Thập Niên 70: Mang Theo Kho Hàng Xuyên Về Thập Niên 70, Nhặt Được Anh Chồng Điên. - Chương 113
Cập nhật lúc: 22/01/2026 09:04
Hôm nay cô ăn nhiều đồ ngọt quá rồi, phải dùng chút đồ mặn để át bớt đi.
Ăn cơm xong, hai người đi ra ruộng làm việc.
Minh Đại dự định khai khẩn thêm một mảnh đất nữa để trồng ngô.
Cô cũng muốn ăn bánh bao ngô tươi, còn có ngô luộc, ngô nướng, ngô hạt phô mai... mlem mlem!
Tại điểm thanh niên trí thức sân trước, Tề Chí Quân nhìn Phương Nhu đi lướt qua người mình mà không thèm chào hỏi lấy một câu, tâm trạng sa sút đến cực điểm.
Bây giờ anh thậm chí không cần Phương Nhu xin lỗi nữa, chỉ cần cô nói với anh một câu là được.
Nhưng hiện tại cô không những không thèm đếm xỉa đến anh, mà đến xe đạp cũng không thèm cưỡi, thà ngồi xe ngựa đi công xã chứ không muốn mở lời với anh.
Anh rơi vào một sự hoang mang sâu sắc.
Liễu Yến đứng một bên nhìn dáng vẻ thất lạc của anh, trong lòng càng lúc càng vui sướng.
Đây là một trong số ít cơ hội để cô tiếp xúc với những công t.ử ca như thế này, Tề Chí Quân, cô nhất định phải nắm chắc!
Hai người bọn họ mâu thuẫn càng sâu sắc càng tốt!
Hai người ở đây, một người đau lòng, một người mừng thầm, Phương Nhu chẳng hề quan tâm.
Cô siết c.h.ặ.t chiếc túi trong tay, nghĩ đến việc qua năm mới, thời gian đến lúc La Thành trở về lại ngắn lại một chút, trong lòng trào dâng một tia ngọt ngào.
Trong làng, không ít người đang tựa vào những góc khuất gió trên tường sưởi nắng, nhìn thấy cô choàng áo choàng, đi ủng mưa màu đỏ đi tới, đã sớm dừng câu chuyện lại.
Phương Nhu bị nhìn đến phát phiền, mặt không cảm xúc đi ngang qua.
Ở Liễu Gia Vịnh, chuyện thanh niên trí thức và dân làng không hòa hợp không phải là chuyện ngày một ngày hai, cô không cần phải dây dưa quá nhiều với bọn họ, dù sao sau này kết hôn với anh Thành, cô cũng sẽ không ở lại trong làng, cô dự định thi trở lại kinh thành, như vậy cũng có thể giúp đỡ sự nghiệp của anh Thành ở kinh thành.
Đợi cô đi xa rồi, mấy người đang xem trò lạ mới lên tiếng.
Bà già nhà họ Khánh huyền bí nói: "Chậc chậc, tiểu thư đến từ kinh thành có khác, bà nhìn người ta mặc kìa, tôi nói này, thanh niên trí thức Phương mới đến này có điều kiện gia đình tốt hơn các thanh niên trí thức khác nhiều, đến đây mới mấy tháng mà quần áo đã thay đổi bao nhiêu bộ rồi, giày cũng thế, cái đôi ủng mưa cao su cô ta đi ấy, người bình thường không mua được màu đỏ đâu, dù sao tôi cũng chưa thấy màu đỏ ở hợp tác xã cung tiêu nơi con gái tôi làm việc, chỉ có màu đen thôi."
Vợ thằng Lại vội vàng phụ họa: "Đại nương nói đúng, thanh niên trí thức Phương này nhìn là biết không đơn giản."
Vợ thằng Nhị Cẩu cũng bám theo: "Nghe nói bưu kiện gia đình gửi xuống không ngớt, gửi không ít đồ tốt, thanh niên trí thức Phương không làm việc cũng không thiếu cái ăn."
Những người khác cũng hùa theo câu chuyện, hy vọng dỗ dành bà già nhà họ Khánh vui vẻ, lần sau hợp tác xã có món gì rẻ và tốt thì còn tiện thể giúp đỡ họ.
Bà già nhà họ Khánh vì con gái mình làm việc ở hợp tác xã cung tiêu, gả cho người thành phố, còn đưa cả cháu nội lên thành phố làm công nhân, nên tự cảm thấy thân phận mình khác hẳn với đám mụ già nông thôn này. Đối với Phương Nhu đặc biệt nổi bật trong nhóm thanh niên trí thức, bà có một sự đồng cảm kỳ lạ, trái lại rất muốn nói chuyện với cô vài câu.
Tiếc là Phương Nhu thường không thèm để ý đến ai, đi cũng chỉ đi đến nhà họ La trong làng, gây ra không ít lời đàm tiếu, dù sao nhà họ La vẫn còn một thằng con trai út chưa lập gia đình ở đó!
