Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 315
Cập nhật lúc: 03/03/2026 18:13
Khương Niệm khẽ gật đầu, đợi Lục Duật đi ra ngoài, cô cởi áo cưới màu đỏ ra, muốn thay quần áo của mình, phát hiện quần áo của cô đều ở trong tủ phòng bên cạnh, lúc này trên người trần như nhộng, cũng không có cái gì che chắn, Khương Niệm mở cửa tủ, trong tủ treo quân phục và áo sơ mi trắng của Lục Duật.
Khương Niệm lấy áo sơ mi trắng của Lục Duật mặc vào, anh cao lớn chân dài, áo cũng rộng, Khương Niệm mặc lên người vừa vặn che khuất đùi, nghe tiếng quét nhà bên ngoài, cô thở hắt ra, đi tới cửa mở một khe hở, nhìn thấy Lục Duật cầm chổi, đang khom lưng quét vỏ hạt dưa vỏ kẹo trên mặt đất.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Lục Duật ngẩng đầu lên.
Cửa phòng mở một khe hở, Khương Niệm tay bám lấy mép cửa, thò nửa cái đầu ra, gò má có chút đỏ, nhỏ giọng nói với anh: "Anh quay người đi trước đi."
Thân hình cao lớn của Lục Duật đột nhiên căng thẳng, đôi mắt đen nhánh xuyên qua khe cửa nhìn thấy Khương Niệm mặc áo sơ mi trắng loáng thoáng thấu da thịt, vạt áo dựa vào bên trong cửa, chỉ có thể nhìn thấy ánh đèn trải trên mặt đất.
Yết hầu người đàn ông giật giật, giọng nói bỗng nhiên khàn đi vài phần: "Được."
Thấy Lục Duật xoay người, Khương Niệm lúc này mới lấy hết dũng khí mở cửa phòng, chạy chậm một mạch xông về phía phòng tắm, Lục Duật nghe thấy bước chân nhỏ bé kia chạy thình thịch, cuối cùng không nhịn được, vẫn quay đầu nhìn lại một cái, một bóng người màu trắng chạy về phía phòng tắm, trên người mặc áo sơ mi trắng của anh, theo bước chạy của cô, vạt áo sơ mi bị gió tốc lên.
Lục Duật nhìn thấy cái không nên nhìn.
Màu mắt người đàn ông đột nhiên tối sầm, đường gân xanh trên mu bàn tay dần dần rõ ràng, cách một cánh cửa, trong phòng tắm truyền đến tiếng nước rào rào, Lục Duật mím c.h.ặ.t môi mỏng, nhanh ch.óng quét dọn xong phòng, cởi áo khoác trên người treo lên móc.
Khương Niệm ở trong phòng tắm rất lâu, lúc đi ra cả người đều sảng khoái hơn nhiều, cô vẫn mặc áo sơ mi trắng của Lục Duật, tóc tuy đã lau qua, nhưng ngọn tóc vẫn nhỏ nước xuống, men theo hõm xương quai xanh lõm xuống trượt vào cổ áo.
Lông mi cô ướt sũng, sau khi bị nước nóng hun qua phiếm hồng.
Khương Niệm không ngờ vừa mở cửa liền nhìn thấy Lục Duật đứng bên ngoài phòng tắm, người đàn ông ở trần, mặc quần quân đội, bên hông thắt dây lưng da màu đen, loáng một cái, cơ bụng rắn chắc hữu lực của đối phương liền xuất hiện trước mắt Khương Niệm.
Cô kinh ngạc đến mức mí mắt run lên, còn chưa kịp ngẩng đầu đã bị Lục Duật ấn vào tường, cánh tay người đàn ông siết c.h.ặ.t thắt lưng cô, cúi đầu khóa c.h.ặ.t môi cô.
Hơi nước mịt mù tràn ngập trên không trung, Khương Niệm bỗng nhiên cảm thấy không phân biệt được hư thực.
Lực đạo của cánh tay kia giống như muốn khảm cô vào trong xương cốt, cổ áo sơ mi run rẩy, phiêu phiêu diêu diêu rủ xuống.
Khương Niệm lần đầu tiên cảm nhận được cái gì gọi là điên cuồng.
Lục Duật trước kia vẫn luôn kiềm chế, Khương Niệm đối mặt với Lục Duật giờ khắc này, tim đập kịch liệt, trời đất quay cuồng, đợi cô nhìn rõ sự vật trước mắt, người đã bị Lục Duật nhấc lên, Khương Niệm sợ tới mức ôm lấy cổ Lục Duật, vạt áo sơ mi dưới dán c.h.ặ.t vào người Lục Duật.
