Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 171
Cập nhật lúc: 03/03/2026 04:12
Lấy nhà Từ Yến và tao ngộ của Trịnh Hồng, là chuyện người chị dâu trầm mặc ít nói, nhát gan yếu đuối trước kia không làm được, chị dâu trước kia ngu hiếu, một người làm sao lại trải qua thời gian nửa năm, triệt để buông xuống thân tình hơn hai mươi năm, chuyển thành lạnh lùng vô tình, lý trí đi Khương gia đòi nợ?
Hai tháng Khương Niệm ở tại tú trang, anh đã bóng gió thử qua Cát Mai, một người dưới tình huống không có sư phụ dạy, không có khả năng có kỹ thuật thêu tốt như vậy, hơn nữa còn biết nhiều loại châm pháp và móc hình.
Người chị dâu trước mắt này ngay từ đầu ngụy trang xác thực rất tốt.
Nhưng bản tính của một người sẽ trong lúc vô hình chậm rãi phóng thích, Lục Duật không biết cô là ai, nhưng cô lại đích đích xác xác là Khương Niệm.
Khương Niệm ngồi ở trong sân một hồi, nghe được tiếng Lục Duật đổ nước mới hồi phục tinh thần lại.
Cô đứng dậy, có chút chột dạ nhìn thoáng qua Lục Duật đi vào phòng bếp, tổng cảm thấy anh hình như đã biết cái gì, đặc biệt là đôi mắt thâm đen sắc bén kia, giống như là có thể nhìn thấu ngụy trang của cô, Khương Niệm mím môi, tranh thủ thời gian chạy vào trong phòng.
"Chị dâu."
Vừa tới cửa phòng, Lục Duật liền gọi cô lại.
Khương Niệm nắm lấy khung cửa, cứng ngắc xoay người lại nhìn về phía Lục Duật: "Sao thế?"
Lục Duật cầm mấy thanh củi đi tới, anh cách Khương Niệm rất gần, cúi đầu nhìn cô, trong mắt mang theo cười: "Ăn no chưa?"
Lúc nói chuyện, hơi thở nóng rực lượn lờ giữa hơi thở hai người.
Tay Khương Niệm nắm lấy khung cửa c.h.ặ.t thêm mấy phần, nhìn đôi mắt đen nhánh của Lục Duật, lắc đầu, lại gật gật đầu: "Ăn no rồi."
Lục Duật vượt qua cô đi vào trong phòng, thêm chút củi khô vào trong chậu than: "Đốt lửa nhiều chút, một lát nữa lúc tắm rửa không lạnh."
"Ồ."
Lục Duật khều khều chậu than, nói: "Chuyện của Từ Yến em không cần quan tâm, chức vị bên phía Lưu Cường có biến động."
Khương Niệm thở phào nhẹ nhõm, xoay người hỏi: "Biến động gì?"
"Phía trên hạ lệnh điều động, Lưu Cường sau này sẽ thường xuyên luyện binh ở bên ngoài, có thể một hai tháng mới trở về một lần, anh ta và Từ Yến tách ra mới là kết quả tốt nhất."
Lục Duật lại nói: "Có phải em từng nghĩ tới tìm chị Cát hỗ trợ, tìm cho Từ Yến một công việc không?"
Khương Niệm có đôi khi thật hoài nghi Lục Duật là giun đũa trong bụng cô.
Lục Duật đứng dậy nhìn về phía Khương Niệm: "Người em quen biết ở bên này, lại có năng lực cũng chỉ có chị Cát, tôi đoán được em có thể sẽ tìm chị Cát giúp Từ Yến, chuyện này không giúp được, mẹ Lưu Cường cách bên này xa, trong nhà còn có mấy đứa cháu trai cháu gái cần chăm sóc, mẹ Từ Yến cũng không đáng tin cậy, cho dù sắp xếp Từ Yến đến thành phố tìm một công việc, hai đứa bé làm sao bây giờ? Em cảm thấy Từ Yến có thể bỏ xuống được hai đứa bé sao?"
Khương Niệm mím môi không nói lời nào nữa.
Cô không nghĩ tới những thứ này, chỉ muốn làm sao có thể giúp được Từ Yến.
