Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 35
Cập nhật lúc: 06/04/2026 20:07
Cậu bé quay sang nhận sai với Hàn Cảnh Viễn: “Chú hai, con không nên đi gặp dì Đoạn. Con không đọc thư nữa, chú đừng tức giận, được không?”
Hàn Cảnh Viễn thở dài, gõ vào đầu cậu bé: “Đừng bảo giờ thử lòng dì hai của con. Nếu chọc giận thì dì ấy sẽ bỏ đi, đến lúc đó, chú chỉ có thể đưa con về nhà bà ngoại và cậu thôi.”
Hàn Kinh Thần nuốt nước bọt, không tin nói: “Chú có thể tái hôn mà.”
Tô Anh vẫn ở bên cạnh, Hàn Cảnh Viễn không nhìn Tô Anh mà kiên định nói: “Cho dù thế nào, chú hai cũng sẽ không bao giờ cưới người khác.”
……
Tô Anh nghĩ thầm, không đến mức thế chứ. nhưng cô cũng có nguyên tắc, sẽ không vì chuyện nhỏ này mà bỏ đi.
Nhưng Hàn Cảnh Viễn đang dạy dỗ trẻ con, cô không thể ở trước mặt nó phản bác lại nên đành cam chịu lời người đàn ông ấy nói.
Quả nhiên Hàn Kinh Thần bị dọa sợ, lập tức nhận tội.
“Không còn chuyện gì nữa thì con đi nấu cơm. Trưa nay dì hai muốn ăn gì?”
“Gì cũng được, con xem còn gì thì làm đi.”
Dạy dỗ thằng bé xong, Tô Anh muốn bàn chuyện công việc với Hàn Cảnh Viễn: “Em có chuyện muốn nói với anh.”
Tim Hàn Cảnh Viễn đập mạnh hơn, lần này thằng bé quá nghịch ngợm, làm hại Tô Anh phải trèo lên cây bắt nó.
Chẳng lẽ cô định nói sau này không quan tâm hay dạy dỗ Hàn Kinh Thần nữa?
Hàn Cảnh Viễn nói: “Em dạy dỗ bọn nhóc tốt hơn anh. Chuyện trèo cây hôm nay chúng ta không nói nữa. Anh thấy em cũng không làm gì sai, nhưng lần sau phải chú ý an toàn.”
Tô Anh:……
“Thật ra em…”
Bây giờ Hàn Cảnh Viễn không muốn bàn tiếp về chuyện của Hàn Kinh Thần nữa. Anh nói: “Anh về trước doanh trại tìm chính ủy Quý báo cáo công tác đã, lúc nào anh về chúng ta bàn tiếp.”
……
Sau khi báo cáo công tác với chính ủy Quý, Hàn Cảnh Viễn nói chuyện Đoạn Sở Hạ nhờ Kiều Cửu Hương để gặp bọn nhỏ ở phục vụ xã.
Quý Bình Lương tức đến mức đau bụng, quyết định sẽ bảo vợ mình từ bỏ chức chủ nhiệm phục vụ xã.
Anh ta nói: “Tôi nghe Lan Lan nói Tiểu Tô đang tìm việc. Lan Lan và cô ấy hợp tính nhau, nên chủ động tìm chủ nhiệm Tha hỏi. Chị ấy sắp xếp công việc cho vợ cậu, làm giúp việc bếp núc trong tiệm cơm quốc doanh cách căn cứ không xa lắm. Chỉ làm tạm thời nên một tháng được ba mươi tệ. Tiểu Tô nói muốn bàn bạc với cậu trước rồi mới quyết định.”
Quý Bình Lương ý tứ nói: “Nơi đó rất gần căn cứ, rất nhiều nhân viên làm việc ở căn cứ sẽ đến đó ăn cơm.”
Hàn Cảnh Viễn ngạc nhiên, có lẽ khi nãy Tô Anh muốn bàn với anh chuyệ đi làm.
Tiệm cơm quốc doanh gần căn cứ...
Hàn Cảnh Viễn đi từ nhà Quý Bình Lương ra nhưng không về nhà, mà đi đến tiệm cơm quốc doanh tìm đầu bếp Bàng.
Anh đi thẳng vào vấn đề: “Tôi nghe nói chỗ này đang cần giúp việc bếp núc phải không?”