Cả hai người đều sửng sốt một chút.
Mặt Khương Niệm đỏ bừng hoàn toàn, thần sắc nơi đáy mắt Lục Duật còn tối hơn vừa rồi.
Từ phòng tắm đến gian ngoài, lại đến phòng trong, mãi đến khi ngã xuống chăn đệm Khương Niệm mới phản ứng lại, cô nghiêng đầu, hai tay chống trên vai Lục Duật, cơ bắp cánh tay người đàn ông cân đối, căng cứng hữu lực, Khương Niệm cảm thấy giống như một khối sắt, cô thấp giọng nói: "Tắm trước đã."
Cô mím môi, lại bổ sung một câu: "Trên người anh toàn mùi rượu, còn đổ mồ hôi nữa."
"Được."
Giọng Lục Duật căng rất trầm, khàn lợi hại.
Người đàn ông đứng dậy đi vào phòng tắm, Khương Niệm lập tức cảm thấy trên người nhẹ nhõm hẳn, cô thu dọn táo đỏ và lạc trên giường để lên bàn, quét dọn trên giường một chút, sau đó thay áo ba lỗ nhỏ và quần đùi chui vào trong chăn ấm áp, một phen giày vò này, Khương Niệm đầu vừa dính gối thế mà ngủ thiếp đi.
Đêm tân hôn, cô ngủ còn say hơn heo.
Lục Duật từ phòng tắm đi ra, liền nhìn thấy Khương Niệm nghiêng người, cánh tay trắng nõn đặt bên giường, hai chân kẹp chăn, ngủ ngon lành.
Lục Duật:...
Anh cầm khăn lông lau lau đầu, nhẫn nhịn d.ụ.c hỏa, đi qua nằm bên giường, xốc chăn lên, bàn tay to vớt một cái liền vớt Khương Niệm vào trong lòng, cô gối lên khuỷu tay anh, tìm một tư thế ngủ thoải mái.
Sau đó tay sờ soạng trên người anh, nói mớ cười một tiếng: "Cơ bụng, tám múi."
Lục Duật:...
Anh khẽ nhéo hai má Khương Niệm, nhìn khóe môi đỏ hồng của Khương Niệm, nheo mắt gọi một tiếng: "Khương Niệm."
Người trong mộng nói mớ một tiếng, lại rúc vào trong lòng anh.
Lục Duật:...
Người đàn ông day day gân xanh không ngừng nhảy lên trên trán, bất lực thở dài một tiếng, ôm c.h.ặ.t Khương Niệm, không có một tia buồn ngủ.
So với Lục Duật, giấc ngủ này của Khương Niệm có thể nói là ngủ rất say.
Cô đã rất lâu không mơ thấy nhà ở thế kỷ mới, không ngờ tối nay lại mơ thấy.
Vẫn như cũ đẩy cửa nhà ra, nhìn thấy ông bà nội, bố mẹ ngồi trên bàn ăn cơm, lần này không có 'Khương Niệm', nhưng người nhà vẫn giống như lần trước, cứ như không nhìn thấy cô, đôi mày thanh tú của Khương Niệm khẽ nhíu, ngồi ở chỗ trống kia, nhìn bố mẹ nói chuyện bên cạnh, hốc mắt cô có chút ướt át.
"Bố, con kết hôn rồi."
"Mẹ, con lấy chồng rồi."
Khương Niệm nhìn bọn họ, nhưng cô trong mắt bố mẹ đích xác đã trở thành người trong suốt không nhìn thấy.
Điều tiếc nuối duy nhất khi kết hôn là người thân thiết nhất không ở bên cạnh, Khương Niệm hít hít mũi, nhưng vẫn không khống chế được khóc ra thành tiếng, cô đứng dậy chạy về phòng mình, trong phòng vẫn giống như trước kia, sạch sẽ gọn gàng, duy chỉ thiếu cuốn sách trên bàn.
'Khương Niệm' không có ở đây.
Cô gần như đều phải nghi ngờ giấc mơ lần trước vẻn vẹn chỉ là mơ hay là chân thực đã xảy ra?
Khương Niệm ngồi bên giường thật lâu, sau đó từ từ ngã xuống giường, lúc tay đặt bên gối, chạm phải một góc cuốn sổ tay vỏ màu cam đè dưới gối, cô không nhớ mình có cuốn sổ này, thế là lấy cuốn sổ ra, ngồi bên giường do dự thật lâu mới mở ra.
