Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 178
Cập nhật lúc: 03/03/2026 04:13
Nói đến mức Trần Phương và Hầu Liên khoát tay áo: "Được được được, mồm mép cô lợi hại, chúng tôi nói không lại cô."
Phùng Mai cười nói: "Biết là được."
Kỳ thật cô ấy nói như vậy vẫn là giấu chút tư tâm.
Bộ đội đàn ông có nhiều hơn nữa, vậy còn trẻ tuổi làm đến phó đoàn trưởng có mấy người? Mấy đầu ngón tay đếm xem, trẻ tuổi nhất còn phải là Lục phó đoàn và em chồng Tống Bạch của cô ấy, cô ấy trong lòng vẫn là nghĩ Khương Niệm và Tống Bạch có thể đi cùng một chỗ.
Lúc tách ra, Trần Phương nói với Khương Niệm: "Cô nếu như có tâm tư gả chồng, thì cân nhắc Đường Trạch nhà chúng tôi trước."
Trần Phương trong lòng có tính toán, tiền đồ Lục phó đoàn còn rất dài, sau này không chừng thăng đến địa vị cao gì đâu, Khương Niệm lại là chị dâu anh ấy, nếu như Đường Trạch cưới Khương Niệm, tương lai một đầu có Lục phó đoàn chiếu ứng, đầu kia còn có công phu thêu của Khương Niệm, có thể kiếm không ít tiền đâu, đến lúc đó Đường gia bọn họ đều đi theo thơm lây.
"Đi đi đi, đi chợ của các người đi."
Phùng Mai lôi kéo Khương Niệm liền đi, nói: "Đừng nghe lời Trần Phương, cô ta chính là nghĩ để cô và Đường Trạch xem mắt."
Khương Niệm nói với Phùng Mai: "Chị Phùng, vừa rồi cảm ơn chị."
Phùng Mai cười nói: "Cái đó có gì, tôi nói là sự thật."
Khương Niệm đi tới nơi này gặp được hai người phụ nữ giúp cô rất nhiều, trong tên đều mang theo chữ 'Mai', nhưng tính cách và thân phận hai người lại hoàn toàn khác biệt, cô biết dáng vẻ tương lai của Phùng Mai, cho nên muốn sau này giúp một nhà Phùng Mai tránh đi kiếp nạn kia.
Nhưng cô không biết Cát Mai, nữ chính trong sách Tôn Oánh là y tá, cũng không dính dáng đến thêu thùy, cho nên chưa bao giờ xuất hiện phần diễn của tú trang quốc doanh.
Trở lại khu người nhà vừa vặn là giữa trưa, không nghĩ tới vừa vặn đuổi kịp cơm trưa.
Lúc Khương Niệm đi nói cho Lục Duật, để anh giữa trưa ăn ở nhà ăn, anh giữa trưa hẳn là không trở lại, Khương Niệm dự định giữa trưa tùy tiện ăn chút đối phó mấy miếng, sau đó đi đất phần trăm trồng rau, chờ trời muộn chút để Lục Duật lại đi tưới nước.
Mặt trời giữa trưa có chút nóng, Khương Niệm cõng cái gùi nặng nề, trên đầu đều có chút mồ hôi.
Cô vừa đi tới cửa nhà liền thấy cửa viện nửa mở, thế là đẩy ra đi vào, nhìn thấy Lục Duật đưa lưng về phía cửa phòng bếp thái rau.
Sao anh lại trở về rồi?
Khương Niệm để cái gùi xuống đi bên giếng rửa sạch tay, chạy vào phòng bếp nhóm lửa: "Sao anh lại trở về rồi?"
Lục Duật nhìn thoáng qua Khương Niệm, khuôn mặt cô bị phơi có chút đỏ, trên trán có chút mồ hôi mịn: "Từ bộ đội đến chợ công phu đi đi về về có thể đuổi kịp cơm trưa, tôi đoán được em không sai biệt lắm giờ này có thể trở về."
Khương Niệm:...
Cô phát hiện Lục Duật thật sự đoán một cái là chuẩn.
Anh dứt khoát đừng gọi Lục Duật nữa, gọi Thần Toán T.ử đi.
Cơm trưa là Lục Duật làm, Khương Niệm phụ trách nhóm lửa, cô thêm hai thanh củi vào trong bếp lò, nghĩ đến lời Trần Phương nói, thế là ngẩng đầu nhìn thoáng qua Lục Duật đang xào rau, có lòng muốn nói ra miệng, lại không biết mở miệng như thế nào.
