Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 47

Cập nhật lúc: 06/04/2026 21:02

Tô Tòng Nham cũng tức giận, không dứt nghi ngờ, có gì phải nghi ngờ.

Anh ta nói: “Khi đó Mỹ Tĩnh cùng anh trai em đính hôn, đứa con không phải của anh ấy thì còn có thể là của ai?”

“Chính miệng Thẩm Mỹ Tĩnh khẳng định sao?” Hàn Cảnh Viễn hỏi.

Tô Tòng Nham bênh vực thê t.ử, nói: “Cô ấy là người có văn hoá, da mặt mỏng như thế nói không biết xấu hổ, chẳng qua loại chuyện này không phải chắc như ván đã đóng thuyền sao, có gì phải nghi ngờ.”

“Anh đối xử với nữ nhân quá hà khắc, đối xử với vợ trước của anh cũng như vậy, đối xử với Mỹ Tĩnh cũng như vậy, còn đối xử với Tô Anh thì sao, anh như thế nào lại dung túng cô ta cùng chồng trước dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng, lại tới hoài nghi thê t.ử của em và đứa bé?”

“Phanh.” Hàn Cảnh Viễn một chân đá văng Tô Tòng Nham ra ngoài.

Thanh niên đang sững sờ này, anh ta thế nhưng chỉ bằng phỏng đoán chủ quan, liền kết luận đứa bé là của Tô Tấn đại ca.

Nực cười.

Tô Tòng Nham phẫn nộ rồi, bò dậy liền muốn đ.á.n.h trả.

Khuôn mặt của Hàn Cảnh Viễn trầm lại, lui ra ngoài mấy tên binh lính tới khuyên chiến: “Phó doanh trưởng của các ngươi đây là muốn cùng tôi so tài một chút.”

Nhưng ai nấy đều có thể nhận thấy rằng, là Hàn Cảnh Viễn đơn phương t.r.a t.ấ.n Tô Tòng Nham.

Chẳng mấy chốc nhị doanh trưởng đến khuyên can, kéo Hàn Cảnh Viễn ra.

Hàn Cảnh Viễn không nói một lời nào đi gặp chính ủy viết báo cáo và viết kiểm điểm.

Nhị doanh trưởng hỏi Tô Tòng Nham chuyện gì đã xảy ra?

“Hàn Cảnh Viễn là người ổn định, cậu làm gì cậu ấy, như thế nào liền đ.á.n.h nhau rồi?”

Tô Tòng Nham không thể hiểu được: “Tôi nào biết, có khả năng cuộc sống vợ chồng không được hòa thuận, tới tìm tôi đen đủi đi.”

……

Bên này Tô Anh ăn cơm trưa, nằm trên chiếc ghế tre dưới mái hiên, ăn dưa hấu ướp lạnh qua nước suối.

Hai đứa trẻ ngồi trên chiếc ghế dài nhỏ và nhúng hạt dưa hấu từ quả dưa hấu, và chỉ sau khi nhúng hết hạt dưa hấu, chúng mới bắt đầu ăn.

Xán Xán ăn từ hai bên rìa, Tinh Tinh từ giữa ăn những phần ngọt nhất.

Còn hai thiếu niên giặt quần áo xong, đang giặt ga trải giường, giặt xong có thể ăn dưa hấu.

Kiều Lan Lan gửi một vài chùm nho đã rửa sạch tới, nhìn thấy Tô Anh thản nhiên thoải mái, hai thiếu niên làm việc không phàn nàn, cô ta rất ghen tị và đặt chùm nho trước mặt cô ấy.

“Tổ tông, ăn dưa hấu ngán rồi, nếm thử quả nho đi.”

Tô Anh không khách khí, vỏ nho vẫn còn hơi xanh, nhưng lại vô cùng ngọt.

Cô lập tức ném dưa hấu, thay vào đó ăn quả nho.

Kiều Lan Lan nhìn gia đình hòa thuận như vậy, cảm thán nói: “Chưa từng gặp qua ai chăm con nhẹ nhàng như cô hết.”

Tô Anh tự nhận thức được, nếu cô có bốn đứa trẻ hai và ba tuổi, cuộc sống của cô sẽ không dễ dàng như bây giờ.

