Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 94

Cập nhật lúc: 09/04/2026 18:06

Và bây giờ không ai có thể thuyết phục Tô Anh thay đổi quyết định của mình.

Ông lão nói: "Đi gọi Hàn Cảnh Viễn đi, cháu dâu của tôi so với các người thì tôi càng quan tâm hơn, để nó đi theo bảo vệ Tô Anh, nếu không tôi sẽ không đồng ý."

Nghĩ đến tính tình của Hàn Cảnh Viễn, Đoạn Quân biết rõ anh sẽ không đồng ý, nhưng Tô Anh lại ngoan cố không chịu bỏ cuộc.

Đoạn Quân chỉ có thể gọi điện thoại cho Hàn Cảnh Viễn, nói cho anh biết đầu đuôi sự việc.

“Tôi không đồng ý.” Hàn Cảnh Viễn không chút do dự từ chối qua điện thoại.

"Tô Anh không phải công chức, trên vai cô ấy không có trách nhiệm gì, cô ấy có thể phối hợp, cung cấp cho anh manh mối mấu chốt, cô ấy đã làm tròn bổn phận của một công dân."

"Cô ấy đã có chồng và con, vì vậy gia đình cô ấy không cần được bảo vệ sao. Để cô ấy mạo hiểm, Đoạn Quân, anh có đầu óc không? Có ý kiến ​​gì thì đến gặp tôi. Đừng vì mặt đạo đức mà để cô ấy làm mồi nhử."

Đối mặt với chất vấn của em rể, Đoạn Quân xấu hổ nói: "Vợ anh còn bướng bỉnh hơn anh, bây giờ ngay cả ông nội anh cũng không ngăn được cô ấy. Tôi và Kiến Nghiệp sẽ đi theo cô ấy 24/24. Anh mau tới nhanh lên."

Hàn Cảnh Viễn đặt điện thoại xuống và đi xin nghỉ phép.

Tô Anh lần này đang hỗ trợ cảnh sát, việc Hàn Cảnh Viễn xin nghỉ phép không phải là vấn đề cá nhân, và chính ủy Quý đã cho phép anh nghỉ phép một tuần.

Hàn Cảnh Viễn ngay lập tức rời khỏi Bắc Kinh, nhưng vẫn muộn.

Khi anh xuống ga xe lửa ở Bắc Kinh, đồng nghiệp của Đoạn Quân đến đón anh tại nhà ga. Người đó còn nói, họ đã mất dấu của Tô Anh.

Tô Anh tỉnh dậy trong một hang động.

Trong động có một chiếc đèn dầu, trước mắt cô xuất hiện một khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh xắn.

Là Thịnh Thanh Hà, đứa trẻ bị bắt cóc.

Khuôn mặt của Thịnh Thanh Hà hơi bẩn, thấy Tô Anh mở mắt ra, cậu sắp khóc nói: "Dì Tô, con muốn về nhà, nơi này đáng sợ quá."

"Được, dì Tô đưa con về."

Cậu bé đã ở trong sơn động này hai ngày. Không khí ở đây không tốt lắm, dựa nhiệt độ và độ ẩm trong này, cô đoán sơn động này cách mặt đất rất sâu.

Dựa vào ánh đèn dầu mờ ảo, cô nhìn quanh tình hình bên trong sơn động, động này rộng khoảng 50 đến 60 mét vuông. Theo dấu vết của sự sống bên trong, có vẻ nó đã tồn tại hơn mười năm, gần lối đi hơn mười mấy mét mới có ánh sáng.

Cô nhìn quanh, trong động có đồ dùng sinh hoạt như nước uống và thức ăn, nhưng nước hình như không sạch sẽ cho lắm, thức ăn cũng là khoai lang sống, bánh bao lạnh cứng và một bát thịt lợn đầy mỡ. Chúng khiến Tô Anh buồn nôn.

Cô dùng những thứ này và những thực phẩm cao cấp trong không gian dự trữ để nuôi Thịnh Thanh Hà. Như vậy, đến khi được cứu ra bị cảnh sát thẩm vấn thì còn có cái cớ để nói.

