Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 188
Cập nhật lúc: 03/03/2026 04:14
Từ tú trang quốc doanh đi ra, trên đường về ký túc xá Khương Niệm vẫn luôn suy nghĩ lời Cát Mai nói.
Cô đi đến bên ngoài ký túc xá, nhìn thoáng qua cây cột cổng lớn, trước đó lúc cô ở tại ký túc xá, Lục Duật liền xách theo bữa sáng đứng ở chỗ này, lời nói của Cát Mai đem chuyện cô giấu ở đáy lòng không muốn đối mặt, không muốn đi nghĩ triệt triệt để để kéo đến trên mặt bàn rồi.
Cho dù cô muốn trốn tránh, muốn coi như không có phát sinh qua cũng không thể nào.
Khương Niệm thở ra một hơi trọc khí, trở lại trong ký túc xá liền ngửi thấy mùi thịt thơm nức mũi, Địch Bội Bội thấy chỉ có một mình cô, nghi hoặc nói: "Cát chủ nhiệm đâu?"
Lư Tiểu Tĩnh nhìn ra ngoài cửa một chút: "A, chị Cát sao không tới?"
Khương Niệm nói: "Trong nhà chị Cát có việc nên về trước rồi, để chúng ta ăn trước."
Trương Tiếu bưng một chậu cá và gà lên bàn, còn có hai đĩa món chay, Lư Tiểu Tĩnh rót đầy nước vào trong ca tráng men của mọi người, giơ cái cốc lên nói: "Nào, chúng ta cạn một ly, chúc mừng tú trang quốc doanh chúng ta rốt cục khôi phục ngày tháng yên tĩnh trước kia."
Mọi người đều đứng dậy giơ cái cốc lên chạm một cái: "Cạn ly."
Cơm nước no nê xong, Khương Niệm và Trương Tiếu thu dọn nồi bát rửa sạch sẽ, buổi tối nằm ở trên giường, Trương Tiếu ôm Khương Niệm làm nũng: "Chị Khương, mấy ngày chị không ở đây, em nhớ chị muốn c.h.ế.t."
Khương Niệm nổi lên tâm tư trêu chọc: "Vậy em có nhớ Chu Tuấn không?"
Mặt Trương Tiếu trong nháy mắt đỏ lên, buông Khương Niệm ra liền chui vào trong chăn: "Em không nói chuyện với chị nữa."
Lư Tiểu Tĩnh 'chậc chậc' nói: "Nha nha nha, còn thẹn thùng rồi a?"
Địch Bội Bội trêu ghẹo nói: "Người ta vẫn là cô bé, khẳng định thẹn thùng."
Lư Tiểu Tĩnh hỏi: "Vậy tôi là cái gì?"
Địch Bội Bội cười nói: "Cô là bà cô già rồi."
Lư Tiểu Tĩnh tức giận hừ một tiếng: "Được được được, tôi là bà cô già."
Mấy người trong tiếng nói cười dần dần ngủ thiếp đi, ngày thứ hai trời vừa sáng Địch Bội Bội dậy hâm nóng cơm thừa tối hôm qua, mấy người ăn xong điểm tâm liền đi tú trang, Khương Niệm tu bổ tranh thêu một chút, chờ sau khi không tì vết chút nào mới giao tranh thêu cho Cát Mai.
Cát Mai cười nói: "Tay nghề này của cô tôi là thật bội phục."
Tranh thêu thêu xong, buổi chiều cũng không có việc gì làm, Khương Niệm dự định đi chuyến cửa hàng bách hóa, mua chút vải vóc và kim chỉ, dự định làm cho Lục Duật và cô hai bộ quần áo mặc mùa hè, Cát Mai nói: "Để Trương Tiếu đi cùng cô, hai người làm bạn."
Trương Tiếu vừa nghe, cao hứng đứng dậy: "Cảm ơn chị Cát."
Sau khi ăn xong cơm trưa, Khương Niệm và Trương Tiếu làm bạn đi cửa hàng bách hóa, lúc trên đường lại gặp phải hồng binh bắt người trên đường cái, đều là dân lưu vong dũng mãnh lao vào trong thành, Khương Niệm quay đầu nhìn thoáng qua, nam nam nữ nữ có mười mấy người.
"Chị Khương, bên trong có bố Hồ Chung Minh."