Vẻ mặt do dự bất định trên mặt Khương Niệm đều rơi vào trong mắt Lục Duật, người đàn ông đảo rau: "Em có lời muốn nói sao?"
Khương Niệm nhẹ nhàng gật đầu, nắm lấy cái móc lò khều khều củi lửa: "Lục Duật, tôi muốn chuyển đến tú trang quốc doanh ở."
Động tác xào rau của Lục Duật đột nhiên dừng lại, cúi đầu nhìn về phía Khương Niệm đang ngồi trước cửa bếp: "Sao lại muốn chuyển về tú trang rồi?"
"Có phải có người lại nói lời ra tiếng vào trước mặt em không?"
Khương Niệm mím khóe miệng, do dự một chút mới nhẹ nhàng gật đầu: "Ừm."
Cô ngẩng đầu nhìn về phía Lục Duật: "Nhưng tôi cảm thấy cô ấy nói rất đúng, chúng ta cùng ở dưới một mái hiên, thời gian dài khó tránh khỏi có người truyền lời ra tiếng vào, tôi và anh vẫn luôn ở cùng một chỗ cũng sẽ ảnh hưởng đến anh, anh có tiền đồ và tương lai tốt hơn, anh đã làm cho Hứa gia đủ nhiều rồi, cũng chăm sóc tôi rất tốt, tôi hiện tại có năng lực tự lực cánh sinh, anh có thể không cần lo lắng cho tôi."
Kỳ thật, cô cũng nghĩ trở về tú trang bình tĩnh lại tâm của mình.
Cô cảm thấy khoảng thời gian này ở chung với Lục Duật vượt qua giới hạn và chừng mực nên có giữa chị dâu em chồng.
Ánh mắt Lục Duật đen đến không nhìn thấy một tia sáng, nhìn con mắt Khương Niệm: "Chị dâu, em muốn dọn đi sao?"
"Tôi..."
Khương Niệm vốn định nói, cô muốn, thế nhưng nhìn con mắt Lục Duật, câu 'muốn trở về' kia làm sao cũng không nói ra miệng, sự do dự, trù trừ của cô đều rơi vào trong mắt Lục Duật, người đàn ông thu hồi tầm mắt: "Ngoại trừ chị dâu dọn ra ngoài, còn có một cách."
Khương Niệm hỏi: "Cách gì?"
Lục Duật nói: "Tôi buổi tối trở về thu dọn chăn đệm chuyển đến ký túc xá ở, sau này một ngày ba bữa sẽ ăn ở trong nhà, buổi tối sẽ về ký túc xá ở, như vậy liền tránh được những phiền toái này, em cũng có thể an tâm ở tại khu người nhà làm chuyện của em."
Nói xong liền múc rau vào trong đĩa, bưng đồ ăn đi ra ngoài.
Khương Niệm nhìn bóng lưng thon dài cao lớn của Lục Duật, lúc anh nói ra chuyển đến ký túc xá ở, cô không biết là mình tiếp tục lưu tại khu người nhà vui vẻ nhiều hơn một chút, hay là áy náy đối với Lục Duật nhiều hơn một chút, cô luôn cảm thấy giờ phút này mình giống như một con chim tu hú chiếm tổ chim khách, đuổi chủ nhân ra ngoài, là một người phụ nữ ác độc.
Lúc ăn cơm, hai người đều không nói chuyện.
Lục Duật ăn cơm xong liền đi trong đội, Khương Niệm trở lại trong phòng tiếp tục thêu tranh, thêu một hồi liền không có tâm tư, cô buông tranh thêu xuống, ngã xuống giường nhìn xà nhà đen kịt, vỗ vỗ mặt, cố gắng không để cho mình đi nghĩ chuyện của Lục Duật.
Khương Niệm mãi cho đến khi trời sắp tối mới buông tranh thêu xuống đi phòng bếp nấu cơm, cô vừa thái rau xong Lục Duật liền trở lại, cùng đi qua còn có Tống Bạch, vừa vào cửa Tống Bạch liền gọi một tiếng: "Chị dâu."
Khương Niệm đi ra khỏi phòng bếp, kéo dây đèn trong sân, cười cười với Tống Bạch, lại nhìn về phía Lục Duật: "Cơm một lát nữa là được."
