Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 75
Cập nhật lúc: 02/03/2026 10:12
Anh rất có chừng mực kéo giãn khoảng cách giữa anh và cô, không can thiệp quá nhiều vào việc riêng của cô, nhưng cũng sẽ không bàng quan đứng nhìn chuyện của cô.
Khương Niệm ngẩng đầu nhìn về phía Lục Duật, chủ động nói: "Bà chủ kia không có mặt, nữ đồng chí nói bà ấy phải một tháng sau mới về."
Lục Duật nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe thấy giọng nói của Khương Niệm, ngẩn ra một chút mới rũ mắt xuống, có chút bất ngờ cô sẽ chủ động nói với anh những thứ này: "Không sao."
Hai chữ rất ngắn gọn, lại mạc danh khiến trái tim Khương Niệm an định hơn rất nhiều.
Bọn họ về đến nhà vừa vặn là giờ cơm trưa, trong tay Lục Duật xách đồ đạc đầy ắp, các quân tẩu và thím đi ngang qua trừng lớn mắt nhìn, ánh mắt mỗi người đều có chút đăm chiêu nhìn về phía Khương Niệm đi phía sau.
Chỉ cảm thấy người phụ nữ này thật sự là rơi vào ổ phúc rồi, có một chú em chồng đối tốt với cô như vậy.
Cả nhà Phùng Mai ngồi trong sân ăn cơm, nghe thấy tiếng bước chân và tiếng nói chuyện bên ngoài, liền quay đầu nhìn thoáng qua, thấy là Lục Duật và Khương Niệm, lập tức bật dậy muốn đi ra ngoài tìm cô, Tống đoàn trưởng cầm đũa gõ vào bát một cái, trừng mắt nhìn chị ấy: "Người ta vừa về bà đã chạy qua, có đáng ghét không? Ngồi xuống ăn cơm trước đi!"
Phùng Mai không vui hừ một tiếng, ngồi trên ghế đẩu c.ắ.n một miếng bánh ngô.
Tống Hướng Đông và Tống Hướng Hồng cũng tò mò quay đầu nhìn ra ngoài cửa, bị Tống đoàn trưởng mắng hai câu, mắng xong lại hỏi Phùng Mai: "Đúng rồi, Lữ Chí Quân thế nào rồi?"
Phùng Mai hừ một tiếng: "Tự ông không biết đi mà xem?"
Tống đoàn trưởng lập tức trừng mắt: "Này, mụ vợ hổ báo này còn giận dỗi với tôi đấy à?"
Phùng Mai bưng bát uống một ngụm cháo loãng, mắt liếc xéo Tống đoàn trưởng theo vành bát, lầm bầm nói: "Bác sĩ nói thằng bé phải nằm viện mười ngày quan sát."
Tống Hướng Đông cẩn thận từng li từng tí nhìn thoáng qua Tống đoàn trưởng, sợ bố mắng nó.
Tống đoàn trưởng chú ý tới ánh mắt Tống Hướng Đông, cười một cái: "Sợ cái gì, bố lại không mắng con."
Ông lại nhìn thoáng qua ngoài cửa, thấy qua lại không có ai đi ngang qua, lại thấp giọng bổ sung một câu: "Ai bắt nạt con, con nên đ.á.n.h trả lại, con là giống của bố, thì nên có cái dáng vẻ!"
Lời này cũng chỉ nói trước mặt người nhà một chút, ở bên ngoài cũng không thể nói.
Tống Hướng Đông gật đầu: "Bố, con biết rồi."
Tống Hướng Hồng cũng đi theo một câu: "Con cũng biết rồi.".
Về đến sân nhỏ, Lục Duật đặt đồ lên bàn gỗ trong sân: "Chị dâu xem phân loại đồ ra, tôi đi nấu cơm."
Khương Niệm nói: "Ừ."
Lần này mua không ít đồ, cô gấp quần áo Lục Duật mua cho cô bỏ vào trong tủ trong phòng, lại cất mấy loại vải vóc đi, định mấy ngày nay đo kích thước cho Lục Duật một chút, tự mình động thủ làm cho anh mấy bộ quần áo.
Khương Niệm sau khi sắp xếp đồ đạc xong xuôi, lại quét tước sân, rồi đi vào vườn rau thu dọn một phen.
Ngày mai là tết Trung thu, cô tối nay định ủ bột xong, làm chút bánh trung thu và bánh ngọt, hôm qua mua gạo nếp ở thành phố, định làm thêm chút bánh nếp đường đỏ và bánh trôi nếp.
