Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 175
Cập nhật lúc: 03/03/2026 04:12
Mười ngày sau lệnh điều động của Lưu Cường xuống.
Khương Niệm vừa trồng xong cây giống trong sân, lúc ngồi xổm ở bên giếng rửa tay, nhìn thấy Lưu Cường đeo ba lô đi ngang qua cửa sân, công phu cô cúi đầu lại nghe thấy tiếng bước chân, thế là quay đầu nhìn lại, liền thấy Lưu Cường đeo ba lô đi tới.
Khương Niệm đứng dậy, lạnh lùng nhìn Lưu Cường.
Cô chán ghét con người Lưu Cường này, đối với Từ Yến anh ta không làm được trách nhiệm người chồng tốt, làm cha, lại làm cho Lưu Kiến Nghiệp biến thành cậu bé tự ti mẫn cảm, âm u.
Lưu Cường rủ mắt xuống, nói ra: "Sau khi tôi đi rồi, còn làm phiền cô giúp tôi chiếu cố Từ Yến và bọn nhỏ nhiều hơn."
Khương Niệm nói: "Không cần anh nói tôi cũng sẽ làm."
Lưu Cường có chút ngoài ý muốn nhìn thoáng qua Khương Niệm, bọn họ làm hàng xóm ở hơn nửa năm, đây là lần thứ hai nói chuyện riêng với Khương Niệm, nhưng anh ta có thể nhìn thấy Khương Niệm không thích anh ta, Lưu Cường cũng lười đi nghĩ Khương Niệm có ý kiến gì với anh ta, nói một tiếng cảm ơn xong, xoay người rời đi.
Khương Niệm rửa sạch tay đi phòng bếp nấu cơm, vừa thái rau xong sau lưng liền truyền đến tiếng bước chân.
Cô biết là Lục Duật trở về, không có quay đầu, mà là bỏ rau vào trong chậu tráng men: "Cơm một lát nữa là ——"
"Chị dâu làm cơm gì thế?"
Giọng nói của Lục Duật đột nhiên vang lên bên tai, Khương Niệm theo bản năng quay đầu, bờ môi sát qua sườn mặt Lục Duật, cô không nghĩ tới Lục Duật sẽ bỗng nhiên dán tới cúi đầu nói chuyện với cô, trên môi truyền đến hơi nóng trên da thịt đối phương, Khương Niệm lập tức luống cuống.
Cô vội vàng dịch sang bên cạnh hai bước, không dám nhìn vào mắt Lục Duật, sợ đối phương cảm thấy cô là cố ý: "Tôi về trong phòng uống chút nước."
Nói xong xoay người chạy mất.
Lục Duật nhìn bóng lưng chạy trối c.h.ế.t của Khương Niệm, đưa tay vuốt ve chỗ vừa rồi Khương Niệm hôn qua, dần dần, đáy mắt tràn ra ý cười.
Anh nhìn thấy rau trên thớt, chủ động làm xong cơm trưa, sau đó bưng đồ ăn lên bàn, đi đến bên ngoài phòng Khương Niệm: "Chị dâu, ăn cơm thôi."
Bên trong hồi lâu không có tiếng trả lời, qua một hồi mới nói: "Anh ăn trước đi, tôi ngủ thêm lát nữa."
Lục Duật biết da mặt cô mỏng, không ép cô đi ra nữa: "Được."
Khương Niệm trốn ở trong phòng, cảm giác gò má vẫn nóng hầm hập, cô vỗ vỗ khuôn mặt, cẩn thận nghe động tĩnh bên ngoài, chờ Lục Duật ăn cơm xong đi trong đội, Khương Niệm mới dám từ trong phòng đi ra, cô cảm thấy mình giống như một tên trộm, cứ lén lén lút lút.
Khương Niệm nhanh ch.óng ăn cơm xong, rửa sạch nồi bát, trở lại trong phòng tiếp tục thêu tranh, bức tranh thêu nhỏ thêu nhanh, không sai biệt lắm nửa tháng là có thể thêu xong, buổi chiều Phùng Mai tới một chuyến, cùng Khương Niệm ngồi trong sân khâu đế giày, Phùng Mai nói: "Lưu doanh trưởng hôm nay đi rồi, cô biết không?"
Khương Niệm gật đầu: "Biết."
Trước khi đi tới tìm cô, cô đều lười để ý đến anh ta.
Cái m.ô.n.g Phùng Mai dán vào ghế dài dịch về phía trước mấy lần, nhỏ giọng nói với Khương Niệm: "Tôi nói cho cô một chuyện, cô cũng ngàn vạn lần đừng nói cho người khác biết, lời này phải thối nát ở trong bụng."
