Thập Niên 70: Không Gian Kiều Trí Thức Gả Nhầm Tháo Hán, Ai Ngờ Gả Đúng Đại Lão - Chương 448: Sự Quan Tâm Ấm Áp
Cập nhật lúc: 16/01/2026 16:41
“Các hương thân vất vả rồi, chúng cháu mang tới không ít củi lửa cùng bốn cái lò đất, mọi người mau nhóm lên, vây quanh một chỗ để sưởi ấm.”
“Lâm thanh niên trí thức, sinh viên Chương, các cô sao lại tới đây?”
“Đúng đấy, sáng sớm tinh mơ, trời còn chưa sáng, sao các cô đều tới đây?”
“Các hương thân, chúng cháu biết mọi người sáng sớm phải tới trạm lương thực xếp hàng, cho nên đi theo phía sau cùng nhau tới đây. Bất quá chúng cháu ghé qua tiệm t.h.u.ố.c trên trấn mượn mấy cái bếp lò họ dùng để sắc t.h.u.ố.c, chuẩn bị chút than củi, chậm trễ chút thời gian, cho nên hiện tại mới tới nơi. Mọi người mau lại đây sưởi ấm đi ạ.”
“Vẫn là thanh niên trí thức các cô chu đáo.”
“Cũng không phải sao, chúng tôi cũng chưa nghĩ đến còn có thể làm như vậy.”
“Ông thì thôi đi, ông cho dù có nghĩ đến thì có ích gì? Ông quen biết người trên trấn à? Còn có thể mượn được bếp lò sao?”
“Ông nói đúng, vẫn là Lâm thanh niên trí thức có bản lĩnh.”
Phía sau Lâm Thanh Hòa là năm nam thanh niên trí thức đi theo, mọi người hỗ trợ nhóm bếp lò lên, sau đó liền ngồi vây quanh cùng nhau trò chuyện.
Người của mấy đại đội khác thấy cảnh này đều hai mặt nhìn nhau, tuy rằng trong lòng hâm mộ nhưng lại ngại ngùng không dám tiến lên.
“Thanh Hòa à, cảm ơn cháu nhé.”
“Khách khí gì chứ Đại đội trưởng, chúng ta đều là người một đại đội. Đại đội tốt thì chúng cháu mới tốt được, vì đại đội trả giá là việc chúng cháu nên làm.”
“Mọi người nghe một chút, nghe một chút đi, vẫn là thanh niên trí thức có tư tưởng giác ngộ cao, trở về đều phải học tập cho tốt đấy.”
“Khẳng định học, Đại đội trưởng yên tâm đi.”
“Đúng vậy, ha ha ha, khẳng định học.”
Vài người ở đó vừa sưởi lửa vừa nói cười, dần dần thời gian trôi đến 5 giờ sáng.
Lâm Thanh Hòa ngước mắt nhìn thời gian, sau đó nói với Đại đội trưởng một tiếng, liền dẫn mấy thanh niên trí thức rời đi...
Mọi người chỉ tưởng vài người trở về nghỉ ngơi, cũng đều không để ý, tiếp tục vây quanh bếp lò nói chuyện phiếm.
Nửa giờ sau, nhóm người lại quay trở lại, chẳng qua mỗi người trong tay đều bưng hai cái bát, trên cổ tay còn treo một cái túi, vừa nói vừa cười đi tới...
“Tới tới tới, đây là sữa đậu nành, mỗi người một bát nhé, cứ cầm uống trước, chúng cháu trở về lấy thêm.”
“Thanh Hòa, chú bảo vài người qua giúp các cháu lấy nhé.”
“Cũng được ạ. Mọi người đều có phần nhé, mỗi người hai cái bánh bao thịt, một cái bánh bao chay, cộng thêm một quả trứng luộc nước trà và một bát sữa đậu nành. Tiền này đều là do đại đội chi trả, mọi người đừng ngại, mau ăn đi, lát nữa nguội lạnh thì mất ngon.”
“Cảm... cảm ơn, cảm ơn Đại đội trưởng, cảm ơn các vị thanh niên trí thức.”
Mấy người nhận được bát trước vội vàng nói lời cảm tạ.
Người chưa nhận được bát cũng đi theo cùng nhau nói lời cảm tạ, còn xung phong nhận việc nói chính mình đi lấy.
“Được rồi, các cậu đi theo qua đó cùng nhau lấy, mấy người chúng tôi ở lại đây trông chừng.”
“Được rồi, Đại đội trưởng.”
Mấy người gánh đòn gánh đi theo nhóm Lâm Thanh Hòa tới tiệm cơm quốc doanh, đem phần sữa đậu nành còn lại chưa bưng đi giao cho mấy người này.
“Các anh cầm bát chú ý chút nhé, mấy thứ này đều là giao tiền thế chấp rồi, nếu làm vỡ là phải đền đấy.”
Nhân viên phục vụ tiệm cơm quốc doanh nhìn mấy người đàn ông thô kệch này, có chút kinh hồn táng đảm nói.
“Yên tâm đi đồng chí, vỡ chúng tôi đền, cứ trừ vào tiền thế chấp của chúng tôi.”
“Vậy được, dùng xong mau đưa về đây cho tôi. Các anh một lần lấy đi gần hai mươi cái bát, chỗ tôi bát cũng không có nhiều như vậy đâu.”
“Được, vậy chúng tôi đi trước. Chờ bọn họ uống xong, tôi sẽ bảo người đem bát đưa lại đây, sau đó tôi tới lấy lại tiền thế chấp.”
“Được.”
Một phen thao tác này của Lâm Thanh Hòa làm cho sự đoàn kết của người dân đại đội Tiền Tiến càng thêm c.h.ặ.t chẽ..
Mọi người hòa thuận vui vẻ, vừa ăn bánh bao thịt trong tay, vừa cảm thán cuộc sống này quá tuyệt vời. Trời lạnh còn có thể vươn tay ra sưởi ấm, không nghĩ tới hôm nay dậy thật sớm còn có thể được ăn thịt, từng người đều vui sướng đến mức muốn bay lên...
Ngồi ở một bên, Đại đội trưởng nhìn một màn này, không khỏi cười cười, gật gật đầu.
Ừm, xem ra số tiền này tiêu không uổng phí...
Đại đội bọn họ bởi vì trồng d.ư.ợ.c liệu, hơn nữa ngày thường bán d.ư.ợ.c liệu, tiền trong quỹ so với trước kia nhiều hơn rất nhiều. Ông cũng đau lòng khi thấy đội viên nhà mình sáng sớm tinh mơ phải gánh đồ nặng tới cửa trạm lương thực chờ đợi, vừa lạnh vừa nóng, còn may Lâm Thanh Hòa đề xuất hỗ trợ xử lý chuyện này.
Có Lâm Thanh Hòa hỗ trợ, Đại đội trưởng cũng yên tâm buông xuống gánh nặng trong lòng. Người khác không biết, ông chính là biết rõ, Lâm thanh niên trí thức này làm việc... rất đáng tin cậy.
Chờ mọi người uống xong sữa đậu nành trong bát, Lâm Thanh Hòa mới cùng mấy thanh niên trí thức đem bát trả về, lấy lại tiền thế chấp.
