Thập Niên 70: Không Gian Kiều Trí Thức Gả Nhầm Tháo Hán, Ai Ngờ Gả Đúng Đại Lão - Chương 154: Người Cha Trở Về
Cập nhật lúc: 16/01/2026 07:09
Ở đây có rất nhiều người từng bị Cẩu Đản quậy phá ở các mức độ khác nhau, nhưng ngại vì nó còn nhỏ nên không tiện lên tiếng. Cho nên tự nhiên chẳng ai đứng ra nói đỡ cho Cẩu Đản cả!
*
Vở kịch khôi hài của nhà họ Lâm chỉ thực sự kết thúc khi con trai cả của bà cụ Lâm là Lâm Đại Hòe được người ta gọi từ nhà Lâm lão nhị trở về.
"Làm cái gì thế hả?"
Lâm Đại Hòe vừa bước vào đã thấy con gái lớn đuổi theo con trai út chạy khắp sân, còn con gái thứ hai thì đứng trước mặt bà nội mở to đôi mắt tròn xoe sáng lấp lánh, chỉ thiếu nước vỗ tay hô cố lên.
"Bố."
Lâm Tiểu Diệp nghe thấy tiếng Lâm Đại Hòe, lạch bạch chạy đến trước mặt ông, ngẩng cổ lên, khóe mắt lập tức trào ra một chuỗi nước mắt, chỉ tay vào Lâm Cẩu Đản rồi bắt đầu mách tội...
Nhưng sự chú ý của Lâm Đại Hòe rõ ràng không nằm ở nội dung mách tội của con gái út, mà là ở việc con gái út thế mà chịu thân cận với ông, thậm chí còn học được cách mách lẻo?
Điều này khiến Lâm Đại Hòe vui mừng khôn xiết.
Lâm Tiểu Diệp khóc lóc kể lể xong, chờ bố ruột làm chủ, kết quả phát hiện Lâm Đại Hòe đang nhìn mình với vẻ mặt đầy kích động. Lâm Tiểu Diệp ngẩn người ra một lúc.
Ủa... Sao không giống như chị dặn? Chị bảo là bố sẽ xử lý Lâm Cẩu Đản mà?
"Được rồi, Đại Diệp, bố con về rồi, chuyện này để bố con xử lý, chúng ta vào ăn cơm."
"Vâng, bà nội, để cháu đỡ bà vào ăn cơm."
Lâm Đại Diệp thu phóng tự nhiên, dứt khoát ném cành liễu xuống, chạy qua đỡ bà cụ vào bếp.
"Cô lại cho Cẩu Đản ăn mảnh à?" Lâm Đại Hòe đi đến trước mặt thím Đại Hòe, giọng điệu trầm lạnh hỏi.
"Ăn... thì sao? Cẩu Đản là con trai chúng ta, ăn một chút gì đó thì sao mà không được?"
"Đại Diệp, Tiểu Diệp cũng là con của chúng ta, dựa vào cái gì chúng nó không được ăn?"
"Hai con vịt giời thì ăn cái gì mà ăn. Tôi bảo ông đừng có nói mấy chuyện tào lao này nữa, nhà mình chỉ có một mình ông kiếm công điểm, vốn dĩ cuộc sống đã khó khăn, làm sao nuôi nổi ba đứa con ăn no? Thế nên tôi tự nhiên chỉ có thể chọn một đứa."
"Bây giờ cô nói với tôi những lời này à? Trước kia là ai nói không muốn cùng tôi xuống ruộng làm việc? Cô nhìn xem nhà ai không phải hai vợ chồng cùng nhau làm việc kiếm công điểm, có nhà nào giống nhà chúng ta không?"
"Tôi không đi làm thì ai chăm sóc cái nhà này?"
"Trong nhà không cần cô chăm sóc, cô đi làm việc đi."
Lúc này bà cụ từ trong bếp bưng bát cơm đi ra, lên tiếng nói.
"Mẹ, mẹ xem... Mẹ xem nhà mình, chân cẳng mẹ không tốt, Cẩu Đản còn nhỏ, con không phải là... không dứt ra được sao?"
"Không phải còn có Đại Diệp và Tiểu Diệp sao? Hai đứa nó lớn rồi, làm được nhiều việc lắm, vừa khéo có thể giúp mẹ."
"Ừ, mẹ nói đúng đấy. Vậy quyết định thế đi, ngày mai cô đi làm cùng tôi. Đại Diệp, con ở nhà dạy dỗ thằng Cẩu Đản cho t.ử tế, đừng để nó suốt ngày ra ngoài trêu mèo chọc ch.ó gây chuyện khắp nơi cho bố."
Nói xong ông còn hung tợn trừng mắt nhìn Cẩu Đản một cái. Cẩu Đản không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ Lâm Đại Hòe trừng mắt, và sợ cả Lâm Đại Diệp ném cành liễu...
Đây quả thực là khắc tinh của đời nó...
Mấy người ngồi vào bàn, trên tay bưng bát cháo bột ngô loãng. Chỉ có trong bát của Lâm Đại Hòe là có một cái bánh bột ngô cứng ngắc, cháo trong bát của những người khác thì hơi đặc hơn một chút.
"Tại sao không cho Cẩu Đản một cái bánh bột ngô?"
"Nó có làm gì đâu mà ăn bánh bột ngô, ăn cháo đi."
Lâm Đại Hòe mắt cũng chẳng thèm ngước lên, đáp trả.
Muốn nói về bà vợ này, Lâm Đại Hòe cảm thấy mình nói đến phát ngán rồi, nói xong bà ta cũng chẳng nhớ, ông giờ lười chẳng buồn nói nữa. Ông chỉ muốn dành chút tâm tư cho hai đứa con gái, hy vọng chúng nó sống tốt hơn một chút.
*
"Cẩu Đản là con trai, sức ăn nó lớn, một bát cháo này thì thấm vào đâu?"
Thím Đại Hòe nhìn vẻ mặt mong chờ của Cẩu Đản, không khỏi đau lòng nói.
"Nếu cô đau lòng thì chia phần trong bát của cô cho nó ăn. Đại Diệp, Tiểu Diệp hôm nay làm việc không ít, không thể nào không ăn gì được."
"Nào, Cẩu Đản, mẹ chia cho con một ít." Thím Đại Hòe vẫn tiếc con trai bị đói, chia một nửa cháo trong bát mình cho Cẩu Đản. Cẩu Đản lúc này mới ăn ngấu nghiến sùm sụp.
"Mẹ, mẹ đưa tiền cho con, con muốn đi mua bánh nướng óc ch.ó cho Tiểu Diệp ăn."
"Cái gì? Một con vịt giời mà đòi ăn bánh nướng óc ch.ó à? Hơn nữa tao cũng không có tiền."
"Cho Tiểu Diệp mua bánh thì không có tiền, cho Lâm Cẩu Đản ăn thì có tiền?"
"Thì sao nào? Cẩu Đản ăn thì cứ ăn, dựa vào đâu tao phải mua cho chúng mày?"
Thím Đại Hòe chẳng cảm thấy điều này có gì sai, nói ra mà không hề có chút gánh nặng tâm lý nào.
Đại Diệp nén giận nhìn thím Đại Hòe, sau đó nói: "Được, dù sao ngày mai mẹ cũng đi làm, thằng nhãi con này kiểu gì cũng rơi vào tay con. Chỉ cần con vung cành liễu cho khéo thì không sợ mẹ không móc tiền ra đâu."
