Thập Niên 70: Làm Chị Dâu Của Nam Chính - Chương 93
Cập nhật lúc: 02/03/2026 10:14
Cô lập tức cũng hết buồn ngủ, trong lòng có chút bất an.
Đợi khoảng một tiếng đồng hồ, Khương Niệm nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng trẻ con khóc, cô vội vàng mặc quần áo đi ra ngoài, vừa đi đến sân, đã nhìn thấy Lục Duật trong lòng ôm một đứa bé đi vào, tay xách một thùng mạch nhũ tinh.
Cô ngẩn ra, ánh mắt nhìn về phía Lục Duật thêm vài phần dò xét.
Nhất thời trong đầu đủ loại tình tiết trên trời dưới biển đều nhảy ra.
Đây là con riêng của Lục Duật?
Mẹ ruột nuôi không nổi, gửi đến đơn vị rồi?
Lục Duật nhận ra sự dò xét nơi đáy mắt Khương Niệm, nhíu mày, ôm đứa bé đi tới: “Là con của Lý Phương Đạt và Ngô Anh.”
Khương Niệm:?
Cô bước lên hai bước nhìn đứa bé trong lòng Lục Duật, giống hệt đứa bé cô nhìn thấy trong lòng Ngô Anh tháng trước, chỉ là đứa bé này sao lại xuất hiện ở đơn vị?
Lý Phương Đạt và Ngô Anh đâu?
Đứa bé khóc lóc không ngừng, Lục Duật lại chưa từng chăm trẻ con, nhất thời có chút luống cuống tay chân.
“Đưa cho tôi đi.”
Khương Niệm đưa tay đón lấy đứa bé trong lòng Lục Duật: “Nó hình như đói rồi, anh đi pha chút mạch nhũ tinh cho nó uống trước đi.”
Lục Duật như được đại xá: “Tôi đi ngay đây.”
Khương Niệm ôm đứa bé vào phòng, nghe đứa bé khóc oa oa, nước mắt cứ như không cần tiền, may mà trước đây lúc chị họ sinh con cô qua chơi một tháng, nhìn chị họ chăm con một tháng, tuy vẫn không hiểu lắm, nhưng bắt chước làm theo chắc cũng biết một chút.
Cô ôm đứa bé dỗ dành một lúc, khẽ nói: “Không khóc nữa nhé, khóc nữa là sói xám đến đấy.”
Kết quả vừa dứt lời, đứa bé khóc càng dữ dội hơn.
Khương Niệm: …
Làm sao bây giờ?
Cô cũng muốn khóc.
Lục Duật bưng một bát mạch nhũ tinh tới, Khương Niệm bế đứa bé lên, có chút dở khóc dở cười: “Nó khóc dữ quá.”
Lục Duật hiếm khi thấy Khương Niệm lộ ra dáng vẻ ngây thơ đáng yêu này, đáy mắt thấm đẫm vài phần ý cười, cũng không còn sự hoảng loạn lúc trước: “Chị bế đứa bé, tôi đút mạch nhũ tinh cho nó.”
Khương Niệm gật đầu, bế đứa bé lên, Lục Duật bưng bát ghé sát vào miệng đứa bé, đứa bé vừa rồi còn khóc lóc t.h.ả.m thiết vừa ngửi thấy mùi mạch nhũ tinh, lập tức nín khóc, chép chép cái miệng nhỏ, từng chút từng chút uống mạch nhũ tinh ấm áp.
Trẻ con thế kỷ mới thường là uống sữa mẹ và sữa bột, nhưng Khương Niệm nhìn đứa bé chép miệng uống mạch nhũ tinh thành thạo như vậy, đoán chừng là do Ngô Anh không đủ sữa, cho đứa bé ăn dặm lâu ngày nên quen rồi.
Đứa bé có lẽ là đói quá, uống hết hơn nửa bát, còn lại một chút thì không uống nữa, nó quay đầu đi hừ hừ hừ hừ, đôi mắt tròn vo nhìn chằm chằm Khương Niệm, lại đảo mắt nhìn sang Lục Duật, mếu máo hình như lại muốn khóc.
Khương Niệm lập tức đau đầu.
Cô ngẩng đầu nhìn Lục Duật, lúc này mới phát hiện hai người ở rất gần, gần đến mức gần như có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.
Lục Duật cũng ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt hai người giao nhau, Khương Niệm nhìn thấy rõ ràng bóng dáng mình trong đôi đồng t.ử đen láy của đối phương, tóc xõa, hai má hồng hào, đôi môi phấn nộn, cô lập tức mím c.h.ặ.t môi, có chút không nói nên lời.
