Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 340
Cập nhật lúc: 03/03/2026 18:16
Thoáng cái Lục Duật đã đi được nửa tháng rồi, trong thời gian này một cuộc điện thoại cũng không có.
Khương Niệm không biết anh đi đâu rồi, chỉ biết anh đi làm nhiệm vụ, trưa hôm nay, cảnh vệ viên tới tìm cô, nói có điện thoại của cô, Khương Niệm vui vẻ chạy tới, nhận điện thoại vừa định gọi Lục Duật, nghe thấy lại là giọng của Trương Tiếu, cô sửng sốt một chút, hỏi: "Tháng sau cô sinh?"
Trương Tiếu cười nói: "Vâng, chị Khương, chị đến lúc đó tới không? Em muốn gặp chị."
Khương Niệm cười nói: "Tới."
Cô cũng nhớ Trương Tiếu rồi, qua đó chơi với cô ấy, cũng đi thăm Từ Yến và hai đứa bé một chút, cũng không biết mấy tháng nay các cô ấy thế nào rồi.
Nói chuyện với Trương Tiếu vài câu rồi cúp máy, Khương Niệm lại ở nhà đợi hai ngày, vẫn không có tin tức của Lục Duật.
Anh trước đó nói nhanh thì nửa tháng, chậm thì một tháng về.
Khương Niệm nhìn bức ảnh hai người chụp lúc trước đặt trên bàn, Lục Duật mặc áo sơ mi trắng, trên khuôn mặt anh tuấn mang theo ý cười, tay ôm vai cô, vẻn vẹn chỉ là một bức ảnh cũng có thể nhìn ra anh đang che chở cô.
Khương Niệm chống cằm nhìn tranh thêu trước mắt.
Cô nhớ Lục Duật rồi.
Mỗi ngày đều nhớ.
Sáng sớm hôm sau ăn cơm xong, Hà Nguyệt tới, hỏi cô có đi trạm rau mua cây giống trồng rau không, giờ này rau còn chưa mọc tốt, Khương Niệm nói đi, cô thay bộ quần áo, hai người đi xuống lầu, Hà Nguyệt nhìn thấy xe đạp để ở hành lang, đã để ở đây hơn hai tháng rồi, Lục đoàn trưởng mua về chưa từng thấy Khương Niệm đạp qua.
Cái này nếu đổi lại là người khác, hận không thể ngày nào cũng đạp một vòng bên ngoài, khoe khoang nhà bọn họ có một chiếc xe đạp, cũng chỉ có Khương Niệm coi nó như cục sắt vụn để ở đây.
Đừng nói, trong lòng cô ấy ngứa ngáy lắm, thế là hỏi Khương Niệm: "Chúng ta hay là đạp xe đạp của cô đi?"
Khương Niệm sửng sốt: "Chân tôi không chạm đất được, sợ ngã."
Hơn nữa cô không biết đi loại xe đạp này lắm.
Hà Nguyệt nói: "Tôi cao hơn cô, trước kia từng đi xe đạp của ông hai tôi, biết một chút, tôi chở cô nhé."
Từ đây đến trạm rau đường cũng không gần, Khương Niệm nghĩ một chút, gật đầu nói: "Được, nhưng cô phải đi vững đấy, tôi không muốn ngã xuống đâu."
Hà Nguyệt vỗ tay nói: "Yên tâm đi."
Thế là Hà Nguyệt dắt xe đạp ra khỏi hành lang, nói với Khương Niệm: "Cô nhìn tôi đi vững rồi hãy nhảy lên."
Khương Niệm:...
Cô có chút sợ, sợ nhảy lên liền ngã xuống.
Hà Nguyệt đạp đạp xe đạp trước, sau đó trèo lên, loạng choạng mấy cái mới đi vững, quay đầu nhìn Khương Niệm: "Mau lên đây."
Khương Niệm chạy chậm qua, thử mấy lần đều không dám nhảy lên, nhìn Hà Nguyệt cũng có chút sốt ruột, vừa sốt ruột tay lái liền bắt đầu lắc lư, cô ấy lại đạp về phía trước cho vững, nói với Khương Niệm: "Nhanh lên đây, chúng ta đều ra khỏi khu người nhà rồi."
Khương Niệm c.ắ.n răng một cái, chạy chậm xông tới, sau đó nắm lấy ghế sau xe nhảy lên: "Cô đi vững... Ái chà"
Lời còn chưa nói xong, xe của Hà Nguyệt liền người cùng ngã về bên phải, m.ô.n.g Khương Niệm vừa ngồi lên ghế sau người liền ngã về phía sau, mắt thấy sắp ngã mạnh xuống đất, eo bỗng nhiên căng c.h.ặ.t, liền bị một cánh tay hữu lực ôm lấy eo xoay nửa vòng, lưng Khương Niệm dán vào hông đối phương, sức nặng cả người đều treo trên cánh tay người đàn ông.