Nhưng cô không biết Đoạn Quân phải mất bao lâu mới tìm được bọn họ.

Tô Anh đi dọc theo lối hẹp ra lối ra của động, phát hiện ra nó nằm trên một vách đá, cô ngửa đầu nhìn lên, ở đây cách mặt đất hơn 5, 60 mét.

Bây giờ không có dây thừng hay dụng cụ, với cơ thể hiện tại của cô mà muốn leo lên đó là rất nguy hiểm.

Tô Anh quay lại hang động, cô lau sạch khuôn mặt của Thịnh Thanh Hà, hỏi tại sao cậu bé bị lừa đến đây.

Cậu bé nói, sau khi được đưa về nhà, ông chủ trọ đến thu tiền thuê nhà và cho cậu bé ăn kẹo đường trắng.

"Mẹ nói ông chủ trọ đến sớm 10 ngày nên trong nhà chưa có tiền, vài ngày nữa mới có thể trả, ông chủ trọ nói ông ấy phải đi xa, cần đến tiền nên mẹ cậu phải sang hàng xóm vay trả ông ta. Bà nội con còn cãi nhau với mẹ, mắng mẹ dọn ra khỏi khu tập thể mà chỉ thuê được một căn phòng nhỏ có một phòng ngủ và một phòng khách nên không muốn ở lại."

"Sáng sớm hôm sau, lúc mẹ con đi làm, bà nội không muốn nấu ăn, đưa con đi mua bữa sáng, ông chủ nhà gọi con, nói mẹ bị xe đạp đ.â.m ở ngã tư. Xong rồi ông ta bế con, lúc ấy tự nhiên con ngất đi, tỉnh dậy thì đã ở hang động này."

Cậu bé hối hận khóc: "Dì Tô, con đã rất cẩn thận không đi với người lạ, nhưng con không biết ông chủ trọ là người xấu."

Tiễn Hữu Thịnh làm bảo vệ ở một trường đại học nào đó ở Bắc Kinh, sáng nay Tô Anh vừa gặp ông ta đang lén bán trứng luộc bằng trà trên đường. Lúc cô đi ngang qua phát hiện một vài quả trứng trong số đó có lẫn t.h.u.ố.c mê.

Anh ta nói gia đình gặp khó khăn, muốn Tô Anh mua vài quả. Trước đó Tô Anh nghi ngờ Hạ Liên Phương có đồng bọn nhưng không ngờ đây là băng nhóm của chủ nhà trọ của Hạ Liên Phương.

Gia đình ông ta có một căn nhà cổ ở khu phố cổ, công việc bảo vệ ở trường đại học cũng được coi là công việc chính thức. Đơn vị phân phòng theo thâm niên làm việc, vì vậy ông ta được chia một căn phòng có một phòng khách, một phòng ngủ và một phòng bếp. Mẹ của Thịnh Thanh Hà mới đến làm ở thành phố Bắc Kinh hơn một năm, chưa đủ thâm niên để được phân nhà, vì vậy mới phải sống trong khu tập thể.

Không lâu trước đây, cô ấy thuê phòng trọ của Tiễn Hữu Thịnh rồi đón cậu bé đến ở cùng.

Tạo công ăn việc làm cho mẹ góa con côi, trong nhà còn có hai phòng cho thuê, không đến mức khó khăn đến mức phải mạo hiểm trộm bán trứng luộc trong nước trà.

Thà bán trứng gà sống còn hơn.

Tô Anh phải dùng làm mồi nhử nên mua hai quả trứng luộc trong nước trà có vấn đề rồi ăn.

Thuốc trong này quá lớn đến nỗi Tô Anh ngất đi, tỉnh lại đã ở trong sơn động này.

Cô hỏi: “Thanh Hà có thấy ông Tiễn xuống đây không? “

Thịnh Thanh Hà gật gật đầu, lần đầu tiên cậu bé tỉnh lại thì thấy mình đã ở trong sơn động, lần thứ hai thì thấy ông Tiễn đang cõng Tô Anh vào. Cậu nằm gần cửa động nên nhìn thấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.