Thập Niên 70: Không Gian Kiều Trí Thức Gả Nhầm Tháo Hán, Ai Ngờ Gả Đúng Đại Lão - Chương 37: Bí Mật Của Chương Mi
Cập nhật lúc: 16/01/2026 06:46
“Sao thế? Cậu định kể chuyện xưa của mình à?”
Lâm Thanh Hòa giọng điệu nhẹ nhàng. Thần sắc vốn đang căng thẳng của Chương Mi thoáng thả lỏng hơn nhiều, cô ngẩng đầu nhìn lên mái nhà đen kịt, không biết chuyện này phải bắt đầu từ đâu.
*
Lâm Thanh Hòa cũng không giục. Trong đêm tối, cảm giác của con người được phóng đại vô hạn, đặc biệt là Lâm Thanh Hòa, người mang dị bảo, cảm giác còn nhạy bén hơn người thường rất nhiều. Cô rõ ràng có thể cảm nhận được sự căng thẳng của Chương Mi.
“Hôm đó, mọi người đều đi làm công, tớ nhận được điện báo của gia đình, nói em trai tớ cần tiền để chạy một suất công nhân chính thức, mẹ tớ hỏi tớ có thể gửi chút tiền về không. Lúc ấy tớ sốt ruột, bảo đồng chí đưa điện báo đợi ở đầu thôn, rồi tớ đi đường tắt chạy về khu thanh niên trí thức. Kết quả... kết quả đi gần đến nơi thì nghe thấy tiếng nói chuyện truyền đến từ chân tường bên kia.
Vốn dĩ tớ cũng không để ý lắm, mãi cho đến khi nghe thấy bên kia nhắc đến tên mình, tớ mới dừng bước, cẩn thận lắng nghe.”
Nói đến đây, Chương Mi tạm dừng lại. Lâm Thanh Hòa có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi của cô ấy, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Rốt cuộc Chương Mi đã nghe được cái gì mà sợ đến mức này?
“Tớ... Tớ nghe thấy có người nói... muốn lừa tớ ra ngoài, sau đó bán đi. Người kia hỏi người còn lại, nói tớ là thanh niên trí thức, không dễ lừa. Người còn lại bảo không sao, bà ta còn nói trong khu thanh niên trí thức có người của bọn họ, đến lúc đó chỉ cần bảo người kia tìm một cái cớ lừa tớ ra ngoài, rồi... rồi... bỏ chút t.h.u.ố.c... là xong...”
“Cái gì? Bán cậu đi?”
Lâm Thanh Hòa nghe đến đó, lập tức kinh ngạc ngồi bật dậy.
“Ừ.”
“Vậy cậu có nghe ra là ai đang nói chuyện không?”
“Không, lúc ấy tớ hoảng loạn quá, chỉ biết một giọng là nam, một giọng rất già nua, chắc là một bà già. Bọn họ cũng không nhắc đến người của bọn họ trong khu thanh niên trí thức là ai...”
“Cho nên cậu mới tay xách nách mang chạy tới chen chúc với tớ?”
“Tớ... Tớ cũng là hết cách rồi mà.”
Lâm Thanh Hòa trầm mặc. Chuyện này quả thực không nhỏ. Chương Mi ngày thường tuy người có chút lạnh lùng, nhưng dù sao cũng là phụ nữ chân yếu tay mềm, thật sự gặp phải bọn buôn người có tổ chức thì chưa chắc đã đ.á.n.h lại được.
Cũng chính vì Chương Mi ít bạn bè, ngày thường không tiếp xúc với ai, nên mới trở thành mục tiêu của đám người đó...
Trong tình huống địch trong tối ta ngoài sáng thế này, Lâm Thanh Hòa thật sự không có cách nào báo với đại đội trưởng. Ngay cả bằng chứng cũng không có, thậm chí mục tiêu cụ thể là ai cũng không biết, nói ra cũng bằng thừa.
“Thế này đi, cậu không cần về khu thanh niên trí thức ở nữa, cứ ở lại bên nhà Thường bà bà.”
“Chuyện này... Thường bà bà có đồng ý không?”
“Thường bà bà không phải người không nói lý lẽ, chuyện này có thể kể cho bà ấy nghe, đến lúc đó bà ấy sẽ không thấy c.h.ế.t mà không cứu đâu.”
“Được, nhưng còn cậu...”
"Tớ có năng lực tự bảo vệ mình, hơn nữa mục tiêu của bọn họ cũng không phải tớ, tớ không sao đâu."
“Hay là, cậu cũng đừng về đó nữa, cứ ở lại bên này đi.”
Chương Mi lo lắng nhìn về phía Lâm Thanh Hòa, tuy rằng trong bóng tối đen kịt chẳng nhìn thấy gì...
“Yên tâm đi, tớ nếu không nắm chắc phần thắng thì cũng sẽ không ở lại khu thanh niên trí thức đâu.”
“Nhưng mà...”
“Được rồi, đừng sợ, ngủ đi.”
Nghe Lâm Thanh Hòa nói vậy, Chương Mi tuy trong lòng vẫn ẩn ẩn lo lắng nhưng cũng không nói thêm gì nữa, nhắm mắt lại dỗ giấc ngủ. Bất tri bất giác, cô chìm vào giấc mộng nặng nề.
Sáng sớm hôm sau, Thường bà bà biết Lâm Thanh Hòa muốn đi trấn trên nên dậy từ sớm nướng mấy cái bánh bột ngô, hào phóng bỏ thêm chút mỡ heo hầm một nồi cải trắng khoai tây.
Hoa Nhi ngồi trước bếp lò, một bên thêm củi vào trong, một bên cố chịu đựng mùi thơm bay ra từ trong nồi.
*
Thường bà bà tay chân nhanh nhẹn bắc nồi xuống, múc thức ăn ra chậu, lúc này mới bảo Hoa Nhi tắt lửa.
Lâm Thanh Hòa thu dọn xong xuôi đi vào bếp, nhìn thấy đồ ăn trong chậu, không khỏi có chút kinh ngạc.
“Bà bà, sáng sớm đã ăn ngon thế này sao?”
“Cháu chẳng phải muốn đi trấn trên à? Bà nghĩ cháu đi cũng phải mất cả buổi sáng, chỉ ăn cháo thì chắc chắn không đủ no. Ở bên ngoài mua đồ ăn thì không có lời, bà nướng ít bánh bột ngô, tiện thể hầm nồi thức ăn, sáng nay bà cháu mình ăn cái này.”
Vừa nói, bà vừa lấy ra một cái bát lớn, múc đầy ắp, giao cho Hoa Nhi.
“Đi, cầm mấy cái bánh bột ngô mang sang cho chú Thẩm của cháu đi.”
Hoa Nhi nhìn thoáng qua Lâm Thanh Hòa, thấy cô không có phản ứng gì, trong lòng mang theo nghi hoặc, nhận lấy cái bát từ tay bà nội, cầm thêm mấy cái bánh bột ngô rồi đi ra khỏi sân.