Hà Nguyệt cũng không ngã xuống, người đàn ông một tay khác chống đỡ ghế sau xe, giúp Hà Nguyệt giữ vững người và xe.
Khương Niệm quay lưng về phía người đàn ông, không biết đối phương là ai, cô cúi đầu nhìn cánh tay đang siết eo mình là tay áo màu xanh quân đội, lập tức vui vẻ ôm lấy cánh tay anh, từ tận đáy lòng cho rằng chỉ có Lục Duật mới che chở cô như vậy: “Lục Duật, anh cuối cùng cũng về rồi!”
Cánh tay bị cô ôm lấy cứng đờ một chút, ngay sau đó cánh tay đang siết eo cô nhanh ch.óng buông ra, trên đỉnh đầu truyền đến một giọng nói trầm thấp quen thuộc khác: “Em dâu, tôi là Cố Thời Châu.”
Khương Niệm sững sờ một chút, hai tay đang nắm lấy cánh tay kia cũng nhanh ch.óng buông ra.
Hai chân cô chạm đất sau đó nhanh ch.óng xoay người, người đàn ông phía sau cao bằng Lục Duật, hai người đứng rất gần, trong tầm mắt cô là một màu xanh quân đội, lùi về sau hai bước, ngẩng đầu nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Cố Thời Châu mang theo ý cười gượng gạo.
Khương Niệm:...
Trên mặt cô cũng có chút không tự nhiên, cười gượng gạo một cái, hai tay có chút luống cuống co lại: “Xin lỗi, tôi còn tưởng là Lục Duật về.”
Hà Nguyệt người nghiêng ngả, mũi chân chống đất, mượn lực của Cố Thời Châu giữ vững xe, quay đầu cười với anh: “Cố chính ủy, cảm ơn anh nhé.”
Cố Thời Châu nói: “Không có gì.”
“Chị dâu, các chị đi xe đạp à?”
Trần Nghiêu và Dư Lương bọn họ dẫn mấy đội người chạy tới, nhìn dáng vẻ giống như muốn đi ra ngoài, cậu ta vừa rồi nói chuyện với Dư Lương, liền thấy Cố chính ủy lao v.út ra ngoài, còn tưởng xảy ra chuyện lớn gì, đuổi theo mới thấy là hai chị dâu suýt ngã xe đạp.
Hà Nguyệt nhìn về phía Trần Nghiêu, cười nói: “Chị đi chưa thạo, suýt nữa thì ngã, nếu không phải Cố chính ủy, chị và Khương Niệm ngã t.h.ả.m rồi.”
Khương Niệm:...
Cho nên cô sau này về phương diện này vẫn chỉ tin tưởng Lục Duật là tốt nhất, ít nhất có anh ở đây, cô sẽ không ngã chổng vó.
Khương Niệm cười một cái: “Mọi người đi ra ngoài à?”
Trần Nghiêu nói: “Vâng, đi ra ngoài.”
Khương Niệm nghĩ đến chuyện tưới nước đất phần trăm, nói tiếp với Trần Nghiêu: “Chuyện tưới nước cảm ơn cậu nhé.”
Trần Nghiêu cười nói: “Cũng không phải chuyện lớn gì, nhưng chị dâu cũng phải cảm ơn Cố chính ủy, lúc tôi không ở đây là Cố chính ủy tưới nước đấy.”
Khương Niệm sững sờ, quay đầu nhìn Cố Thời Châu, đối với chuyện anh giúp tưới nước còn có chút bất ngờ.
Cố Thời Châu nói: “Lục Duật lúc đi có nói với chúng tôi một tiếng.”
Trần Nghiêu nói: “Đúng, đợi Lục đoàn trưởng về, chị dâu phải làm chút đồ ngon cho chúng tôi đấy, mấy người chúng tôi cái gì cũng không thèm, chỉ thèm món mì tương trộn chị dâu làm thôi.”
Lúc đó cậu ta cùng Chu Kế và Lục đoàn trưởng nằm viện thành phố dưỡng thương, chị dâu thường xuyên làm cơm ngon ở tú trang gửi tới, cậu ta và Chu Kế được hưởng sái không ít, ăn không ít đồ ngon mà tiệm cơm quốc doanh không ăn được, món mì tương trộn đó cậu ta nhớ thương đã lâu.
