Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 445
Cập nhật lúc: 03/03/2026 18:29
Trần Nghiêu không ngừng vò đầu bứt tai, thỉnh thoảng lại nói chuyện với Thư Tuyết. Mãi đến bốn tiếng sau trong phòng sinh cuối cùng cũng truyền ra tiếng khóc vang dội của trẻ sơ sinh.
Là một bé gái, nặng bảy cân tám lạng.
Thư Tuyết đặt cho con bé một cái tên cúng cơm, gọi là Viên Viên, nói con bé vừa sinh ra đã mập mạp như một quả bóng tròn, làm cô ấy bị hành hạ thê t.h.ả.m.
Thư Tuyết ở bệnh viện bảy ngày mới về. Trần Nghiêu không có bố mẹ, trong nhà cũng không có ai chăm sóc. Khương Niệm với tư cách là mẹ nuôi của Viên Viên, đã chăm sóc Thư Tuyết ở cữ suốt một tháng. Trần Nghiêu và Thư Tuyết nhất trí yêu cầu, tên khai sinh của Viên Viên phải do Lục Duật và Khương Niệm đặt.
Buổi tối nằm trên giường, Khương Niệm trằn trọc trở mình không biết đặt tên gì cho hay.
Lục Duật vươn tay kéo Khương Niệm vào lòng, bất đắc dĩ nói: “Sao cứ như con cá quẫy tới quẫy lui thế.”
Khương Niệm: “…”
Cô lườm Lục Duật một cái: “Em đang nghĩ xem đặt tên gì cho Viên Viên thì hay hơn?”
Lục Duật nói: “Trần Ngữ Hoan thì sao?”
Khương Niệm ngẩng đầu nhìn anh: “Được đấy ạ.”
Cô nhào lên người Lục Duật, c.ắ.n lên môi anh một cái: “Có phải anh đã nghĩ ra từ lâu rồi không?”
Lục Duật cười: “Ừ.”
Ngày hôm sau Khương Niệm liền nói cái tên Trần Ngữ Hoan này cho Thư Tuyết và Trần Nghiêu. Hai người nhất trí khẳng định, cái tên này rất hay!
…
Ngày tháng từng ngày trôi qua, Khương Niệm luôn lờ mờ có cảm giác, Lục Duật năm nay đặc biệt bám dính lấy cô. Rõ ràng anh vẫn giống như bình thường, nhưng cô cứ cảm thấy không đúng lắm, giống như anh hận không thể dừng đọng toàn bộ thời gian trong những năm tháng của năm nay vậy.
Đến cuối tháng bảy, Khương Niệm nhận được điện thoại của Lữ Quốc Sinh.
Từ Yến sinh rồi, là một bé gái.
Khương Niệm đến bệnh viện huyện thăm Từ Yến. Lữ Quốc Sinh và ba đứa trẻ đều ở đó. Bọn họ vây quanh đứa bé sơ sinh. Lữ Kiến Nghiệp nói: “Đây là em gái của chúng ta, nhỏ quá đi.”
Lữ Chí Quân dùng cánh tay khoa tay múa chân một chút: “Em ấy chỉ dài hơn cánh tay em một chút xíu thôi.”
Lưu Kiến Võ còn nhỏ, nhoài người qua ghé sát vào xem, bị Lữ Kiến Nghiệp gạt ra hai cái: “Em từ từ thôi, đừng đụng vào em gái.”
Ba người vui vẻ nhìn em gái đến với thế giới này, đều không chú ý tới Khương Niệm.
Sắc mặt Từ Yến tốt hơn Thư Tuyết lúc đó nhiều. Khương Niệm ngồi bên mép giường, thấp giọng hỏi một câu: “Đau không chị?”
Từ Yến cười nói: “Chị sinh hai đứa trước rồi, không đau lắm nữa.”
Cô nắm lấy tay Khương Niệm: “Em và Lục đoàn trưởng tình hình sao rồi? Kết hôn mấy năm rồi, sao không thấy bụng em có động tĩnh gì vậy?”
Khương Niệm cười một cái: “Em còn muốn nhàn rỗi thêm hai năm nữa.”
Từ Yến tức giận lườm cô một cái, còn định khuyên nhủ cô thêm. Lữ Quốc Sinh múc một bát nước đường đỏ trứng gà bưng cho Từ Yến, ngắt lời cô ấy: “Uống chút nước đường đỏ bồi bổ trước đi, muốn ăn gì anh về nhà bảo mẹ làm.”
Từ Yến nhìn bát nước đường đỏ trứng gà nói: “Thế này là tốt lắm rồi.”