Những điều này Phương Nhu đều không biết, một mặt cô đang ngọt ngào tính toán thời gian La Thành trở về, mặt khác lại nghĩ đến bức thư từ kinh thành gửi tới.
Vấn đề của nhà họ Phương còn nghiêm trọng hơn cô tưởng tượng, giọng điệu của mẹ cô cũng nghiêm trọng chưa từng có, đồng thời còn chất vấn tung tích của lô hàng trong tay cô.
Phương Nhu không hồi âm, cô biết dù có nói cho mẹ biết tung tích lô hàng thì cũng vô ích, cuối cùng đồ đạc cũng sẽ bị bố cô mang đi đ.á.n.h bạc hết, thà cô cứ giấu đi, đợi đến khi mọi chuyện lắng xuống mới tung ra, còn hơn là cả nhà phải ăn cám như kiếp trước.
Cô hoàn toàn không màng đến việc, lúc này nhà họ Phương ở kinh thành đang rơi vào cảnh dầu sôi lửa bỏng như thế nào.
Phương Nhu đi một đoạn đường, giẫm lên lớp bùn nhão nhoét, mới đi tới đích.
Nhìn cánh cửa gỗ đã tróc sơn, cô hít một hơi thật sâu, đưa tay gõ nhẹ.
Một lát sau có người vừa mắng c.h.ử.i vừa đi tới.
"Gõ gõ gõ! Gõ cái mạng mày à!! Trời lạnh thế này còn đi rông cái gì?!"
Nụ cười mà Phương Nhu khó khăn lắm mới nặn ra được bỗng chốc cứng đờ trên mặt.
Người mở cửa là chị dâu cả nhà họ La - Đinh Tiểu Phượng, sau khi thấy người tới là Phương Nhu, chị ta đảo mắt một cái, nụ cười lập tức hiện lên trên khuôn mặt, nhiệt tình chào hỏi cô, nhưng đôi mắt lại nhắm thẳng vào chiếc túi trong tay Phương Nhu.
"A, là thanh niên trí thức Phương à, mau vào đi, mẹ ơi, thanh niên trí thức Phương tới này!"
Tuyệt nhiên không nhắc lại chuyện vừa rồi mình mắng người.
Trong lòng Phương Nhu chán ghét đến c.h.ế.t đi được, nhưng mặt vẫn giữ nguyên nụ cười, đi theo chị ta vào trong.
Chương 86Cơ hội việc làm, sự tính toán của đóa bạch liên hoa già
Phương Nhu đã đến nhà La Thành vài lần, người nhà họ La cũng đã quen thuộc với cô.
Cô vừa bước vào đã thấy con trai út nhà họ La là La Cường đi ra.
Thấy Phương Nhu, mắt anh ta sáng lên, ngượng ngùng xoa xoa tay, chào một tiếng rồi mới đi ra ngoài, đi được một đoạn xa còn ngoái đầu lại nhìn cô.
Phương Nhu coi như không thấy, vén rèm bước vào phòng.
Trên giường sưởi (kháng), bà góa nhà họ La đang cùng hai đứa cháu gái xe chỉ, thằng cháu nội nhỏ đang lộn nhào ở đầu giường.
Thấy cô bước vào, bà góa nhà họ La cười híp mắt chào hỏi.
"Thanh niên trí thức Phương tới rồi, mau, ngồi lên giường đi, Phượng ơi, con đi rót chút nước."
Phương Nhu vội xua tay: "Thím ơi, không cần phiền đâu ạ, cháu không khát."
Đinh Tiểu Phượng cũng cười hì hì nhường nhịn đôi câu, nhưng cái m.ô.n.g vẫn dính c.h.ặ.t trên giường sưởi, không nhúc nhích tí nào.
La Đại Bảo đang lộn nhào cũng không lộn nữa, sáp lại ngồi cạnh Đinh Tiểu Phượng, hai mẹ con nhìn chằm chằm vào chiếc túi mà Phương Nhu mang tới.
Mí mắt Phương Nhu giật giật, dù thời gian qua qua lại lại đã biết gia đình này là hạng người gì rồi, nhưng cô vẫn không thể chấp nhận được, cái nết ăn trông thật khó coi.
Bà góa nhà họ La mỉm cười nhìn, mặc nhận hành động của con dâu và cháu nội.
Bà không rõ tại sao cái cô thanh niên trí thức Phương này cứ nhất quyết tới nhà mình, tặng đồ ăn thức uống, trước đó còn làm cho bà một chiếc áo đơn, nói là để cảm ơn sự cưu mang ban đầu của bà.
Cái ân tình này trả vừa nặng vừa kỳ lạ.
Nhưng có của hời mà không hưởng thì là đồ ngu, bà vui vẻ nhận lấy, miệng nói lời cảm ơn nhưng trong lòng không mảy may quan tâm.
Sau đó Phương Nhu lại tặng đồ, bà cũng vui vẻ cầm lấy, chẳng lo lắng cô ta mưu đồ gì của mình.
