Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 421
Cập nhật lúc: 03/03/2026 18:26
Đừng nói Lục Duật có thể tha thứ cho Thẩm Ái hay không, làm một người đứng xem, cô đều cảm thấy lòng dạ Thẩm Ái thật tàn nhẫn, cho dù bà có nỗi khổ tâm thế nào, cũng không nên bỏ con lại một mình rời đi.
Khoảnh khắc Khương Niệm vào cửa nhà quay đầu nhìn lại một cái, Lục Duật và Thẩm Ái thuận theo con đường nhỏ hẹp này đi về phía trước, mấy lần Thẩm Ái ngẩng đầu không ngừng nhìn Lục Duật, muốn tìm đề tài mở miệng, nhưng Lục Duật trước sau đều nhìn về phía trước không từng cho bà cơ hội.
Khương Niệm thu hồi tầm mắt đi vào cửa nhà, nhìn thấy Đỗ Giang đang đứng bên ngoài, hai tay Đỗ Giang dính mỡ cừu, sắc mặt có chút tang thương trầm trọng, thấy Khương Niệm đi vào thì rất nhanh thu lại thần sắc trên mặt, cười nói: "Mau vào ngồi đi, bên ngoài lạnh."
Khương Niệm gật đầu: "Vâng.".
Hôm nay gió lớn, đặc biệt bốn phía đều là sa mạc Gobi, trong gió mang theo cát, thổi vào mặt đều cảm thấy phủ một lớp bụi đất.
Thẩm Ái lại ho khan vài tiếng, bà đứng xuôi gió, bỗng nhiên cảm giác được gió sau lưng nhỏ đi, tò mò xoay người liền thấy Lục Duật chắn gió cho bà. Cậu bé ngày xưa đã lớn thành người đàn ông đội trời đạp đất, che đi gió lạnh thấu xương cho bà. Mắt Thẩm Ái đỏ lên, cuối cùng vẫn không nhịn được khóc ra thành tiếng, đôi mắt đẫm lệ vẫn luôn nhìn Lục Duật: "Tiểu Duật, con những năm này sống tốt không?"
Lục Duật dời ánh mắt đang dừng trên người bà đi, nhìn về phía sa mạc Gobi bao la: "Cũng tốt."
Thẩm Ái nắm tay áo lau nước mắt: "Chú Hứa của con và cả nhà họ đều tốt chứ?"
Lục Duật dừng một chút, nói: "Chú Hứa và anh cả Hứa đều qua đời rồi."
Thẩm Ái kinh ngạc ngẩng đầu, không dám tin nhìn Lục Duật, môi run rẩy vài cái mới hỏi ra tiếng: "Qua đời bao lâu rồi?"
Lục Duật nói: "Mấy năm rồi."
Thẩm Ái che mặt khóc thành tiếng, tiếng bi thương từ kẽ ngón tay tràn ra, vừa khóc vừa nói: "Mẹ xin lỗi chú Hứa của con, xin lỗi nhà họ Hứa bọn họ, càng xin lỗi con, Tiểu Duật, mẹ xin lỗi con."
Bà khóc đến đáng thương, tiếng khóc nghẹn ngào, kể lể sự áy náy đối với anh những năm này.
Lục Duật đứng cứng đờ, ánh mắt vẫn luôn nhìn về phương xa, qua thật lâu mắt mới chậm rãi chuyển động một cái, rũ mắt nhìn Thẩm Ái cách đó vài bước, không hỏi bà lúc đầu vì sao bỏ rơi anh, cũng không hỏi bà những năm này có từng hối hận hay không, chỉ bình tĩnh hỏi một câu: "Chú Đỗ những năm này biết sự tồn tại của tôi không?"
Tiếng khóc của Thẩm Ái ngừng lại, buông tay xuống nhìn Lục Duật, bà khóc đến trên mặt đều là nước mắt, mắt đỏ hoe: "Mẹ..." Bà cúi đầu, trong ánh mắt tràn đầy áy náy: "Tiểu Duật, xin lỗi."
Vai Thẩm Ái run rẩy vài cái, lại bắt đầu khóc.
Lục Duật đã biết đáp án rồi, không hỏi thêm nữa, hai người đứng ở đầu đường rất lâu, ven đường thỉnh thoảng có người đi qua, nhìn thấy Thẩm Ái đang khóc đều không nhịn được hỏi bà làm sao vậy, Thẩm Ái vội vàng lau sạch nước mắt nói không sao.
Bà ngẩng đầu nhìn thoáng qua Lục Duật, câu nói nghẹn trong cổ họng kia thế nào cũng không nói ra miệng được.
