Thập Niên 70: Mang Theo Kho Hàng Xuyên Về Thập Niên 70, Nhặt Được Anh Chồng Điên. - Chương 115

Cập nhật lúc: 22/01/2026 09:05

Mặt khác, đứa con này từ nhỏ đã được nuôi dưỡng ở phòng của bà nội, vả lại ngoại hình cũng giống bà nội, khiến bà, người đã chịu sự hành hạ của mẹ chồng nhiều năm, rất không thích, thậm chí là có lúc chán ghét. Ngay cả sau này khi bà nội mất, La Thành lại được bà nuôi nấng, bà vẫn thấy cấn trong lòng, đối xử với anh phần lớn là khách sáo ngoài mặt, không thân thiết bằng con cả và con út.

Vì vậy, mỗi khi có người khen bà sinh được đứa con trai tốt, bà lại thấy vô cùng khó chịu.

Nhưng khi cần dùng đến con trai để làm vẻ vang cho mình, bà lại sử dụng rất trơn tru.

Lúc này, bà đang mang vẻ mặt của một người mẹ hiền từ kể về những chiến công của con trai, ra dáng một người mẹ hiền thục vô cùng.

Phương Nhu vẫn chưa biết những điều này, nghe bà góa nhà họ La khoe khoang về những sự tích hào hùng của con trai, dù có vài chuyện nghe qua là biết thêu dệt, cô vẫn nghe đến say sưa.

Đối mặt với một người đàn ông giỏi giang như vậy, làm sao cô có thể không yêu cho được?

Bà góa nhà họ La thấy cô nghe đến đắm đuối cũng rất hài lòng, miệng không ngừng nói, trong lòng bắt đầu tính toán, lần sau nên bảo thanh niên trí thức Phương mang thứ gì tới đây nhỉ?

Chương 87Chợ cỏ, nàng dâu mới

Minh Đại biết chuyện Phương Nhu và Tề Chí Quân cạch mặt nhau là nhờ nghe Tống Lan Lan kể với giọng hả hê khi đi ngang qua điểm thanh niên trí thức.

"Bây giờ bọn họ chẳng ai thèm để ý đến ai nữa, Tề Chí Quân lúc đầu còn cố gắng cứu vãn, tiếc là Phương Nhu hoàn toàn không đếm xỉa đến anh ta, nói hai người cùng lắm chỉ coi là bạn bè, không có khả năng tiến xa hơn. Cái vẻ mặt thất vọng của Tề Chí Quân ấy à, làm tôi cười c.h.ế.t mất!

Còn cái cô Liễu Yến kia nữa, cứ như con ch.ó săn quấn lấy Tề Chí Quân, người ta không thèm để ý đến cô ta, cô ta cũng chẳng nề hà, hỏi han ân cần, thật là mất giá. Tề Chí Quân dù có bị Phương Nhu từ chối cũng không thèm để mắt tới cô ta đâu, cứ sấn sổ nịnh bợ chẳng có tác dụng gì cả!"

Mặc dù Minh Đại thấy cô ta nói rất đúng, nhưng cũng vô cùng thắc mắc, lúc này cô ta chặn mình lại nói những chuyện này làm gì?

Vì Chu Tư Niên không có ở đây nên cô ta muốn tán dẫu với mình sao?

Có lẽ vẻ mặt thắc mắc của cô quá rõ ràng, Tống Lan Lan liếc nhìn chiếc giỏ của cô, hơi mất tự nhiên lên tiếng.

"À thì, thanh niên trí thức Minh, cô vừa đi đưa giá đỗ cho nhà đại đội trưởng về à?"

Lúc Minh Đại đi có xách theo một giỏ, khi đó cô ta đang đứng ở cửa.

Minh Đại cũng không giấu giếm: "Đúng vậy, giá đỗ làm hơi nhiều, nên mang cho nhà đại đội trưởng một ít, dù sao người ta cũng rất quan tâm đến tôi."

Loại người chẳng liên quan gì như cô, không có mặt mũi nào mở miệng đòi đâu nhỉ?

Tống Lan Lan không ngờ cô lại nói như vậy, những lời định xin không bị chặn họng, cô ta cười ngượng nghịu: "Vậy à, còn dư chỗ nào không? Tôi cũng muốn mua một ít, không biết có đắt không nhỉ?"

Minh Đại không ngờ cô ta muốn mua, suy nghĩ một chút: "Tôi không bán, có thể dùng đậu nành để đổi, những thứ khác cũng được. Nếu cô không vội thì chẳng phải ngày mai có chợ cỏ sao? Tôi sẽ mang giá đỗ ra đó, cô ra đó đổi cũng được."

Tống Lan Lan quả thực ngày mai cũng định đi, nên vui vẻ đồng ý, cô ta cũng sợ Minh Đại hét giá cao với mình, chi bằng ngày mai ra đó đổi trực tiếp.

Nghe xong chuyện phiếm, nói xong công việc, Minh Đại xách giỏ về nhà.

