Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 97

Cập nhật lúc: 09/04/2026 18:06

Mấy ngày nay Tạ Phỉ Thúy lo lắng đến mức không ăn không uống, nếu không tìm thấy con, chắc chắn vợ chồng anh Thịnh sẽ không chịu được.

Hàn Cảnh Viễn dịu dàng an ủi mấy đứa: “Bố của con ở trên kia, chú sẽ đưa con lên.”

Tô Anh thấy sắc mặt tiều tụy của Hàn Cảnh Viễn, khuôn mặt tuấn tú đầy sự mỏi mệt, trong mắt toàn là tia m.á.u. Chắc ba ngày này anh không thể yên tâm nghỉ ngơi.

Cô lo lắng hỏi về bốn đứa nhỏ trong nhà: “Bọn Tri Nam vẫn khỏe chứ?”

“Anh nói em đi hỗ trợ đội trưởng Đoạn tìm Thanh Hà rồi, mấy ngày nữa sẽ về. TinhTinh, Xán Xán và Kinh Thần thì tin. Nhưng Tri Nam quá thông minh, lén lút hỏi anh có phải em bị người xấu bắt cóc.”

Hàn Cảnh Viễn cố gắng trấn an Cố Tri Nam nhưng cậu nhóc rõ ràng không tin. Nhưng đến mấy đứa kia lo lắng, Cố Tri Nam làm như không có việc gì, nhưng lúc không có người thì lén lút khóc.

Tô Anh nói: “Em cũng nghĩ nó không bị lừa dễ như vậy.”

Trong sơn động không phải chỗ nói chuyện, Hàn Cảnh Viễn nói: “Anh đưa Thanh Hà lên trước rồi lại xuống đón em. Em ở đây một mình có sợ không?”

“Anh chờ một chút.”

Tô Anh nói: “Trong động này vẫn còn một người nữa, đã ở đây mười năm, tên là Quý Xuyên Bách, là con trai thất lạc của chính ủy Quý. Thằng bé rất sợ người lạ nên trốn rồi. Em gọi nó ra cho anh xem nhé, trên người nó có bớt, chắc chắn chính là đứa trẻ thất lạc năm đó.”

Quý Xuyên Bách?

Hàn Cảnh Viễn giật mình, lúc điều tra Hạ Liên Phương, bọn họ phát hiện ân nhân cứu mạng lúc cô ta đến Bắc Kinh chạy nạn lúc trước chính là Kiều Cửu Hương. Lúc đó do cô y tá kia mà Kiều Cửu Hương bị khó sinh, còn nghi ngờ chính y ta đã ăn trộm đứa con của mình nhưng không chứng cứ, sau lại cô y tá kia c.h.ế.t vì bệnh nên manh mối bị đứt đoạn.

Không ngờ đứa trẻ lại bị Hạ Liên Phương bắt cóc, còn giấu trong sơn động.

Cả người Hàn Cảnh Viễn lạnh lẽo, hơn mười năm này còn đáng sợ hơn ngồi tù. Bây giờ đứa trẻ đó như thế nào?

Anh đi theo Tô Anh vào sâu trong sơn động, Tô Anh bảo anh đứng chờ ở cửa động có ánh sáng.

“Cậu ta sợ người lạ, suy nghĩ không khác gì đứa trẻ mười mấy tuổi. Anh đứng ở đây đi, em vào gọi nó ra.”

Trong động chỉ có ánh đèn dầu, Quý Xuyên Bách trốn trong khe hở của sơn động. Tô Anh đi lại dỗ anh: “Xuyên Bách, chồng chị đến đón chúng ta lên trên này. Trên đó rất đẹp, chị và em cùng ra ngoài xem nhé, được không?”

Quý Xuyên Bách liên tục lắc đầu.

Tô Anh nói: “Vậy được rồi, chị với Thanh Hà lên trên, em một mình ở chỗ này đi. Lúc nào chị rảnh sẽ đến thăm em nhé.”

Quý Xuyên Bách do dự, anh không muốn ở lại một mình, cuối cùng vẫn nắm tay Tô Anh, nấp ở phía sau đi theo Tô Anh ra tới cửa động.

Suy nghĩ của Quý Xuyên Bách chỉ như đứa trẻ, nhưng lại rất cao, khoảng hơn 1 mét 8. Tô Anh đi đằng trước cũng không che được hết. Đối với anh, Hàn Cảnh Viễn là người lạ, Quý Xuyên Bách vô cùng sợ hãi, né tránh ánh mắt của Hàn Cảnh Viễn.