Mười tám năm không gặp, bà đã quên mất nên ở chung với Tiểu Duật như thế nào, nó không giống Tiểu Lương thích quấn lấy bà, thích nói chuyện với bà, bà cũng không đoán được tâm tư của Tiểu Duật, đứng trước mắt phảng phất không phải là con trai bà, mà là một người xa lạ đã lâu không gặp.
Trước khi Thẩm Ái nhìn thấy Lục Duật, cảm thấy con trai lớn của bà có lẽ vẫn là dáng vẻ mười tám năm trước, lần này vừa gặp mới biết được, hóa ra tất cả đã sớm vật đổi sao dời rồi.
Năm đó bà rời khỏi thôn Hồng Câu thì chưa từng nghĩ tới việc quay lại nữa, cầm tiền Lục Thiên Tiêu để lại trở về Tân Cương, tìm được nhà ở Tân Cương, cả nhà bà hai đều qua đời rồi, nhà cũng bị đại đội trưng dụng. Bà dọn vào nhà Đỗ Giang, giấu giếm chuyện từng gả cho người ta từng sinh con, bà sợ Đỗ Giang ghét bỏ bà. Sau này kết hôn với Đỗ Giang, Đỗ Giang cũng không hỏi qua bà những năm này gặp phải chuyện gì, vẫn đối xử tốt với bà giống như mười một năm trước.
Đỗ Giang biết thân thể bà không tốt, chưa bao giờ để bà xuống ruộng làm việc, bà cũng biết Đỗ Giang một mình nuôi sống cả nhà không dễ dàng, vốn định nói cho ông biết chuyện liên quan đến Tiểu Duật, lại sợ thêm gánh nặng cho ông, liền vẫn luôn không nói. Mãi đến mùa hè năm ngoái bà bị bệnh nặng một trận mới nói cho Đỗ Giang chuyện của Tiểu Duật, Đỗ Giang ngày hôm sau liền mua vé xe lửa đi thành phố Vân tìm Lục Duật.
Sau này Đỗ Giang trở về nói cho bà biết, nói ông đi thành phố Vân, hàng xóm nói cho ông biết Lục Duật hiện tại ở thành phố Nguyên, ông mua vé xe lửa đi thành phố Nguyên, không ngờ trên xe lửa gặp được Lục Duật rồi.
"Tiểu Duật."
Môi Thẩm Ái run rẩy: "Con trách mẹ sao?"
Lục Duật tránh đi ánh mắt giao nhau với bà, nhìn về phía sa mạc Gobi xa xa, giọng nói trầm thấp bị tiếng gió thổi tan đi một ít: "Chuyện quá khứ tôi gần như đều quên rồi."
Một câu nói nhẹ nhàng bâng quơ bỏ qua, cũng buông xuống ân oán mười mấy năm trước.
Sự đáp lại lạnh nhạt và vẻ ngoài lạnh lùng của Lục Duật khiến trong lòng Thẩm Ái khó chịu tột cùng, bà xoay người đưa lưng về phía Lục Duật, mím c.h.ặ.t môi khóc lóc đau khổ. Nếu như có thể quay về mười tám năm trước, bà nhất định sẽ không bỏ lại Tiểu Duật nữa, cho dù khổ nữa mệt nữa, cho dù Đỗ Giang không thích Tiểu Duật, bà cũng sẽ mang nó theo bên người.
Nhưng bây giờ nói gì cũng muộn rồi.
Bà thẹn với Tiểu Duật, nợ Tiểu Duật, sự bầu bạn những năm này đều cho Đỗ Giang và Tiểu Lương.
Lục Duật nhìn bóng lưng hơi còng xuống trước mặt, dần dần trùng khớp với bóng lưng mảnh khảnh mười tám năm trước. Ngoài cửa lớn nhà họ Hứa, người phụ nữ kia gạt tay anh ra, xoay người nói với anh, mẹ qua mấy ngày nữa sẽ về, con cứ ở nhà chú Hứa trước.
Từ sau khi bà rời đi, Lục Duật mỗi ngày đều sẽ ngồi ngoài cửa lớn nhà họ Hứa, chờ người vĩnh viễn sẽ không quay lại kia.
Từ mong đợi lúc đầu đến thất vọng, lại đến tuyệt vọng, hết hy vọng.
Lục Duật nhắm mắt lại, giọng nói khàn đi một chút: "Gió lớn rồi, về nhà đi."
Nói xong dẫn đầu xoay người đi, tiếng khóc của Thẩm Ái ngừng lại, quay đầu nhìn về phía bóng người cao lớn đĩnh đạc trong gió lớn kia, xa lạ đến mức bà sắp không nhận ra rồi..
