Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 242

Cập nhật lúc: 03/03/2026 18:03

Sống lưng Khương Niệm bỗng nhiên tê rần, mặt cũng có chút đỏ, cô hoảng loạn cúi đầu, vốn dĩ không muốn để Trần Nghiêu và Chu Kế nhìn thấy, không ngờ đụng phải ánh mắt nồng đậm tối sầm của Lục Duật, đáy mắt anh ẩn chứa sự nóng bỏng, nhìn đến tim Khương Niệm đập thình thịch, hô hấp cũng rõ ràng hơn nhiều.

"Em..."

Lời Khương Niệm chưa ra khỏi miệng đã bị Lục Duật nắm lấy xương cổ tay, người đàn ông nói: "Lạnh không?"

Khương Niệm vội vàng lắc đầu: "Không lạnh."

Cổ tay bị Lục Duật nắm lấy, ngón tay thô ráp của người đàn ông nhẹ nhàng xoay tròn trên đốt xương lồi lên của cô, cố tình khuôn mặt kia bình tĩnh ung dung, hoàn toàn không phù hợp với động tác dưới chăn.

Khương Niệm nuốt nước miếng, thật sự ngồi không yên, v.út cái đứng dậy: "Em, em về tú trang giặt quần áo."

Nói xong ôm túi vải nhỏ liền đi.

"Chị dâu đi thong thả."

Trần Nghiêu và Chu Kế nói một tiếng.

Khương Niệm đầu cũng không ngoảnh lại đáp một câu: "Biết rồi."

Lục Duật nhìn Khương Niệm biến mất ở cửa phòng bệnh, đỉnh mày giãn ra dần dần nhíu lại, giữa lông mày cũng nổi lên vài phần thần sắc đau đớn, Chu Kế nhìn ra không đúng, nhíu mày hỏi: "Có phải vừa rồi thay quần áo làm động vết thương không?"

Trần Nghiêu nhảy xuống giường hô ra bên ngoài một tiếng: "Bác sĩ!"

Phòng bệnh này người ở không giống bình thường, vẫn luôn có y tá đặc biệt chăm sóc, nghe thấy tiếng Trần Nghiêu, y tá nhanh ch.óng gọi bác sĩ tới, kiểm tra vết thương cho Lục Duật, thở dài nói: "Đồng chí, hiện tại cậu không thể hoạt động, không thể dùng sức, vết thương khâu này sắp toác ra rồi."

Bác sĩ bảo y tá lấy t.h.u.ố.c và băng gạc tới, xử lý lại vết thương cho Lục Duật.

Đợi sau khi bác sĩ đi, Lục Duật quay đầu dặn dò Trần Nghiêu và Chu Kế: "Đừng nói cho chị dâu tôi biết."

Hai người hiểu rõ: "Được."

Trần Nghiêu nói: "Có điều, cậu không thể cử động nữa, phải dưỡng cho tốt mấy ngày."

"Ừm.".

Khương Niệm trở lại tú trang, Trương Tiếu đang vuốt bụng nói chuyện với con.

Nhìn thấy Khương Niệm, cô ấy vui vẻ đứng dậy: "Chị Khương, sao chị lại tới đây?"

Khương Niệm nói: "Lục Duật nằm viện rồi, chị ở bên này chăm sóc anh ấy, thuận tiện về giặt quần áo cho anh ấy."

Bành Ngân nghe thấy giọng Khương Niệm, từ trong gian trong đi ra, nhìn thấy túi vải nhỏ Khương Niệm ôm trong lòng, cười nói: "Vậy cô về ký túc xá giặt đi, ký túc xá có nước nóng."

Trương Tiếu:...

Lư Tiểu Tĩnh và Địch Bội Bội trong gian trong:...

Khương Niệm biết nguyên nhân Bành Ngân hòa nhã với mình là sợ cô bỏ gánh không làm, cô gật đầu: "Cảm ơn Bành chủ nhiệm."

Lấy chìa khóa cửa ký túc xá từ chỗ Trương Tiếu rời khỏi tú trang, trở lại ký túc xá gặp bác gái, bác gái cười nói: "Ơ, có phải Khương Niệm không?"

Khương Niệm cười nói: "Bác gái, là cháu."

Bác gái nói: "Lâu rồi không gặp cháu nhỉ, hiện tại cháu không ngủ ở ký túc xá à?"

Khương Niệm nói: "Vâng, không ngủ ở ký túc xá nữa."