Lục Duật cũng ngẩn ra, hơi thở của Khương Niệm rõ ràng có thể ngửi thấy nơi ch.óp mũi, anh khẽ ho một tiếng, rũ mắt tránh ánh mắt của Khương Niệm, lau miệng cho đứa bé.
“Chị dâu, thời gian này có thể phải vất vả cho chị rồi.”
Người đàn ông đặt bát xuống, chỉnh lại tã lót cho đứa bé.
Khương Niệm hoàn hồn, cúi đầu hỏi: “Sao đứa bé lại được gửi đến đây?”
Lục Duật nhíu mày: “Lính cảnh vệ chỉ nói có một người phụ nữ lén lút đặt đứa bé ở ngoài đơn vị rồi bỏ chạy, cậu ấy chạy tới bế đứa bé lên, thì thấy trên người đứa bé cuộn một mảnh báo, bên trên viết tên tôi, liền đến tìm tôi. Ngày mai tôi đi thành phố hỏi thăm địa chỉ anh họ của Lý Phương Đạt, thuận tiện đưa tranh thêu đến tú trang quốc doanh.”
Khương Niệm gật đầu: “Ừm.”
Người phụ nữ đặt đứa bé bên ngoài đơn vị chắc là Ngô Anh nhỉ?
Nếu là Ngô Anh, cô thực sự không nghĩ ra tại sao Ngô Anh lại làm như vậy? Còn Lý Phương Đạt đâu?
Tại sao anh ta không ngăn cản?
Đứa bé hừ hừ một lúc rồi ngủ thiếp đi, Khương Niệm cũng chưa từng chăm con, ôm đứa bé nằm trên giường, có chút không biết bắt đầu từ đâu, chỉ có thể dựa vào hình ảnh chị họ chăm con trong ký ức, để đứa bé nằm bên trong giường, lòng bàn tay nhẹ nhàng đặt lên người đứa bé vỗ từng cái một.
Lục Duật xách phích nước nóng đi vào, nhìn thấy Khương Niệm nằm nghiêng trên giường, tóc xõa trên vai, cánh tay lộ ra ngoài mảnh khảnh trắng nõn, anh không tự nhiên dời mắt đi, sợ đ.á.n.h thức đứa bé, hạ thấp giọng: “Phích nước và mạch nhũ tinh tôi để trên tủ, chị dâu có việc thì gọi tôi.”
Khương Niệm nói: “Ừm.”
Bây giờ trời còn sớm, Khương Niệm chống đầu, gật gà gật gù, một lát sau lại ngủ thiếp đi, nhưng cô không dám ngủ quá say, dù sao tướng ngủ của mình không tốt, sợ ngủ say rồi lại đụng vào đứa bé. Lúc trời tờ mờ sáng, đứa bé trong giấc ngủ bỗng nhiên òa lên một tiếng khóc vang dội, dọa Khương Niệm giật mình ngồi bật dậy, nhìn đứa bé nằm trên giường, vẫn còn chút mơ hồ.
“Sao vậy?”
Giọng Lục Duật truyền đến từ bên ngoài.
Khương Niệm dụi dụi mắt, giọng nói có chút uể oải: “Chắc là đói rồi, anh vào pha thêm chút mạch nhũ tinh cho nó.”
Cô bế đứa bé lên, lòng bàn tay đặt sau tã lót của đứa bé, sờ thấy một mảng ướt át.
Khương Niệm: …
Cô cứng ngắc cổ quay đầu lại, nhìn thấy chỗ đứa bé vừa nằm có một mảng ướt.
Lục Duật pha xong mạch nhũ tinh, theo tầm mắt của Khương Niệm nhìn sang, cũng nhìn thấy vệt nước tiểu kia.
Lục Duật: …
Anh khẽ ho một tiếng: “Đứa bé chắc là đái ướt quần, không thoải mái.”
Khương Niệm cúi đầu, c.ắ.n c.ắ.n môi dưới, sau đó đặt đứa bé lên giường, nói với Lục Duật: “Anh đút mạch nhũ tinh cho nó trước đi, tôi cắt ít vải lót cho nó.”
May mà trước đó lúc cô may quần áo đã giữ lại vải vụn, có thể làm cho đứa bé mấy cái tã lót.
Lục Duật bế đứa bé lên, từng chút từng chút đút mạch nhũ tinh cho nó, anh ngước mắt nhìn Khương Niệm đang đứng bên tủ dùng kéo cắt vải, nói: “Lát nữa trời sáng tôi đi tìm chị Phùng, nhờ chị ấy qua giúp đỡ, tôi tranh thủ đi sớm về sớm.”
