Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 430
Cập nhật lúc: 03/03/2026 18:27
Khương Niệm bưng ca tráng men cười nói: "Thiến Nhi thật giỏi, tiếp tục cố gắng nhé."
Điền Mạch bưng cơm nước ra gian ngoài, Khương Niệm nhìn thấy trên bàn có một đĩa gà nướng, còn có màn thầu bột mì trắng tinh chế và một đĩa đậu đũa xào thịt. Nhà Khoáng phó đoàn trưởng không dễ dàng thế nào mọi người đều biết, Khương Niệm càng rõ ràng hơn. Khoáng Thiến đi học tuy rằng không cần học phí, nhưng sách vở vẫn phải nộp tiền, Khoáng Tú mỗi tháng còn phải nộp mấy đồng học phí học vẽ, Khoáng phó đoàn trưởng còn phải gửi chút tiền về cho mẹ anh ấy, cộng thêm chi tiêu ngày thường, một tháng xuống không dư lại được bao nhiêu.
Nhà cô ấy vốn túng thiếu, mời cô và Lục Duật ăn cơm lại còn mua thịt xa xỉ như vậy.
"Tú Nhi đâu?"
Khương Niệm hỏi một câu.
Điền Mạch nói: "Tú Nhi vốn dĩ tối nay ở nhà, thầy Kỷ hôm nay đến sớm, lão Khoáng đưa Tú Nhi đến tú trang rồi. Con bé bây giờ giỏi lắm, thầy Kỷ nói với tôi Tú Nhi bây giờ vẽ tranh tốt hơn trước kia nhiều, cô ấy định vào đông đưa Tú Nhi đi thành phố Đông một chuyến, xem cảnh tuyết bên đó, để con bé nhìn thấy cảnh tuyết, như vậy lúc vẽ tranh trong đầu sẽ có hình ảnh."
Khương Niệm cũng mừng thay cho Khoáng Tú.
Ăn cơm tối ở nhà Điền Mạch xong Khương Niệm liền về, Lục Duật buổi tối vẫn không về. Sáng sớm hôm sau Nhạc Xảo còn tới tìm cô, cô mới biết được không chỉ Lục Duật không về, Lôi doanh trưởng cùng Phương doanh trưởng còn có Khoáng phó đoàn trưởng đều không về.
Lục Duật đi liền mười ngày, mãi đến buổi tối ngày thứ mười một mới về.
Khương Niệm ngủ mơ mơ màng màng, vừa trở mình bất thình lình nhào vào một l.ồ.ng n.g.ự.c mang theo ý lạnh, bàn tay người đàn ông vòng qua thắt lưng cô, áo ba lỗ nhỏ cũng bị đẩy lên. Khương Niệm ngơ ngác mở mắt ra, nhìn Lục Duật gần trong gang tấc, một lúc lâu mới phản ứng lại: "Anh về bao giờ thế?"
Lục Duật lưu luyến nơi hõm cổ cô: "Vừa về một lúc."
Cổ Khương Niệm ngửa cao, đón nhận nụ hôn kịch liệt của Lục Duật, cơn buồn ngủ trầm trọng cũng nhạt đi. Xa cách mười ngày, mười ngày này bặt vô âm tín, biết rõ Lục Duật là đi làm nhiệm vụ, nhưng cô vẫn không khống chế được lo lắng cho anh, mỗi buổi tối nhìn căn nhà trống rỗng cũng sẽ nhớ Lục Duật.
"Niệm Niệm."
Lục Duật bế Khương Niệm lên, đổi vị trí hai người.
Anh thích nhìn mặt mày động tình của Khương Niệm khi ngồi trên người anh, thích cô c.ắ.n môi dưới gọi tên anh.
Hậu quả của mười ngày không gặp chính là ngày hôm sau Khương Niệm đau lưng mỏi eo, suýt chút nữa không xuống được giường.
Ngày hôm sau Hà Nguyệt tới nhà nhìn thấy Khương Niệm đỡ eo đi đường, ngẩn người một chút liền bắt đầu cười.
Khương Niệm:...
Cô đ.ấ.m đ.ấ.m sau lưng, ho một tiếng nói: "Em vừa giặt quần áo, khom lưng mệt quá."
Hà Nguyệt bày ra vẻ mặt 'chị hiểu', nhìn đến mức hai má Khương Niệm dâng lên một vệt ửng hồng, vội vàng đổi chủ đề: "Có việc gì không chị?"