Lần đầu tiên thấy Phùng Mai nói nghiêm trọng như vậy, Khương Niệm nổi lên lòng hiếu kỳ: "Chuyện gì?"
Phùng Mai nhỏ giọng nói: "Tôi nghe lão Tống nói, Lưu doanh trưởng bị điều đến bên ngoài luyện binh là có người nặc danh nộp đơn xin lệnh điều động lên phía trên, vốn dĩ lệnh điều động này là không được thụ lý, nhưng trong nhà Lưu doanh trưởng dạo trước năm huyên náo ảnh hưởng quá lớn, đơn xin vừa đ.á.n.h lên liền lập tức thụ lý, lão Tống nói là người trong đoàn chúng ta làm, nhưng không biết là ai, mọi người đều đang đoán có phải Lữ doanh trưởng ghi hận Lưu doanh trưởng, cố ý chỉnh Lưu doanh trưởng ở sau lưng hay không? Dù sao Lữ doanh trưởng trước đó liền quanh năm luyện binh ở bên ngoài, anh ấy những năm này biểu hiện tốt, năm ngoái nộp báo cáo xin lên phía trên mới được điều trở về."
Thấy Khương Niệm ngây người không nói lời nào, Phùng Mai nhắc nhở cô: "Việc này cô cũng không thể nói ra bên ngoài, làm không tốt sẽ đẩy Lữ doanh trưởng vào trong hố lửa."
Khương Niệm:...
Cô khẳng định không nói, chỉ sợ Phùng Mai ngày nào đó nói lỡ miệng.
Phùng Mai ngồi đến hoàng hôn thì đi, Khương Niệm buông vải thêu xuống, đi phòng bếp chuẩn bị cơm tối.
Lúc Lục Duật buổi tối trở về, nhìn thoáng qua Khương Niệm đang ngồi trước cửa bếp cúi đầu nhóm lửa, xách nước tưới nước cho vườn rau ở góc tường phía tây trước, sau khi tưới nước xong mới đi vào phòng bếp, Khương Niệm vẫn luôn cúi đầu, nhét hai thanh củi lửa vào trong bếp lò, ngọn lửa màu cam chiếu lên mặt Khương Niệm, cũng không biết ửng hồng trên mặt cô là bị lửa nướng, hay là bởi vì chuyện giữa trưa, đến bây giờ còn chưa khôi phục lại.
Lục Duật dẫn đầu đ.á.n.h vỡ trầm mặc: "Mấy đoàn chúng tôi tháng sau muốn đi ra ngoài dã ngoại luyện tập một tuần, một tuần này không trở lại, thừa dịp trước khi đi tôi xới lại đất trong đất phần trăm một lần nữa, chờ tôi trở lại em hãy trồng rau."
Khương Niệm gật đầu: "Ừm."
Cô đứng dậy đi đến bên cửa sổ rửa tay, không dám nhìn Lục Duật: "Anh đi ra ngoài chờ trước đi, cơm sắp làm xong rồi."
Lục Duật thấy đầu Khương Niệm đều sắp chôn đến tận cổ, im lặng cười một cái: "Được."
Chờ sau khi Lục Duật đi ra ngoài, Khương Niệm mới cảm thấy tự tại hơn một chút, buổi tối cô làm mì thắt lưng, hai tay nắm hai đầu mì quăng lên trên thớt kéo một cái, sau đó bỏ vào trong nồi, chờ cơm làm xong bưng đến trong sân, Tống Bạch giống như ngửi thấy mùi mà đến, nhìn thoáng qua mì sợi và rau trong bát Lục Duật, "hít" một tiếng: "Chị dâu, tôi lại tới ăn chực đây."
Lục Duật:...
Mi phong người đàn ông hơi nhíu: "Nhà chị dâu cậu không có cơm?"
Tống Bạch trong tay xách theo hai cân thịt, liếc mắt nhìn Lục Duật: "Có thì có, nhưng không ngon bằng chị dâu Khương làm."
Anh ta nói chuyện cố ý hạ thấp giọng, sợ bị Phùng Mai nghe thấy được, lấy tính tình Phùng Mai khẳng định phải ghé vào đầu tường nói anh ta vài câu.
Tống Bạch đặt thịt lên trên thớt, nhìn thoáng qua trong chậu còn non nửa chậu mì, nói không hai lời liền bắt đầu vớt mì, Lục Duật từ bên ngoài đi vào, dùng đầu kia của đũa gõ đũa Tống Bạch một cái: "Không sai biệt lắm là được rồi, đừng để chị dâu tôi đói bụng."