Đầu tiên cô mang chuỗi ớt khô thím Hoàng cho vào bếp, rồi mới đi tìm Chu Tư Niên ở phòng anh.

Sau khi gõ cửa, Chu Tư Niên mở cửa ra.

Vì than đã dùng hết nên họ dời hết rau vào giường sưởi của mình, đốt lửa 24/24, nên lúc này trong phòng rất nóng, độ ẩm cũng khá cao.

Chu Tư Niên đang loay hoay với đống đồ đạc trên sàn, là những linh kiện xe đạp cũ nát mà họ nhặt nhạnh được ở trạm phế liệu trước đây.

Minh Đại phát hiện anh đã sửa xong mấy cái bánh xe hỏng.

"Chu Tư Niên, anh biết sửa xe à?"

Nghe vậy, Chu Tư Niên ngẩng đầu, mờ mịt nhìn cô: "Tôi biết sửa xe sao?"

Minh Đại: "..."

"Không sao, anh cứ làm đi, xem có thể lắp ráp được một chiếc xe đạp không, chúng ta sẽ không phải đi nhờ xe ngựa của làng nữa."

Mặc dù trong không gian của cô có xe, nhưng đột nhiên lôi ra một chiếc sẽ khiến người ta nghi ngờ và đố kỵ, lắp ráp từ đồ cũ là ít gây chú ý nhất.

Chu Tư Niên nghĩ đến chiếc xe đạp của Tề Chí Quân ở sân trước, nhìn lướt qua các linh kiện trên sàn: "Đồ không đủ, không lắp được."

"Đợi khi nào rảnh chúng ta lại đến trạm phế liệu một chuyến, xem có linh kiện mới không."

Chu Tư Niên gật đầu, tiếp tục cầm chiếc dũa nhỏ vá lốp xe.

Minh Đại nhìn mấy sọt rau trên giường sưởi của anh, mọc rất tốt.

Cô trở về phòng mình, vớt hết giá đỗ tương và giá đỗ xanh trong sọt lớn ra, cho vào bao tải sạch, đợi ngày mai mang đi bán.

Sáng sớm hôm sau, thím Hoàng và chị dâu Hoàng đã đến tìm cô, hai người kéo một chiếc xe đẩy, trên đó có không ít đồ đạc, chất đầy một xe.

"Con bé Minh, bỏ bao tải của các con lên đây."

Thím Hoàng chào hỏi, Minh Đại bảo Chu Tư Niên quăng hai cái bao tải lưng lửng lên xe.

Khoảng cách đến chợ cỏ khá xa, nằm trên đường đi công xã, tại một sân khấu kịch bỏ hoang.

Họ đi mất hơn nửa tiếng mới tới nơi.

Trên bãi đất trống dưới sân khấu kịch, tuyết đã được dọn sạch, từng sạp hàng nhỏ được bày ra, không ít người đã bắt đầu lựa chọn thứ mình muốn.

Thời gian chỉ có hôm nay, và gần như sẽ kết thúc vào buổi sáng, mọi người ở Liễu Gia Vịnh cũng không chần chừ, người bày hàng cứ bày, người mua cứ mua.

Thím Hoàng tìm kiếm một vòng quanh các sạp hàng, khóa c.h.ặ.t một hướng rồi dẫn họ đi qua.

"Mẹ ơi! Mẹ thực sự xuống núi sao? Đường xa thế này, sao mẹ xuống được vậy?!"

Một bà cụ mặc chiếc áo bông cài cúc chéo bằng vải thô màu xanh lam đón lấy, nhìn thấy thím Hoàng liền cười lộ ra lợi không còn cái răng nào.

"Hồng à, mẹ nhớ con, cái tuổi này nhìn thấy nhau được năm nào hay năm nấy, mẹ muốn nhìn con thêm lần nữa."

Một câu nói khiến thím Hoàng rơi nước mắt, nắm c.h.ặ.t bàn tay gầy guộc của bà cụ không buông.

Người phụ nữ trung niên bên cạnh, trông già hơn thím Hoàng một chút, khuôn mặt rám nắng đỏ đen cũng vương hai hàng lệ: "Cô nó ơi, mẹ nhớ cô đến mức đêm nào cũng khóc, tôi mới bảo Hoa Báo cõng mẹ xuống núi đấy."

Thím Hoàng lau mặt: "Chị dâu, cảm ơn chị, em ở xa, đa phần nhờ chị chăm sóc mẹ."

Người phụ nữ trung niên là chị dâu của thím Hoàng, Hứa Phượng Tiên, bà tháo chiếc khăn trùm đầu ra lau nước mắt, rồi cũng lau mặt cho bà cụ: "Mẹ mình cả, đừng nói lời khách sáo đó, anh trai cô cũng nhớ cô lắm, biết cô thích ăn sơn tra nên mang cho cô một bao lớn đây này, đều là lựa những quả ngon nhất đấy, không có lấy một vết sâu nào đâu."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.