Trước mắt rủ xuống một mảng bóng tối, Khương Niệm chớp chớp mắt, nhìn hai chân bên chân sát cạnh Lục Duật, hai chân người đàn ông thon dài thẳng tắp, cách cô rất gần, Khương Niệm nghi hoặc ngẩng đầu lên mới phát hiện Lục Duật gần như muốn dán vào cô rồi.
Khương Niệm theo bản năng lui về sau hai bước, Lục Duật nắm lấy cổ tay cô kéo đến trước người, ngón tay cái vuốt ve mấy cái trên làn da trơn mềm của Khương Niệm, khàn giọng nói: "Phía sau có ghế dài, đừng đụng phải."
"Ồ."
Khương Niệm cuộn ngón tay, cố gắng xem nhẹ tê ngứa và dị dạng trên cổ tay, muốn tránh thoát tay Lục Duật, liền nghe đối phương hỏi: "Em từng yêu Hứa Thành không?"
Khương Niệm cọ một cái ngẩng đầu lên, lập tức trả lời: "Từng yêu!"
Cảm giác được mình trả lời quá nhanh, có chút giấu đầu lòi đuôi, lại làm dịu giọng nói: "Đương nhiên từng yêu, anh ấy là chồng tôi, là người đàn ông của tôi, tôi không yêu anh ấy thì yêu ai? Lục Duật, anh yên tâm, cho dù anh vừa rồi nói đồng ý tôi tái giá, tôi cũng sẽ không tái giá, nhất định sẽ thủ tiết vì anh cả anh, anh không cần lo lắng tôi sẽ có tâm tư gả cho người khác."
Đầu Lục Duật lại thấp xuống một chút, hơi thở phun ra trên mặt Khương Niệm: "Nếu như tôi muốn em có tâm tư gả chồng thì sao?"
Khương Niệm lập tức ngẩn người, nhìn Lục Duật gần trong gang tấc, đối phương nếu như thấp xuống chút nữa, bọn họ liền có thể hôn lên, trái tim Khương Niệm bỗng nhiên giống như là mất khống chế một chút, gần như từ cổ họng nhảy ra ngoài, một ý niệm đáng sợ, hoang đường từ đáy lòng toát ra.
Lục Duật đối với cô hình như, hình như có chút không thích hợp.
Ý niệm này vừa xuất hiện liền giống như cỏ dại điên cuồng sinh sôi, cô chớp chớp mắt, cảm thấy hết thảy trước mắt có chút hoang đường, còn có chút không quá chân thực.
Lục Duật buông lỏng tay đang nắm Khương Niệm ra, sợ nói tiếp sẽ dọa người chạy mất, thế là nói: "Bên ngoài lạnh, em về phòng trước đi, tôi đi bưng nước tắm cho em."
Khương Niệm ngơ ngác thu tay về, xoay người về phòng ngồi ở bên giường, cúi đầu nhìn chỗ vừa rồi bị Lục Duật nắm qua.
Mảng da thịt kia giống như bị bàn ủi nóng qua vậy, nóng rực tê ngứa.
Cô mím môi, nâng mắt nhìn về phía trong phòng, Lục Duật xách nước đổ vào trong bồn tắm, người đàn ông khom lưng cong lưng, áo sơ mi trắng căng c.h.ặ.t trên lưng eo, hiện ra đường nét cơ bắp cân đối, cô nghĩ đến lần đầu tiên gặp Lục Duật, người đàn ông rất có chừng mực đối với cô, nói chuyện làm việc đều giữ vững chừng mực em chồng nên có, vĩnh viễn sẽ không vượt qua một bước.
Nhưng bây giờ hình như không quá giống nhau.
Giờ khắc này đầu óc cô là sự thanh minh chưa từng có, Lục Duật là từ lúc nào bắt đầu đối với cô không quá giống nhau?
Là bắt đầu từ lúc cô chuyển đến tú trang quốc doanh sao?
Nếu như không phải Lục Duật vừa rồi chính miệng nói, muốn để cô có tâm tư gả chồng, cô còn sẽ không nghĩ về hướng này.
Tiếng nước ào ào biến mất, Khương Niệm chớp chớp mắt, thừa dịp lúc Lục Duật đứng dậy, nhanh ch.óng quay đầu nhìn về phía cửa sổ.
Giờ khắc này cô trở nên nhạy cảm hơn bất cứ lúc nào, cho dù nhìn ngoài cửa sổ, cô vẫn có thể cảm giác được Lục Duật lúc gần đi nhìn cô một cái.