Đây là kiến nghị của phục vụ xã, vì muốn người nhà có thể làm việc nên lão Bàng cũng muốn tuyển một người.
Bàng Tại Minh nói: “Chủ nhiệm Kiều đề cử dì nhỏ của vợ phó doanh trưởng, Từ Phân Nguyệt.”
Hàn Cảnh Viễn nói: “Chị ta đâu phải là người nhà, Tô Tòng Nham không trả tiền bảo mẫu cho chị ta à?”
Bàng Tại Minh cũng đau đầu: “Thật ra tôi cũng không muốn nhận Từ Phân Nguyệt. Miệng của cô ta quá nát, hơn nữa giống cậu nói đấy, cô ta đâu phải người nhà. Đến việc chính thức cho người nhà còn chưa lo xong, giờ cho cô ta vào làm chẳng khác nào tạo mâu thuận giữa người trong nhà.”
Hàn Cảnh Viễn đồng ý nói: “Vợ tôi trước kia từng làm trong bếp của khách sạn Hữu Nghị mấy năm, nếu ông cầu xin, tôi sẽ cố về hỏi ý kiến cô ấy, xem cô ấy có muốn tới đây làm hay không.”
Bàng Tại Minh không khỏi bật cười, ông ấy đã nghe Từ Phân Nguyệt lắm mồm nói, Tô Anh không nhờ chủ nhiệm Kiều mà tự tìm một công việc tạm thời.
“Cậu nói thật đi, vợ cậu tự đi tìm việc, chẳng lẽ trong nhà có tranh chấp gì à?”
Hàn Cảnh Viễn ngượng ngùng nói: “Không phải, công làm cách căn cứ quá xa, đi làm hay đi về phải mất nửa giờ, hơn nữa nếu mưa to gió lớn, đi đường như vậy nguy hiểm.”
Bàng Tại Minh tức giận trừng mắt với anh: Đúng là người không có tiền đồ. Cậu sợ chồng trước của con bé tới cướp về đúng không?
Nhưng dù sao Hàn Cảnh Viễn xây dựng gia đình cũng không dễ dàng, chồng trước của Tô Anh thực sự là một đối thủ cạnh tranh tiềm tàng.
Ông ấy cười nói: “Được, vậy tôi cầu xin cậu khi nào về hỏi vợ mình có muốn tới nhà ăn giúp việc bếp núc không. Phục vụ xã đưa ra mức lương là ba mươi hai tệ.”
Hàn Cảnh Viễn nói: “Được, tôi về sẽ hỏi ý kiến cô ấy.”
Sau khi Hàn Cảnh Viễn từ nhà ăn trở về, hai cậu bé đã nấu xong bữa trưa, bốn mặn một canh, cả thịt lẫn rau, sắp xếp cũng tương đối đẹp mắt.
Vì hôm nay mắc lỗi ngốc nghếch nên đến bây giờ Hàn Kinh Thần vẫn luôn áy náy nên nấu cơm vô cùng nghiêm túc. Cậu bé đặt cơm lên bàn, tự hào nói: “Chú hai, con bây giờ đã có thể nấu cơm.”
Mới có nửa tháng, Hàn Cảnh Viễn không tin cậu bé có thể nấu ăn ngon như vậy.
Nhưng trẻ con cần được cổ vũ.
Anh nói: “Không tồi, nếu ông nội con biết thì bệnh có thể sẽ tốt lên.”
Hàn Kinh Thần vội vàng nói: “Chú đừng nói trước, lúc nào về nhà, con sẽ nấu cho ông nội, cho ông ấy một bất ngờ.”
Hàn Cảnh Viễn nếm tất cả món ăn trên bàn, cũng không tệ lắm. Tuy không ngon bằng đồ ăn mà Tô Anh làm nhưng cô vẫn khen Hàn Kinh Thần và Cố Tri Nam khiến hai cậu bé kích động đến mức mặt đỏ lên, hai cô gái nhỏ cũng ăn mọt cách thích thú, không hề ghét bỏ đồ ăn mà anh trai và chú nấu.
Cuộc sống yên bình và tươi đẹp như vậy không dễ gì có được.
……
Tô Anh định nói với Hàn Cảnh Viễn chuyện công việc: “Em có chuyện muốn nói với anh.”
Hàn Cảnh Viễn cười nói: “Trùng hợp quá, anh cũng có chuyện muốn nói với em.”