Cố Tri Nam đem chiếc chăn bông đã giặt vào một cái chậu nhỏ hơn, lôi kéo Hàn Kinh Thần đừng làm phiền cuộc trò chuyện của họ: “Đi thôi, chúng ta hãy ra sông giặt.”

Tô Anh nói: “Những người c.h.ế.t đuối cũng đều biết bơi, hai đứa chú ý an toàn.”

Cố Tri Nam đồng ý.

Lúc đi Hàn Kinh Thần còn không quên nói một câu: “Ngày mai con liền đi học bơi, bảo đảm sẽ không c.h.ế.t vì đuối nước.”

Kiều Lan Lan trong lòng khinh bỉ, hừ, thiếu niên tự đại, sau này trưởng thành chính là cẩu nam nhân tự đại.

Quả nho có chút chua, Kiều Lan Lan không thích ăn, liền lấy dưa hấu trong bồn lên ăn, còn nói với Tô Anh tin tức mới.

“Căn nhà trống cạnh nhà tôi sắp chuyển đến ở là hàng xóm mới.”

Tô Anh hỏi: “Lại có tân gia dọn tới sao?”

Kiều Lan Lan thần bí cười: “Không phải tân gia, cô đoán xem là ai?”

Tô Anh kêu cô ta đừng úp úp mở mở.

Kiều Lan Lan nói: “Là phó doanh trưởng Tô muốn dọn lại đây.”

Tô Anh kinh ngạc: “Vì sao?”

Kiều Lan Lan c.ắ.n miếng dưa hấu, ăn nó ở thị trấn vào mùa xuân này thật khác.

Cô ta nói: “Mẹ vợ của phó doanh trưởng Tô ở đây, lão thái thái rất trọng quy củ, nói địa vị của phó doanh trưởng Tô không đủ cao để trụ lại khu Đông, muốn anh ấy dọn đến khu Tây”

Tô Anh:……

“Lão thái thái không phải là muốn đắc tội với phó doanh trưởng sao?”

“Đừng để tâm đến bà ấy, tôi thật là không muốn làm hàng xóm với Thẩm Mỹ Tĩnh, đều không lấy con mắt xem người, mọi người đều là giáo viên, còn tôi là giáo viên cao trung mới.”

Nói đến trường học, Kiều Lan Lan lại vì Hàn Kinh Thần và Cố Tri Nam mà lo lắng.

Năm học sắp khai giảng, cô bé bán trứng tên là Đường Tuy Thảo, mười một tuổi, từ khi mới nhập học đã được lên lớp một.

Cố Tri Nam và Hàn Cảnh Thần thuộc trường chuyển đến, hai người bọn họ vào lớp một khi mới sáu tuổi, khai giảng năm thứ hai, vừa lúc cùng học cùng trường với Đường Tuy Thảo, mới vào trường cấp hai để học.

Đời này có thanh mai trúc mã, hai đứa trẻ vô tư kia cũng có.

Hiện tại sơ trung và cao trung đều là hệ thống hai năm, cho nên Kiều Lan Lan liền muốn đem hai thiếu niên lên học cao trung, ngăn cách họ với Đường Tuy Thảo, chờ Đường Tuy Thảo lên tới cao trung, hai thiếu niên vừa lúc có thể tham gia thi đại học, hoàn mỹ sai khai.

Kiều Lan Lan kiến nghị nói: “Các trường cao trung ở Đảo Nam năm nay tiếp tục nhập học vào lớp rồi, trường học điều đến hiệu trưởng mới, giao nhiệm vụ cho toàn thể giáo viên, cần thiết hạ đến cơ sở thăm viếng, thuyết phục tất cả trẻ em trong độ tuổi đi học, bất phân nam nữ, có thể khuyên một cái là một cái, Cố Tri Nam và Hàn Kinh Thần nhà cô học sách ở nhà mấy năm cũng không có chỗ hỏng, cũng nên cho học nhảy lớp lên năm nhất cao trung đi.”

Tô Anh rất tán thành hai thiếu niên nhảy lớp đi đọc năm nhất cao trung.

Cô chuẩn bị đi đến bờ sông gọi hai thiếu niên đang giặt chăn, hỏi bọn họ: “Tụi con có muốn học nhảy lớp không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 47: Chương 47 | MonkeyD