Dù sao đây là cái tết đầu tiên cô trải qua sau khi tới nơi này.
Lục Duật buổi trưa làm mì sợi, ăn xong cơm trưa anh đi đất tự lưu dọn dẹp vườn rau, Khương Niệm rửa sạch nồi bát xong, liền bắt đầu rửa tay nhào bột.
"Khương Niệm."
Từ xa xa đã nghe thấy giọng nói của Phùng Mai, Khương Niệm quay đầu lại, liền thấy Phùng Mai khâu đế giày đi vào bếp, hưng phấn hỏi cô: "Thế nào rồi?"
Khương Niệm có chút ngơ ngác: "Cái gì thế nào?"
Phùng Mai cầm kim cọ cọ lên da đầu, nói: "Thì cái chuyện tú trang quốc doanh ấy, đó chính là chuyện tốt kiếm tiền đấy."
Khương Niệm nhào bột, cười nói: "Em đi không khéo, con gái chủ nhiệm sinh con, bà ấy đi chăm sóc rồi, có thể cuối tháng sau mới về."
Phùng Mai vừa nghe, tiếc nuối chép miệng một cái: "Không phải chỉ một tháng sao? Chúng ta đợi thêm một tháng là được rồi."
Phùng Mai ngồi trên ghế đẩu ở cửa bếp, khâu đế giày tán gẫu câu được câu chăng với Khương Niệm, nói đến cuối cùng, nhớ tới một chuyện: "Em biết ai sắp đến không?"
Khương Niệm nhào bột xong để đó, lại đi hấp gạo nếp, nghe vậy hỏi: "Ai sắp đến thế?"
Phùng Mai nói: "Mẹ Lữ doanh trưởng sắp đến rồi, hôm nay Lữ doanh trưởng làm đơn xin với cấp trên, để mẹ cậu ta tới khu người nhà, nói là chân Lữ Chí Quân bị ngã bị thương, một mình Trịnh Hồng chăm sóc không xuể."
Nói đến đây, chị ấy cười trên nỗi đau của người khác vài tiếng.
Khương Niệm từ tiếng cười của chị ấy đoán được, mẹ chồng Trịnh Hồng chắc không phải người hiền lành.
Trong sách mẹ chồng Trịnh Hồng chưa từng xuất hiện, cho nên cô cũng không biết mẹ chồng cô ta là người thế nào.
Phùng Mai bĩu môi, tiếp tục nói: "Lúc đầu khi Lữ doanh trưởng cưới Trịnh Hồng, chị từng gặp mẹ chồng cô ta, người phụ nữ kia nhìn đã thấy không dễ chọc, nếu bà cụ kia qua đây, ngày khổ của Trịnh Hồng đến rồi."
Khương Niệm mím môi cười một cái, mẹ chồng và nàng dâu trời sinh là đối địch, mà Lữ doanh trưởng kẹp ở giữa e là đau đầu nhất.
Gạo nếp hấp xong, Khương Niệm bỏ gạo nếp vào trong chậu tráng men, dùng cán bột ra sức khuấy, Phùng Mai tò mò nhìn nhìn: "Em đang làm món gì ngon thế?"
Khương Niệm nói: "Làm chút bánh nếp đường đỏ và bánh nếp, làm xong cho chị Phùng nếm thử."
Phùng Mai còn chưa từng nghe qua hai món ngon này, lập tức cũng có hứng thú, đi đến bên giếng rửa tay, xắn tay áo nói với Khương Niệm: "Em sang một bên đi, để chị khuấy, chị có đầy sức lực."
Khương Niệm vừa vặn cánh tay cũng mỏi rồi, cũng không từ chối, đi làm việc khác.
Khuấy một hồi lâu, Phùng Mai hỏi: "Em xem xem thế nào rồi?"
Khương Niệm đang đập nhân hạt óc ch.ó, thế là đứng dậy nhìn thoáng qua, cười nói: "Chị Phùng làm việc nhanh nhẹn thật, nhanh như vậy đã xong rồi."
Phùng Mai chính là không chịu được khen, người ta vừa khen chị ấy, trong mắt chị ấy chỗ nào cũng là việc, nhìn cái gì cũng muốn làm, thế là tiếp theo liền hỏi Khương Niệm, cái này làm thế nào? Cái kia làm thế nào? Cuối cùng thấy Khương Niệm đều thu dọn xong, chị ấy lại ngồi trước cửa bếp, nói: "Chị nhóm lửa cho em."
