Thập Niên 70: Không Gian Kiều Trí Thức Gả Nhầm Tháo Hán, Ai Ngờ Gả Đúng Đại Lão - Chương 82
Cập nhật lúc: 16/01/2026 06:54
Đi đến trước mặt Lâm Thanh Hòa, Lý Mai Hương cười tươi rạng rỡ, giọng điệu thân thiết nói: “Ôi chao, Thanh Hòa à, cháu đến rồi.”
Lâm Thanh Hòa khẽ nhướng mày, giọng điệu vững vàng, thanh âm trong trẻo đáp lại: “Vị thím này, tôi và bà thân quen lắm sao? Gọi thân thiết như vậy, vẫn nên gọi tôi là thanh niên trí thức Lâm thì hơn.”
Nụ cười trên mặt Lý Mai Hương cứng đờ, trong lòng đã quyết định sau này chờ Lâm Thanh Hòa gả vào nhà bà ta, nhất định phải dạy dỗ lại quy củ.
“Thanh niên trí thức Lâm, cháu xem cháu nói gì kìa, chúng ta sắp thành người một nhà rồi, sao lại khách sáo như vậy.”
“Tôi lại thấy lạ, vị thím này, rốt cuộc là ai nói với bà, chúng ta là người một nhà vậy?”
“Không phải cháu nói sao? Bên ngoài đều đồn ầm lên rồi. Thím biết cháu nóng lòng muốn gả cho Cường Sinh nhà chúng ta, cháu yên tâm, có yêu cầu gì cứ việc nói, thím có thể đáp ứng được, tuyệt đối sẽ không nói một chữ ‘không’.”
“Thím à, những lời thế này vẫn là không nên nói bừa thì hơn. Tôi và đồng chí Thẩm tổng cộng cũng chỉ mới gặp một lần, nói được hai câu, mà còn là chiều nay. Tôi rất tò mò, rốt cuộc là ai đã nghe tôi xác nhận chuyện tôi muốn kết hôn? Vừa hay, bây giờ bà con lối xóm đều ở đây, tôi sẽ làm rõ chuyện này, cũng tránh những phiền phức không cần thiết, bà nói có đúng không? Thím?”
“Cái gì? Không phải cháu nói à? Vậy là ai nói?” Lý Mai Hương lúc này mới cảm thấy có gì đó không ổn...
Người ta đã tìm đến tận cửa, trong lòng chắc chắn không phải nói đùa, lại còn dẫn theo nhiều người như vậy, rõ ràng là muốn làm cho ra lẽ. Nếu như... nếu như là nhà bọn họ hiểu lầm... vậy chẳng phải là mất mặt sao?
Mất mặt còn là chuyện nhỏ, lỡ như... lỡ như ảnh hưởng đến công việc của ba bọn trẻ... Lý Mai Hương không dám nghĩ tiếp đến hậu quả...
“Cái đó... thanh niên trí thức Lâm, có phải có hiểu lầm gì không, hay là cháu vào nhà nói chuyện đi, đứng bên ngoài mệt lắm.”
“Thím à, cứ nói ở bên ngoài đi. Chuyện này liên quan đến thanh danh của tôi, nếu không làm rõ được, hôm nay tôi sẽ đứng đây mãi, cho đến khi trả lại sự trong sạch cho tôi mới thôi.”
“Thanh niên trí thức Lâm... lời này...” Lý Mai Hương còn muốn khuyên tiếp, nhưng Lâm Thanh Hòa đã không muốn nghe nữa. Nhìn thấy mấy kẻ trông lấm la lấm lét ở phía sau đám đông bị đội trưởng dân binh dẫn đến, Lâm Thanh Hòa quay đầu gật với đại đội trưởng. Đại đội trưởng hiểu ý, vẫy tay về phía sau đám đông.
Đội trưởng dân binh rẽ đám đông ra, dẫn mấy người kia đến trước mặt Lâm Thanh Hòa. Anh ta liếc nhìn cánh cửa gỗ bay văng ra, rồi quay lại nhìn Lâm Thanh Hòa với ánh mắt đầy kỳ quái...
Lâm Thanh Hòa giả vờ không thấy ánh mắt của đội trưởng dân binh, sau đó nhìn về phía Lý Mai Hương, trầm giọng nói: “Thím, mấy vị này là ai, chắc không cần tôi nói bà cũng biết. Đội trưởng dân binh đã điều tra tin đồn, kết quả là những người đầu tiên tung tin đồn chính là mấy người này, mà họ khai rằng, người nói với họ chính là đồng chí Thẩm Cường Sinh... Tôi không hiểu, đồng chí Thẩm Cường Sinh làm thế nào mà nhận định tôi là đối tượng của anh ta? Chỉ vì đồng chí Thẩm đã gặp tôi một lần? Vậy sau này nếu ai đó để ý một cô gái, cũng không cần được người ta đồng ý, cứ đi rêu rao khắp nơi, thì cuối cùng có phải đều sẽ được như ý nguyện, cưới được cô gái đó không?”
Lời này, nói ra không có chút sai sót nào, thậm chí còn nhận được sự đồng tình của mọi người.
Thời đại này vẫn rất coi trọng trong sạch của phụ nữ, lỡ làm không tốt là hủy hoại cả đời người ta. Nếu như có đồng chí nam nào đó để ý một cô gái, không cần đến nhà cầu hôn, không cần chuẩn bị sính lễ, cũng mặc kệ người ta có đồng ý hay không, cứ đi rêu rao khắp nơi cho mọi người đều biết, có những cô gái không đủ quyết đoán, cuối cùng vì ngại dư luận, bị ép đến đường cùng, chỉ có thể đồng ý, đến lúc đó lại thành một đôi oan gia...
Đó không phải là điều mà bà con lối xóm họ muốn thấy.
Trốn trong phòng, Thẩm Đông Hà và Thẩm Cường Sinh nghe Lâm Thanh Hòa nói vậy, lập tức hiểu ra là bọn họ đã hiểu lầm...
Thẩm Đông Hà quay đầu trừng mắt nhìn con trai mình, hỏi: “Chuyện còn chưa chắc chắn, mày đi ra ngoài nói bậy cái gì?”
“Ba, con tưởng mẹ nói đúng đối tượng cho con, chỉ cần con đồng ý là có thể tìm hiểu nhau. Con... con ra ngoài nhìn thanh niên trí thức Lâm một cái, đúng là đẹp thật, con cũng ưng, nên về nói với mẹ là con đồng ý... Ai mà biết mẹ chưa nói gì với người ta!!!”
“Mày... mày cái đồ phá của này! Chuyện này nếu không xử lý tốt, cả nhà chúng ta đừng hòng yên ổn. Đi, ra ngoài với tao nói cho rõ ràng.”