Hà Nguyệt nghiêm mặt nói: "Chị tới đưa cho em chút đồ." Chị ấy đưa hai hũ dưa muối đều cho Khương Niệm: "Chị và bọn trẻ ngày kia là đi rồi, lão Phương cuối tháng đi, lần từ biệt này cũng không biết khi nào gặp lại nữa."
Khương Niệm ngẩn ra: "Mọi người không đi cùng nhau sao?"
Hà Nguyệt nói: "Không, nhân lúc học kỳ này vừa bắt đầu, chị đưa Phương Hạ Phương Quốc về trước, đưa chúng nó đến trường học, lại dọn dẹp căn nhà bên kia phân cho, đợi lão Phương cuối tháng về."
Hai người cũng làm hàng xóm một năm, Hà Nguyệt cũng là người sảng khoái, Khương Niệm tặng Hà Nguyệt một xấp vải tốt, bảo chị ấy làm cho con bộ quần áo mặc.
Ngày Hà Nguyệt đi, Khương Niệm cùng Quan Lộ còn có Nhạc Xảo, Thư Tuyết cùng nhau tiễn, hai đứa bé đều có chút không nỡ vẫy tay tạm biệt các cô, đây là lần đầu tiên Khương Niệm ở bộ đội thành phố Nguyên tiễn quân soái ở khu người nhà đi.
Lúc quay trở về, cảnh vệ viên từ phía sau đuổi tới, hô với Khương Niệm: "Đồng chí Khương, có điện thoại tìm cô và đoàn trưởng Lục."
Khương Niệm xoay người: "Ai thế?"
Cảnh vệ viên nói: "Đối phương nói là đồn công an huyện Hồ Dương."
Người đầu tiên Khương Niệm nghĩ đến là Lữ doanh trưởng.
Khương Niệm bảo Thư Tuyết các cô ấy về trước, cô đi theo cảnh vệ viên đến bốt nghe điện thoại, ống nghe vừa đặt bên tai liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc: "Là Khương Niệm sao?"
Là giọng của Lữ doanh trưởng.
Khương Niệm thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Là em đây." Cô dừng một chút, nói về chuyện mấy hôm trước Lục Duật gọi điện thoại cho anh ấy, Lữ doanh trưởng nói: "Đồng chí trong sở nói cho tôi biết rồi."
"Em dâu."
Lữ doanh trưởng bỗng nhiên đổi xưng hô, giọng nói cũng nghiêm túc vài phần: "Có chuyện tôi chưa kịp nói với đoàn trưởng Lục, Từ Yến là do tôi đón đi, tôi với cô ấy ở bên nhau rồi, cô ấy bây giờ đang ở nhà tôi, ở cùng với mẹ tôi và bọn trẻ."
Khương Niệm:?
Cô ngẩn người một lúc lâu mới tiêu hóa được lời Lữ Quốc Sinh nói: "Anh nói là, anh và Từ Yến kết hôn rồi?"
Lữ doanh trưởng nói: "Ừ, thời gian trước lúc tôi đi còn bàn bạc với Từ Yến, đang định tôi làm xong việc thì đưa cô ấy đi thành phố Nguyên tìm cô và đoàn trưởng Lục, không ngờ đoàn trưởng Lục gọi điện thoại trước."
Sau khi cúp điện thoại với Lữ doanh trưởng Khương Niệm vẫn còn có chút choáng váng.
Cô vẫn luôn cảm thấy hai người không có khả năng lại đến với nhau, đoán già đoán non mười mấy ngày người đàn ông đón Từ Yến đi không ngờ là Lữ doanh trưởng. Lúc Khương Niệm sắp đi đến ngã tư đoàn bộ và khu người nhà thì gặp Lục Duật và cảnh vệ viên từ bên trong chạy ra, Khương Niệm nói: "Em nói chuyện với Lữ doanh trưởng rồi."
Lục Duật đi đến bên cạnh cô: "Cậu ấy nói thế nào?"
Khương Niệm mím môi cười một cái: "Anh đoán xem."
Lục Duật:...
Khương Niệm cho anh một thông tin: "Anh ấy biết Từ Yến ở đâu."
Đuôi lông mày Lục Duật nhướng lên một cái, lập tức hiểu rõ: "Từ Yến ở cùng một chỗ với cậu ấy." Trong ánh mắt kinh ngạc của Khương Niệm, nói tiếp: "Hai người họ kết hôn rồi?"
Khương Niệm:...
Không thể không nói đầu óc Lục Duật thật sự thông minh, nói một chút là hiểu, cô nói: "Hai người họ có thể đến với nhau là điều em không ngờ tới."
