Thập Niên 70: Không Gian Kiều Trí Thức Gả Nhầm Tháo Hán, Ai Ngờ Gả Đúng Đại Lão - Chương 397: Biện Pháp Chống Trộm

Cập nhật lúc: 16/01/2026 16:31

"Một người được thưởng mười công điểm sao Đại đội trưởng?"

"Đúng vậy, nhà các vị bắt được mấy người, tôi sẽ thưởng bấy nhiêu người."

Đại đội trưởng lần này cũng là chịu chơi lớn. Phải biết có nhà có đến mười mấy khẩu, mười người đó chính là cả trăm công điểm. Hiện tại chế độ chia lương thực của Đại đội Tiền Tiến là "người bảy lao ba", nghĩa là tỷ lệ phân phối theo nhân khẩu chiếm 70%, còn 30% lương thực còn lại có thể dùng công điểm để đổi. Đương nhiên, số công điểm này cũng có thể không đổi lương thực mà đổi thành tiền hoặc các vật dụng sinh hoạt khác...

Cả nhà mà được cả trăm công điểm thì có thể đổi được không ít lương thực phụ và đồ dùng hàng ngày, ngay cả dầu ăn cũng có thể đổi được mấy lạng.

Mọi người nghe Đại đội trưởng nói vậy, ai nấy đều nóng lòng muốn thử, hận không thể tối nay tên trộm ghé thăm nhà mình để tóm gọn một mẻ. Không cần nhiều, bắt được một tên cũng tốt rồi.

"Mọi người đừng chỉ mải nghĩ đến chuyện bắt trộm, phải đảm bảo an toàn cho bản thân trước. Nếu vì mười cái công điểm mà bị thương, tự mình phải bỏ tiền chữa bệnh không nói, nhỡ đâu còn phải nghỉ ở nhà dưỡng thương, như vậy lại chậm trễ việc kiếm công điểm, tính đi tính lại thì các vị lỗ to đấy."

Những người vừa rồi còn nhiệt huyết sôi trào, nghe Đại đội trưởng nói xong, nhiệt huyết trong lòng nháy mắt nguội lạnh...

"Được rồi, được rồi, mọi người về cả đi, đừng lảng vảng ở đây nữa."

Đại đội trưởng vừa dứt lời, mọi người liền rời khỏi sân phơi lúa. Vừa đúng lúc tan làm, ai về nhà nấy chuẩn bị cơm tối.

Lâm Thanh Hòa cũng đi theo Thường bà bà về nhà. Nghĩ đến hiện tại bọn trộm cắp lộng hành trắng trợn, lại nghĩ đến trong viện chỉ có hai bà cháu, Lâm Thanh Hòa thật sự có chút không yên tâm, liền đề nghị bà dọn qua ở cùng cô.

"Được thì được, nhưng đừng dọn đến nhà bà, cứ đến khu thanh niên trí thức đi. Chúng ta sang phòng Chương Mi chen chúc một chút. Dù sao trong viện đó cũng có nam thanh niên trí thức ở, bọn trộm cắp chắc sẽ không dám bén mảng đến khu thanh niên trí thức đâu."

*

"Cũng được ạ. Thường bà bà, vậy bà cùng Hoa Nhi về thu dọn đồ đạc cần dùng, tiện thể cất kỹ lương thực đi nhé. Cháu về nói với Chương Mi một tiếng."

"Ừ, ừ, được, được."

Sở dĩ Thường bà bà đồng ý là vì lo cho Hoa Nhi. Nếu chỉ có một mình, bà thật sự chẳng sợ tên trộm nào, nhưng bà còn có cháu gái bên cạnh. Đến lúc đó lỡ có kẻ đột nhập, nguy hiểm hay không chưa nói, nhưng thanh danh của cháu gái bà sẽ bị hủy hoại mất.

Nhưng bà lại không thể vì tư tâm của mình mà liên lụy đến Lâm Thanh Hòa, cho nên mới nghĩ đến chuyện dọn sang khu thanh niên trí thức. Ở đó đông người, mọi người có thể chiếu ứng lẫn nhau, dù sao cũng tốt hơn nhiều so với việc đơn thương độc mã.

Hai người về thu dọn đồ đạc, còn Lâm Thanh Hòa thì về khu thanh niên trí thức chuẩn bị nói với Chương Mi một tiếng. Nếu Chương Mi cảm thấy bất tiện, cô có thể để Thường bà bà và Hoa Nhi ở phòng của mình. Phòng cô có giường lò, tuy không lớn nhưng ba người nằm vẫn đủ.

Kết quả chờ cô về đến khu thanh niên trí thức, liền thấy Vương Hiểu Chi đang chỉ huy Vương Quý Cường chuyển đồ đạc vào phòng của Chương Mi...

Còn Chương Mi thì mặt đen sì, nhìn Vương Hiểu Chi chuyển đồ vào mà không nói gì.

"Mi Mi, sao thế?"

"Thanh Hòa, cậu về rồi à."

"Sao cô ta lại ở đây?"

"Cô ta nói với Đại đội trưởng là ở một mình trong cái sân rộng như thế không an toàn, nên đòi dọn về khu thanh niên trí thức. Ban đầu Đại đội trưởng không đồng ý, nhưng cô ta cứ làm mình làm mẩy không chịu buông tha. Sau đó Đại đội trưởng hết cách, chỉ có thể đến hỏi ý kiến tớ. Nhưng tớ muốn từ chối cũng chẳng có lý do gì, Vương Hiểu Chi là thanh niên trí thức, căn phòng này vốn dĩ xây cho nữ thanh niên trí thức ở, cô ta không có tư cách ở thì ai có?"

Nói xong, cô ấy còn cười mỉa mai.

"Thôi được rồi, nếu cậu không muốn ở cùng cô ta thì sang chen chúc với tớ. Nhưng cậu phải chuẩn bị tâm lý đấy, Thường bà bà và Hoa Nhi cũng tới, đến lúc đó bốn người chúng ta... có lẽ thực sự phải chen chúc đấy."

"Không sao, tớ việc gì phải nhường phòng cho cô ta. Dù sao cái giường lò kia cũng rộng, hai đứa mình mỗi người một đầu, tối ngủ ai cũng không ảnh hưởng đến ai."

"Được, nếu cậu thực sự thấy không thoải mái thì cứ sang tìm tớ."

"Yên tâm đi, tớ cũng sẽ không để bản thân chịu thiệt thòi đâu, hơn nữa tớ cũng sẽ không chiều theo thói hư tật xấu của cô ta."

"Được, cậu biết thế là tốt rồi."

Lâm Thanh Hòa cũng không nói gì thêm, xoay người về phòng mình dọn bớt đồ đạc trên giường lò xuống. Thường bà bà chắc chắn sẽ không ngủ cùng Vương Hiểu Chi, cho nên chỉ có thể ở phòng cô.

Không lâu sau, Thường bà bà cõng chăn, ôm vài bộ quần áo, Hoa Nhi ôm trứng gà và lương thực đi đến khu thanh niên trí thức...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.