Trương Tiếu giật nảy mình, túm c.h.ặ.t lấy tay áo Khương Niệm, Khương Niệm thuận theo hướng cô ấy chỉ nhìn thoáng qua, phía sau hai người phụ nữ đi theo một người đàn ông vóc dáng không cao, nhưng nhìn rất tráng kiện, nhìn đầu bù tóc rối, râu ria xồm xoàm, mặt mày rất giống Hồ Chung Minh.
Lúc hồng binh dẫn bọn họ đi ngang qua Trương Tiếu và Khương Niệm, bố Hồ Chung Minh hẳn là nhìn thấy Trương Tiếu, quay đầu âm tàn trừng mắt nhìn cô ấy một cái, Trương Tiếu sợ đến mức nuốt nước miếng một cái, tới gần Khương Niệm: "Chị Khương, chúng ta đi thôi."
"Ừm."
Khương Niệm thu hồi tầm mắt, cùng Trương Tiếu bước nhanh rời đi.
Mà Hồ Chung Minh chân chân thực thực nghe thấy Trương Tiếu gọi người phụ nữ bên cạnh kia là 'Chị Khương', họ Khương, lại là nữ, tuổi tác cũng đối mặt, bố Hồ Chung Minh quay đầu nhìn thoáng qua bóng lưng Khương Niệm, đáy mắt âm u..
Cửa hàng bách hóa niên đại này không so được với thế kỷ mới, Khương Niệm chọn mấy loại vải vóc, mỗi loại mua một ít, lại mua mấy đôi lót giày, làm cho cô và Lục Duật hai đôi giày, Khương Niệm đưa tiền và phiếu vải, cùng Trương Tiếu đi ra ngoài, bên ngoài có hai hồng binh đang tìm người, lúc các cô đi ngang qua, nghe thấy hồng binh hỏi có từng thấy người đàn ông cao như thế này, để râu hay không?
Hai người đi dạo cả buổi chiều, Khương Niệm mua cho chị Địch các cô ấy chút táo, lúc trở về mặt trời đã lặn về tây, lúc về tú trang phải đi qua hai con ngõ nhỏ, ai ngờ Trương Tiếu chân trước vừa đi vào liền bị người ta dùng một cục gạch đập ngất.
"Trương Tiếu!"
Táo và vải vóc trong tay Khương Niệm lăn trên mặt đất, Trương Tiếu ngã trên mặt đất, trên đầu bắt đầu chảy m.á.u xuống, mà đứng đối diện cô ấy là một người đàn ông, chính là bố Hồ Chung Minh, Khương Niệm gần như là trong nháy mắt nghĩ đến lúc ở cửa hàng bách hóa, người đàn ông hồng binh đang tìm chính là người trước mắt.
"Cô chính là Khương Niệm đi."
Bố Hồ Chung Minh đi về phía Khương Niệm, lúc Khương Niệm xoay người chạy trốn, tăng tốc độ vọt tới ghìm c.h.ặ.t cổ cô, che miệng Khương Niệm đang hô cứu mạng lại, hung tợn nói: "Cô hại Hồ gia tôi nhà không thành nhà, hại chúng tôi mất công việc, mất phòng ở, còn muốn bị đuổi về nông thôn."
Thân thể Khương Niệm ngăn không được phát run, hai tay gắt gao bấm lấy cánh tay bố Hồ Chung Minh, muốn kéo tay ông ta xuống, cô lo lắng Trương Tiếu mất m.á.u quá nhiều sẽ xảy ra chuyện, muốn cầu xin bố Hồ Chung Minh buông tha Trương Tiếu trước, nhưng người trước mắt rõ ràng đã mất nhân tính.
Ông ta âm tàn trừng tròng mắt: "Lão Hồ gia tôi chỉ có Hồ Chung Minh một đứa con trai, tôi muốn lấy mạng cô đổi lại con trai tôi!"
Đối phương khí lực rất lớn, Khương Niệm hoàn toàn không có dư địa phản kháng.
Cô bị bố Hồ Chung Minh bắt lấy không biết đưa đến chỗ nào, lúc đi nhìn thấy dưới đầu Trương Tiếu đã chảy một vũng m.á.u nhỏ..
Trương Tiếu là bị bác gái ký túc xá phát hiện, bác gái sợ đến mức tranh thủ thời gian chạy đến tú trang quốc doanh gọi Cát Mai các cô ấy đưa Trương Tiếu vào bệnh viện thành phố, nhìn Trương Tiếu hôn mê bất tỉnh, Địch Bội Bội gấp đến độ giậm chân hốt hoảng: "Rốt cuộc là tên ch.ó đẻ nào làm a!"
