Thập Niên 70: Không Gian Kiều Trí Thức Gả Nhầm Tháo Hán, Ai Ngờ Gả Đúng Đại Lão - Chương 11

Cập nhật lúc: 16/01/2026 06:41

Nếu không, cô mà xấu xí quá thì đến cơ hội lọt vào mắt người ta còn không có, nói gì đến chuyện theo đuổi?

Sau khi tự cổ vũ cho mình bằng một trận tắm rửa hừng hực khí thế, Lâm Thanh Hòa mới bò vào trong chăn, đắp chăn lại, mặc kệ thế sự...

Cứ thế vui vẻ chìm vào giấc mộng.

Sáng sớm hôm sau, Lâm Thanh Hòa bị tiếng thúc giục oang oang của Lâm Chí Quốc gọi dậy, vội vàng rửa mặt đ.á.n.h răng, theo ông ra ngoài ăn hai cái bánh bao rồi lại tất tả chạy tới ga tàu hỏa.

Trước khi lên xe, Lâm Chí Quốc tỏ vẻ không nỡ.

“Thanh Hòa, đến bên đó nếu con cảm thấy vất vả quá, muốn trở về... thì cứ gửi tin cho sư phụ con. Ba bất tài, nhưng sư phụ con có thể đưa con từ nông thôn về lại thành phố.”

? Người cha hờ này của cô có nghiêm túc không vậy? Nói mình bất tài mà nghe thanh tao thoát tục thế, lại còn bảo con gái mình đi nhờ vả người khác, đây thật sự là chuyện một người cha nên làm sao?

Lâm Thanh Hòa mặt đầy vẻ cạn lời, vốn không định để ý đến Lâm Chí Quốc, nhưng thấy trong mắt ông tràn đầy mong đợi, cô đành hơi cứng ngắc gật đầu: “Vâng, con biết rồi.”

“Ngoài chuyện trở về ra, những chuyện khác ba vẫn có thể làm được. Nếu con không đủ tiền hay tem phiếu để dùng thì cứ viết thư cho ba, gửi đến địa chỉ đơn vị là được, đến lúc đó ba sẽ giải quyết cho con.”

“Vâng.”

Tuy khả năng cao là sẽ không cần dùng đến, nhưng cảm giác được cha quan tâm vẫn rất tuyệt...

Lâm Chí Quốc dặn dò mãi cho đến khi loa phát thanh vang lên ba tiếng mới kết thúc, Lâm Thanh Hòa suýt chút nữa thì lỡ cả chuyến tàu...

Cô vác đồ vội vàng lên tàu, còn chưa kịp đứng vững thì tàu đã leng keng chuyển bánh.

Đi vào trong toa, những túi lớn túi nhỏ chất đống trên lối đi khiến Lâm Thanh Hòa không có cả chỗ đặt chân...

Cô ngước mắt nhìn quanh, phát hiện trong toa không có nhiều người, nhưng đồ đạc thì lại chất đống, thỉnh thoảng còn tỏa ra những mùi khó tả, quyện lẫn với mùi khói t.h.u.ố.c. Lâm Thanh Hòa cảm thấy chuyến đi bốn ngày này của mình có lẽ sẽ hơi gian nan.

Nhưng dù gian nan đến mấy cũng phải trải qua, tàu đã lên, giấy chứng nhận đi lao động cũng đã có, không thể nào bỏ cuộc giữa chừng được, đây không phải là phong cách của một quân nhân.

Cứ như vậy trong hoàn cảnh gian khổ này, Lâm Thanh Hòa đã trải qua bốn ngày khổ sở nhất từ trước đến nay.

Khi đến thành phố Tân Nam, tỉnh Liêu, xuống xe ở huyện Thanh Tùng, cô cảm thấy trên người mình toàn là mùi tạp nham.

Xách đồ đạc, cô đến cổng ra hỏi thăm vị trí của văn phòng thanh niên trí thức, sau đó tìm được trạm xe buýt ven đường, leo lên chiếc xe đi đến văn phòng.

Tháng ba ở phương Bắc lạnh thật, lạnh buốt thấu xương, gió thổi vào trán Lâm Thanh Hòa đau như d.a.o cứa.

Cô rụt cổ lại, cố gắng thu nhỏ diện tích da thịt lộ ra bên ngoài để có thể cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Xe buýt từ xa tiến lại gần, chậm rãi chạy tới, Lâm Thanh Hòa dùng tốc độ nhanh nhất lên xe, tìm một chỗ có vẻ ấm áp ngồi xuống, tức thì cảm thấy như được sống lại.

“Chào đồng chí, xin hỏi cô đi đâu?”

“Chào chị, tôi đến văn phòng thanh niên trí thức.”

“Được, sáu trạm nữa xuống xe, tiền vé là hai xu.”

Lâm Thanh Hòa dứt khoát móc ra hai xu đưa cho người bán vé. Sau khi người bán vé rời đi, một người thím ngồi bên cạnh rất tự nhiên cúi đầu nói với Lâm Thanh Hòa: “Này cô nương, cháu có ngốc không đấy?”

????? Thím ơi, cháu có quen thím không? Lịch sự của thím đâu rồi? Vừa mở miệng đã nói người ta ngốc?

“Ý của thím là...”

“Haiz, cô bé này, đúng là không biết vun vén gì cả. Xe buýt này năm trạm là một xu, từ trạm thứ sáu trở đi là hai xu. Cháu nói xem, cháu đi bộ thêm một trạm nữa chẳng phải là tiết kiệm được một xu rồi sao?”

......... Thật ra thì cô không thiếu một xu này, nhưng lời này lại không thể nói ra được. Lâm Thanh Hòa chỉ có thể nở một nụ cười vừa xấu hổ vừa lịch sự với người thím, sau đó nhắm mắt lại chợp mắt.

Sáu trạm sau, Lâm Thanh Hòa xách đồ xuống xe, vừa hay nơi xuống xe chính là cửa văn phòng thanh niên trí thức. Cô đi thẳng vào, tìm đến đồng chí phụ trách đăng ký đang ngồi sau bàn, rồi đưa giấy tờ của mình lên.

“Đến Đại đội Tiền Tiến à?”

“Vâng, thưa đồng chí.”

“Đại đội Tiền Tiến là đội sản xuất thuộc Công xã Hồng Kỳ, trấn Đông An. Từ văn phòng thanh niên trí thức của chúng ta đến Công xã Hồng Kỳ ở trấn Đông An, lái xe cũng phải mất ba tiếng. Bây giờ đã là giữa trưa, đợi cô đến nơi đó thì đã chiều rồi, cũng không có xe đưa cô về đại đội đâu.”

“Vậy tôi ở lại trấn Đông An một đêm, tiện thể mua thêm ít đồ, anh xem như vậy có được không?”

“Như vậy cũng được. Văn phòng thanh niên trí thức vừa hay có xe, khoảng nửa tiếng nữa sẽ xuất phát. Tôi đăng ký giấy tờ cho cô xong là cô vừa kịp chuyến xe.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.