thực, rau củ đã không mua được nữa, một chút lương thực kia cũng ngày càng mắc, bây giờ căn cứ liên minh có lương thực giá cả phải chăng, sau này có thể dễ sống hơn nhiều rồi."

Người nam tán đồng: "Đúng vậy, sau này không cần vì một ít lương thực đó, mà bị ép đến Vân Thành bán mạng nữa."

"Căn cứ liên minh đã đào tạo ra loại gà không bị biến dị, có điều bây giờ thì không bán, nói là phải giữ lại lấy làm giống, đợi đến nữa năm sau, trứng gà và gà trống có thể được giao dịch trên thị trường rồi."

Mọi người vẫn đang vô cùng trông đợi, đã hỏi xong giá tiền, định giá chỉ bằng một phần mười ở căn cứ Vân Thành.

Giá cả quy định thấp như vậy, mọi người chỉ sợ đến đó thì không mua được.

Đến lượt Tô Anh, người nhân viên ở đó chúc mừng cô, nói: "Cô thật là may mắn, cô là vị khách thứ chín mươi chín của chúng tôi hôm nay, có thể vào tham quan nông trường của căn cứ."

Tô Anh nhìn thấy bên kia Lão Ngũ và Lão Lục ngưỡng mộ đến cực độ, hỏi: "Vậy tôi có thể cùng với đồng đội vào tham quan không?"

Người nhân viên lấy làm tiếc mà nói: "Thực sự xin lỗi, chỉ có người được trúng thưởng mới được vào tham quan, không được mua bán, không được chuyển nhượng, nếu cô không muốn đi, có thể từ bỏ quyền này."

Lão Ngũ lão Lục liền khuyên Tô Anh: "A Anh cô không cần quan tâm chúng tôi, cô đi mở mang tầm mắt, trở về kể lại cho chúng tôi nghe thì có khác gì."

Tô Anh dưới ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, cứ như vậy, tiến vào nông trường đào tạo căn cứ.

……

Tô Anh tham quan nông trường với doanh trưởng Hàn, cực kì trẻ, Tô Anh ở phía sau anh ta âm thầm quan sát, xem thân ảnh đi đường của anh ta, chắc chắn là một chiến sĩ, nghe nói lương thực và rau củ ở căn cứ này, đều là do anh ta khai phá ra.

Hàn Cảnh Viễn dừng bước, hơi nghiêng đầu, đợi lúc Tô Anh đi đến ngang hàng với anh ta, mới cười nhẹ và nói: "Có phải là cảm thấy rất thân thuộc, thực ra tôi cũng thế, lần đầu tiên nhìn thấy cô, liền cảm thấy đã từng gặp qua ở đâu."

Trong lòng Tô Anh nghĩ rằng đó có thể là trong mơ.

Cô ấy đã gặp qua người đàn ông trước mặt ở trong mơ.

Chỉ là trong mộng là một thế giới khác, một bản thân khác và một người đàn ông khác tên là Hàn Cảnh Viễn.

Cảm Xúc trong lòng có chút không nói ra được, Tô Anh quay đầu đi.

Xa xa có cánh đồng lúa vàng óng, cảnh tượng này cũng có ở thế giới mà cô đã thấy trong giấc mơ, có cánh đồng lúa bát ngát, dựa vào số lương thực này, không ai phải đói nữa.

Hàn Cảnh Viễn giới thiệu với Tô Anh: "Thật ra, ngoại trừ những loại được bán hôm nay, chúng ta còn có hàng chục loại rau và trái cây đang được phát triển, nhưng hiện tại chỉ có năm loại rau này đã được cải thiện và có thể được sản xuất hàng loạt."

Tô Anh trong lòng nghĩ về hàng chục loại kia là khái niệm gì, về cơ bản có thể thay đổi môi trường sống ở một thế giới khác.

Cô không nhịn được hỏi: "Còn loại nào nữa không, trái cây mà anh nói, ăn có ngon không?"

Hàn Cảnh Viễn không nhịn được cười nói: "Tôi mang qua mấy chục loại cây giống, đáng tiếc hiện tại quả rất chua, cơ địa kỳ thật đã điều tra qua, tôi biết cô có chút năng lực, không biết cô có sẵn lòng tham gia và giúp cải thiện chất xúc tác những hạt giống này không?"

Tô Anh trở nên cảnh giác, nhìn Hàn Cảnh Viễn một lúc lâu mà không nói gì.

Hàn Cảnh Viễn bảo cô ấy đừng lo lắng.

Anh dịu dàng nói: "Kỳ thực tôi đã sớm biết năng lực của cô, nhưng cũng không có ý định quấy rầy cuộc sống của cô, chỉ là hiện tại tiến trình gặp phải một cái cổ lọ, cho nên không thể không nhờ cô giúp đỡ."

"Nếu như cô không muốn, chúng tôi cũng không ép buộc, hiện tại lương thực cùng rau quả cũng đủ duy trì được cơ bản cuộc sống"

"Điều quan trọng là các người sẽ không bao giờ được nếm thử những quả dâu tây, táo, hồng, lê, xoài, nho..."

"Vân vân."

Tô Anh nuốt nước bọt: "Nếu như tôi đồng ý, tôi có được lợi ích gì?"

Hàn Cảnh Viễn đưa cho cô một giỏ trái cây đủ các loại, cười nói: "Em hỗ trợ nghiên cứu phát triển, em đương nhiên được ăn mẻ trái cây đầu tiên, những thứ này là tôi mang tới, cô cầm về nếm thử, rồi hẳn quyết định có tham gia hay không."

Quay lại nơi ẩn náu tạm thời, khi chia sẻ loại quả đầu tiên cho các thành viên trong đội ăn, Tô Anh đã quyết định tham gia.

Số loại trái cây này, loại nào cũng siêu ngon, chỉ khi vào sinh nhật của cô mấy năm trước, đội trưởng mới nỡ bỏ ra số tiền lớn từ căn cứ Vân Thành mua về một quả cho cô ăn thử.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.