Tô Anh thái độ ôn nhu: “Xuyên Bách, đây là anh rể, mấy ngày trước chị dạy em quy tắc với lễ phép, hay em quên hết rồi? Sao em không lễ phép như Thanh Hà vậy?”

Quý Xuyên Bách lập tức ngẩng đầu, nặn ra mấy chữ: “Anh rể, cảm ơn.”

Hàn Cảnh Viễn chưa hiểu logic nói chuyện của Quý Xuyên Bách.

Tô Anh giải thích: “Cậu ấy chào hỏi rồi cảm ơn anh tới cứu chúng em đấy.”

Hàn Cảnh Viễn nhìn rõ diện mạo của Quý Xuyên Bách, đúng là rất giống Quý Bình Lương, cũng không khác đứa trẻ trong nhà của Quý Bình Lương là bao, như thể đúc ra từ một khuôn.

Trong hang không có ánh sáng mặt trời khiến da anh ấy tái nhợt, gầy hơn so với em trai Quý Lệ Văn rất nhiều, môi tái nhợt gần như không còn giọt m.á.u, anh không đành lòng kéo tay đứa trẻ đang nằm đó và Tô Anh rời đi.

Hàn Cảnh Viễn cố gắng nói chậm lại: "Em và chị chờ ở đây, anh đem Thanh Hà lên trước rồi xuống đón mọi người."

Quý Xuyên Bách dường như tin tưởng người mà Tô Anh tín nhiệm nên gật đầu nặng nề.

Tô Anh đột nhiên nghĩ tới cái gì, hỏi Hàn Cảnh Viễn: "Có bao nhiêu người?"

"Vốn chỉ có ba người đồng đội của anh tìm được vách núi bên này, nhưng hiện tại Đoạn Quân cùng mấy người đồng đội, vợ chồng anh Thịnh đều đã đến chỗ này, tổng cộng có khoảng mười người."

Tô Anh nói: "Xuyên Bách sợ người lạ, lên trên chắc chắn cậu ấy sẽ bị hoảng sợ."

Hàn Cảnh Viễn gật đầu: "Anh đi lên trước để bảo mấy người đi rời đi."

Vừa buộc dây, anh vừa bâng quơ hỏi: "Mấy ngày nay bọn em sống trong hang thế nào vậy? Anh thấy tình trạng của hai đứa trẻ tốt hơn cả mong đợi."

Đặc biệt là Thịnh Thanh Hà, cậu bé không gầy, nước da hồng hào, tinh thần rất tốt.

Tô Anh nói: "Đúng vậy, em cắt tóc cho chúng, tắm rửa sạch sẽ, cất thức ăn vào trong động rồi đốt lửa nấu cho nóng, nếu không hai đứa nhỏ sẽ rất đói."

Hàn Cảnh Viễn đầu óc choáng váng: "Em giúp Xuyên Bạch tắm..."

Tô Anh nói "Ừm", "Nếu không thì đã không sạch sẽ như vậy."

Cậu ấy không c.ởi quần áo mà mặc quần l.ót, cậu ấy cũng từ chối yêu cầu c.ởi quần áo, nói rằng cậu ấy chỉ có thể c.ởi quần áo trước mặt vợ của cậu ấy chứ không phải chị gái.

Hàn Cảnh Viễn thở phào nhẹ nhõm, sau đó dùng dây an toàn buộc vào người Thịnh Thanh Hà. Anh không cần người phía trên kéo mà chỉ dùng dây an toàn cũng leo lên một cách nhanh ch.óng, bóng dáng càng ngày càng xa dần.

Tô Anh ngẩng đầu nhìn Hàn Cảnh Viễn từ trên cao xuống đất, hỏi Quý Xuyên Bạch: "Anh rể của em rất tốt đúng không?"

Quý Xuyên Bạch tựa mơ hồ có chút ghen tị, mặc dù không cam lòng, nhưng vẫn là nặng nề gật đầu: "Rất tốt, nhưng em không thể tự đi lên."

...

Sau khi Tô Anh và Thịnh Thanh Hà được tìm thấy, Đoạn Quân đã dẫn mọi người tìm kiếm kỹ lưỡng hang động và tìm thấy nhiều manh mối.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.