Trò chuyện với bác gái vài câu Khương Niệm liền đi về, chậu tráng men cô để ở ký túc xá trước đó vẫn luôn để dưới gầm giường, cầm chậu đi phòng lấy nước giặt quần áo cho Lục Duật, góc dưới bên phải áo len một mảng vết m.á.u, trên quần cũng có m.á.u, ngón tay Khương Niệm run rẩy, chớp chớp mắt cố gắng không nghĩ đến vết thương trên người Lục Duật, đ.á.n.h xà phòng giặt sạch quần áo.

"Cô đừng chạm vào tôi!"

Bên ngoài phòng lấy nước truyền đến tiếng cãi vã, tay giặt quần áo của Khương Niệm dừng lại, quay đầu nhìn thoáng qua.

Bên ngoài phòng lấy nước đứng một nam một nữ, nam trong tay xách phích nước, nữ trong tay cầm chậu tráng men, hai người nhìn giống như làm việc trong xưởng, nam đeo kính mắt, nhìn bộ dáng người có văn hóa, chỉ là dáng vẻ nói chuyện có chút dữ tợn: "Cô không cho tôi chạm vào thì muốn cho ai chạm vào?"

"Ngô Hạo à? Hả?!"

Người đàn ông lôi kéo cánh tay người phụ nữ giằng co, người phụ nữ tức giận ném chậu tráng men, tiếng loảng xoảng có chút ch.ói tai.

"Triệu Lâm, đầu óc anh có bệnh!"

"Rốt cuộc ai có bệnh? Tôn Viện! Có phải ông đây không thỏa mãn được cô, cô liền đi tìm đàn ông bên ngoài không hả?"

"Sao mồm miệng anh bẩn thỉu thế!"

Tôn Viện chịu không nổi, tát Triệu Lâm một cái rồi chạy.

Triệu Lâm đuổi theo ra ngoài.

Khương Niệm ăn dưa ăn đang hăng say, bất ngờ nghe thấy cái tên Tôn Viện, cảm thấy có chút quen tai, quần áo mùa đông khó giặt, tay Khương Niệm đều chà đỏ, cô giặt xong quần áo mang đến ký túc xá treo lên, chuyên môn đặt hai cái chậu tráng men dưới quần áo, phòng ngừa nước nhỏ xuống rơi trên mặt đất đóng băng.

Sắp đến giờ cơm trưa, Khương Niệm đi một chuyến đến cung tiêu xã mua sáu cân bột mì trắng, lại đi trạm thực phẩm cắt một cân thịt lợn, sau đó đi trạm rau mua nguyên liệu làm mì trộn tương, trên đường trở về trong đầu bỗng nhiên hiện ra Tôn Oánh, lập tức nhớ ra Tôn Viện là ai rồi.

Là chị gái cùng cha khác mẹ của Tôn Oánh.

Trong sách có nhắc tới, bố Tôn Oánh có hai người vợ, Tôn Viện chính là con gái của người vợ đầu tiên, sau này bố Tôn cưới người vợ thứ hai, mới sinh ra Tôn Oánh, Tôn Viện từ nhỏ đã đi theo bố Tôn, quan hệ với Tôn Oánh vẫn luôn không tốt, mẹ Tôn Oánh cũng không thích Tôn Viện, nhưng bố Tôn rất thương yêu Tôn Viện, thương yêu cô ấy hơn Tôn Oánh.

Trong sách nhắc tới nhân vật Tôn Oánh này tương đối ít, duy nhất ấn tượng sâu nhất chính là, sau khi Tôn Viện ly hôn chuyển về nhà ở, bị mẹ Tôn Oánh không thích, khắp nơi nhắm vào, ép Tôn Viện nóng nảy, suýt chút nữa đẩy mẹ Tôn Oánh xuống lầu ngã c.h.ế.t, bố Tôn vì tốt cho cả nhà, đưa Tôn Viện ra ngoài ở.

Lúc đó Khương Niệm nhìn thấy đoạn cốt truyện này, cảm thấy mẹ nữ chính Tôn Oánh thật không phải thứ tốt lành gì.

Trở lại ký túc xá, Khương Niệm bắt đầu nhào bột, sau đó thái thịt hạt lựu kho tương, mùi thơm nồng đậm theo cửa sổ bay ra ngoài, lúc này vừa vặn sắp đến giờ cơm, mọi người đều lục tục trở về nấu cơm, ngửi thấy mùi thơm, đều nói nhà ai hôm nay làm thịt thế, thơm quá!

Đừng nhìn những người này đều là người thành phố, bọn họ cũng không có tiền dư dả ăn thịt.

Mỗi tháng kiếm chút tiền lương gửi về quê, trong nhà chỉ có một công việc, phải nuôi sống một đại gia đình, quanh năm suốt tháng đừng nói ăn thịt, có thể ăn một bữa cơm no đã không tệ rồi, hiện tại ngửi thấy mùi thịt, ai không thèm chứ?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.