Tiền lương mỗi tháng của Lữ Quốc Sinh không nhiều lắm, nhưng anh ấy lại dùng sự nỗ lực lớn nhất để đối xử với cô và ba đứa trẻ. Anh ấy sẽ nhịn phần thịt của mình để dành cho cô ăn. Đặt vào trước đây, Lưu Cường không thể nào làm được.
Khương Niệm nhìn dáng vẻ ân ái của hai người, ngồi một lúc rồi đi.
Cô đến trạm thực phẩm cắt một cân thịt mang về tòa nhà gia quyến. Nhớ tới bức tranh thêu đã hoàn thành rồi, cô về phòng trong trước, cất bức tranh thêu vào chiếc túi vải nhỏ, dự định ngày mai lên thành phố một chuyến giao cho chủ nhiệm, rồi nói rõ tình hình của mình cho bà ấy biết, sau này mỗi năm chỉ thêu một bức tranh tinh xảo.
Khương Niệm vừa đặt chiếc túi vải nhỏ xuống thì nghe thấy tiếng mở cửa. Nghĩ là Lục Duật về rồi, cô vui vẻ chạy ra ngoài.
“Lục Duật.”
Người đàn ông bên ngoài sững sờ, đáy mắt đen thẳm lóe lên một tia hoảng hốt. Anh nhanh ch.óng che giấu cảm xúc nơi đáy mắt, giữa hàng lông mày hiện lên ý cười: “Không phải em đi thăm Từ Yến sao?” Nói rồi rút bức thư dưới đáy ca tráng men ra.
Khương Niệm tò mò ghé sát vào, chỉ nhìn thấy bốn chữ ‘chăm sóc tốt cô ấy’, còn chưa kịp xem hết Lục Duật đã gấp bức thư lại nhét vào phong bì. Cô nhíu mày, hỏi: “Viết thư cho ai vậy anh?”
Lục Duật cụp mắt xuống, dán kín phong bì lại, yết hầu lăn lộn vài cái rồi mới bình tĩnh nhấc mí mắt nhìn Khương Niệm, đưa tay xoa xoa đầu cô: “Viết cho chiến hữu của anh, cậu ấy có việc nhờ anh giúp.”
Khương Niệm nhớ tới bốn chữ ‘chăm sóc tốt cô ấy’ trên thư, hỏi: “Có phải chuyện của vợ anh ấy không?”
Lục Duật không trả lời cô, chỉ lẳng lặng nhìn cô. Nhìn đến mức Khương Niệm có chút nghi hoặc, cô sờ sờ mặt mình: “Trên mặt em có dính gì à?”
“Không có.”
Lục Duật cất bức thư vào túi, thấy Khương Niệm không đọc được nội dung bức thư này cũng thở phào nhẹ nhõm: “Là chuyện của vợ cậu ấy.” Lại hỏi: “Sao em về sớm thế?”
Khương Niệm: “Từ Yến có anh Lữ và bọn trẻ ở đó rồi, nên em về trước. Đúng rồi, còn anh thì sao? Chưa đến giờ ăn cơm sao anh đã về rồi?”
“Trong đoàn không có việc gì nên anh về trước.”
“Dạ.”
Cô quay người đi về phía nhà bếp, vừa đi được hai bước đã bị Lục Duật ôm chầm lấy từ phía sau. Người đàn ông vóc dáng cao lớn, cô gần như lọt thỏm trong vòng tay đối phương. Đôi cánh tay đó như gọng kìm siết c.h.ặ.t lấy cô, sợ cô chạy mất. Khương Niệm không biết sao mình lại có ảo giác này, cô cười một cái, quay đầu ngước mắt nhìn Lục Duật: “Anh sao vậy?”
Lục Duật vùi đầu vào hõm cổ Khương Niệm, giọng nói trầm thấp thường ngày nay lại thêm vài phần khàn khàn: “Không sao, chỉ muốn ôm em một lát.”
Chỗ cổ Khương Niệm hơi ngứa ngáy, cô rụt người về phía sau, Lục Duật lại rướn tới, cọ cọ lên làn da mịn màng của cô: “Trốn cái gì?”
Khương Niệm “Ây da” một tiếng: “Ngứa.”
“Vậy sao? Để anh thử lại xem.”
Lục Duật được đằng chân lân đằng đầu thăm dò xuống dưới, cởi bỏ cúc áo cổ của Khương Niệm, để lộ ra hai đường xương quai xanh hơi nhô lên.
Khương Niệm: “…”
“Đồ lưu manh già.”
“Nói ai đấy?”
“Nói anh đấy.”
Hai người đùa giỡn một lúc, Lục Duật đi nấu bữa trưa. Anh ăn trưa xong liền đến trong đoàn.
